Những mùa trăng không ngủ
1. Ám nh
Ngôi nhà nh nm gia một vườn cau rng ln ca tôi có bn thế h sinh sng- bn thế
h khn kh.
Bà ngoại là người ln nhất trong gia đình. Vi con cháu, ngoi là một người bà tuyt vi,
tuyt vời nhưng cay nghiệt. Cách yêu thương con cháu của ngoi khiến chúng tôi thy s,
đây là dì tôi, và hai ch em tôi. Nhng nỗi đau khổ cơ cực trong quá kh c ám nh
ngoi, khiến ngoi không th nào tr thành một người bà hin hậu như trong những áng
văn thơ nữa. Ngoi không biết k chuyn cch, không biết hát ru, không biết ôm p ly
những đứa cháu v v. Trong c ca chúng tôi, t ngày chúng tôi còn nh, ngoi là
người lnh nhạt, hay đay nghiến m và dì nhiu lm.
Ngày đó còn nh, tôi và ch Hai không hiu ti sao ngoi lại đối x với con gái đẻ ca
mình như thế? Và chúng tôi ch biết lng l nhìn nhng bữa cơm không lành, canh không
ngt trong ngôi nhà ch toàn đàn bà và trẻ con. M và dì Út lúc nào cũng im lìm trước
nhng li chi ra nhiếc mng ca ngoi. Thnh thong tôi thy m và dì ngi khóc trong
góc, còn quá nh để được hi chuyn, và quá nh để hiu chuyn.
M nhà làm hàng thêu cùng dì. M tôi ging ngoi, nóng tánh nên mi khi bà ngoi
mng nhiếc, m li gin lây sang ch em tôi. Tôi thì chưa biết gì nên còn đỡ, ch có ch
Hai là kh. Nht là hôm nào bé Bi quấy khóc là y như rng nhà tôi li bao trùm mt bu
không khí căng thẳng đến nght th. Bà ngoi ngồi ngoài vườn mà nói vng vào tn nhà:
- Mày làm m kiu gì mà không gi cho b nh mày nín đi thế hả? Đã nói ri mà còn c
tình rước cái ca n y v.
M đang ngồi làm hàng thêu vi dì cũng nêm vào mt câu:
- Sao không cun xéo v bên đó mà c v vt đây hành h m mày thế hả? Tao đã bo
không có thằng đàn ông nào đáng tin đâu mà mày c khăng khăng theo nó. Giờ thì sáng
mắt ra chưa con.
- Kìa ch…- Dì xen vào, bênh ch tôi- Thng nh đang ốm, nó khóc là chuyn bình
thường thôi mà.
- Dì biết gì mà nói. Ngày xưa không phải dì c nng nc xin cho nó theo thằng đó thì gi
nó đã không khổ. Năm ấy mà ngh hc v ly thằng Sơn làm bún ở xóm Gch thì có phi
đã n ri không.- M bắt đầu chì chiết- Hc vi ch hành. Ri v đây bắt nuôi báo
thế này đây.
- Mày cũng thôi đi.- Ngoi át c li m- Mày làm m mà cũng có ra làm m đâu mà đòi
dy nổi con. Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha m trăm đường con hư
Trong nhà, m khóc. phòng trong, tiếng kc ca bé Bi cũng không át nổi cơn tức tưởi
ca ch Hai tôi.
Còn tôi, ngi ci lửa nơi xó bếp, cũng đã đủ hiu chuyện để bt thành tiếng khóc. Khóc
cho những người đàn bà bất hnh quanh tôi.
Bà ngoại cưới ông ngoi là theo s sp xếp của gia đình hai bên. Khi đó ngoại mi va
tròn 17 tui. Ông ngoi không yêu bà, mà đem lòng yêu một người đàn bà ở làng bên,
hơn ông đến 7 tui và góa chng. Ngày m tôi chào đời, ông ngoi vn còn bên cnh
người đàn bà đó, đ mc bà ngoi mt mình vượt cn. Bà ngoi cắn răng chịu đựng
nhng li bàn ra tán vào ca làng xóm, mt mc im lặng để gi gìn danh tiếng cho chng
và gia đình chng.
Ba năm sau, dì Út vừa chào đời thì ông ngoại theo người đàn bà đó lên vùng biên giới
làm ăn, để mc bà ngoi li với căn nhà nhỏ và hai đứa con thơ. Bà tn to nuôi m và dì
ngn ấy năm tháng. Nên dù ngoi có cay nghit chng nào, thì chúng tôi cũng được dy
phi kính trng và yêu ngoi, vì đời ngoại đã kh lm ri.
M tôi, không hiu sao cũng không thể thoát khi cảnh như ngoại năm xưa. Mẹ quen b
tôi trong mt lần đoàn văn công tỉnh xuống giao lưu văn hóa nghệ thut vi nhân dân
trong xã. B tôi khi đó là phó đoàn văn công tnh, còn m là người dẫn chương trình do
xã c ra để dẫn chương trình cho đêm văn ngh đó. Tôi quên chưa nói, mẹ tôi đẹp lm.
Thế nên m và b yêu nhau ngay t ln gp g đầu tiên đó. Bà ngoại đã ngăn cản m tôi,
vì bà vốn không ưa những người đàn ông làm nghệ sĩ, vì h thường rất trăng hoa và đa
tình. Nhưng mẹ tôi yêu b tôi nên nht quyết theo b lên tnh sng.
Ch Hai tôi ra đi gia tình yêu đang đầy hương sắc ca họ. Nhưng mọi chuyn ch v l
ra khi mt ngày n, khi m đưa chị tôi v thăm ngoại, một người đàn bà tướng tá hung
d, kéo theo mấy tên côn đ đến nhà bà. Người đàn bà này, theo như ngoại tôi k li,
chính là v c ca b tôi. Thì ra b tôi là người đi lăng nhăng bên ngoài bấy lâu dù đã
v và có chung với người ph n đó hai mặt con.
Ngoi mui mt vi bà con hàng xóm lần đó. Nhưng thương con, ngoại không cho m tôi
tr lại căn nhà trên tnh na vì s người đàn bà hung dữ đó sẽ đến sinh chuyện. Lúc đó
cũng là lúc m mang thai tôi. Ngoi cm ca b tôi mi ln ông v thăm ba mẹ con tôi.
Ch Hai nói thi gian ch đi học trên tnh, ch có gp b vài ln. B không đáng ghét như
ngoi và m vẫn thường kể, nhưng bố vẫn đáng giận vì đã la di m nhiều năm trời như
thế.
Hết m tôi lại đến dì tôi, và ln này, s căm ghét đối với đàn ông của ngoi và m lên đến
tột đỉnh.đi làm công nhân trên tỉnh, bt chp s ngăn cản ca ngoi và dì. Ngoi
mun dì li và ly một người đàn ông trong làng, một người đàn ông vừa lùn vừa đen,
li b tht mt chân. Dì không yêu người đàn ông đó, nên đã trn nhà lên ph làm công
nhân nhà máy may. Trong thời gian đó, dì gặp và yêu dượng- mt anh chàng công nhân
cũng làm cùng công ty vi dì. Hai người tt nhiên có dt nhau v xin phép ngoi cho
được cưới, và ngoại tôi đời nào đng ý.
Ngoi và m dùng mi cách có th để ngăn cản dì, nhưng dì vn quyết tâm lấy dượng.
Ngày cưới ca dì, ngoi và m tôi thm chí còn không lên d, và chúng tôi tt nhiên cũng
không được nhìn thy dì trong ngày vu quy. Dì ngm ngùi v nhà chng trong con mt d
ngh và bàn tán ca bạn bè. Gia đình nhà chng dì thì nghi hoc v chuyện đó. Và nhng
xích mích vn vt bắt đầu xảy đến khi dì ly chồng được hơn một năm rồi mà vn không
có con.
Va biết tin dì không th có con, gia đình nhà chng dì bắt dượng b dì. Người đàn ông
bạc nhược đó không còn la chn nào khác là phải nghe theo gia đình. Dì li xách va ly
v nhà ngoi. Ngoi ngm nguýt và đay nghiến dì có đến c một năm trời lin. C mi
lần như thế, tôi li thy dì chy ra b sông ngi khóc. Cũng vì không th có con nên dì
yêu tôi lm. Dì thường hay ra nhà tr đón tôi vào mỗi bui chiu. Khi tôi hc cp 1, ngày
nào dì cũng đạp xe đưa tôi đi học. Đi chợ, dì luôn mua quà cho tôi. Tôi nh khi bắt đầu
hc cp 3, có hôm tri mưa, dì đạp xe lên tận trường huyn cm áo mưa cho tôi. Nhìn
dáng dì tt t đạp xe v phía cơn dông, tôi ứa nước mt.
Sng gia những người b rung b như thế, ch Hai và tôi được giáo dc mt cách
nghiêm hc, phi nói làkhc mới đúng. Trong thế gii của chúng tôi, đàn ông toàn là
những người lc la, xu xa, di trá. Ngoi và m ngăn cấm tt c những anh chàng đến
chơi với ch tôi. Khi ch tôi có giy gọi đi học trung cp mm non trên tnh, ngoi và m
cũng không cho ch đi mà muốn ch lấy anh Sơn làm bún bên xóm Gch. Anh Sơn đó
thì tôi biết, người đen như hòn than, khe mạnh, hơn chị Hai tôi 5 tui, nhà nghèo lm.
Anh hay qua trèo cau cho ngoại để n. Đó là người duy nht mà c ngoi và m tôi ưng
ý.
Ch Hai thì mt mc muốn đi học trên tnh. Dì tôi phải năn nỉ và phân tích mãi ngoi
m mới xuôi. Trước khi cho ch tôi đi, ngoại và m còn bt ch ha hc xong s v nhà
lấy anh Sơn, rồi mi chịu để ch đi. Cuối tun nào ch cũng phải v nhà ch không được
lại trên đó đi làm thêm như bạn bè khác. M tôi còn thnh thong bt chợt lên thăm chị
vào ngày gia tuần để kiểm tra và để yên tâm là ch không có dây dưa chuyn tình cm
vi bt kì ai.
Nhưng chạy tri cũng không khỏi nng, ch Hai yêu mt anh bạn cùng trường. Ch giu
kĩ lắm vì biết thếo ngoi và m cũng phá cho bằng được. Nhà anh kia trên thành ph,
nghe nói cũng giàu có lm nên không ch bên phía gia đình tôi phản đối, mà c gia đình
anh y cũng kng cho phép h quen nhau. Hai người bí quá nên quyết định làm chuyn
“gạo đã thành cơm” để không b ai phản đối na. Ch tôi mang thai, nhưng anh kia thì b
gia đình đưa ra nước ngoài để cắt đứt chuyn của hai người. Ngoi và m ép ch phá thai
nhưng chị đã phi qu xung xin gi lại đứa bé, đó là tình yêu ca anh chị. Hơn ai hết,
ch tin anh s không b ch.
Không biết bao nhiêu ln phi ngm ngùi trước ánh mt ca bà con làng xóm, bà tôi thm
chí chng bao gi ra khi nhà na, sut ngày lun quẩn ngoài vườn, lm bm nhng câu
đó. Mẹ thì sut ngày cáu gt. Chdì là nh nhàng chăm sóc chị Hai và bé Bi, đứa
con trai bé bng mà ch mới sinh được bốn tháng. Đứa bé y, sinh ra gia s ut hn ca
những người đàn bà, nên cũng mang một cái tên đầy đau khổ: Nguyn Thiên Hn.
2. Và câu chuyn ca tôi
Ln lên gia nhng bi kch như thế, tôi cũng không thể thoát khi s kìm kẹp đến kh s
ca bà và m. Tôi không dám kết bn vi bt kì cu bn nào. Mt cm giác gần như là s
khi phải đối din vi h. Phi nói rng, trong mt bạn bè, tôi là đa con gái cc kì kì cc
và khó hiu.
Tôi, không đủ mnh m để bt mình ra khi nhng ràng buc với gia đình.
Tôi, cũng không đủ vng vàng để tin vào mt kết qu đẹp hơn trong tình yêu.
Cho đến khi tôi gp anh.
Anh là con trai thành ph, chuyn v hc trường tôi vì b m anh phải ra nước ngoài
công tác dài hn, và anh v đây sống cùng ông bà ni.
Anh hc trên tôi mt khóa, nghĩ là con trai lp 12 sp tt nghip.
Anh là trung tâm bàn tán ca con gái lp tôi mỗi ngày đến lp. Và tôi cũng không thoát
khi cái ma lc khó hiu y. Tôi thích nhìn anh t xa, thích cái dáng cao cao khe khon,
thích c cách anh cưi, thích v mnh m của anh. Đó là tình yêu lng thầm đầu tiên ca
tôi, và tôi không nghĩ nó lại da diết đến thế.