Nhng lp học đầu đời
Năm lên chín tui tôi mi bắt đầu đi học v lòng. Đó là vào một ngày mùa xuân năm
1951, ba cu cháu tôi(mt cu út, một đứa em con bà dì và tôi)sinh cùng một m lại cp
sách đến trường cùng mt ngày.Thực ra đó chỉ là mt lp hc dy tư theo hình thc lp
ghép. Trong lp hc y có mt nhóm mi hc vn, một nhóm khác đã tp chép, và cao
hơn có nhóm đã hc đến tính viết và tính đố...Người thày đầu tiên khai tâm cho tôi là cu
giáo Cúc thôn Ninh Xá. Ngày y vùng tôi đều gi các ông giáo là "Cu Giáo" c.
làng Ninh Xá lúc y có hai "cu giáo" là cu giáo Cúc và cu giáo Tý. Cu giáo Tý thì
dy lp ngoài đình, thy có bng, có bàn ghế cn thn. Còn cu giáo Cúc thì dy hc ti
nhà, không thy có bàn ghế và bảng đen gì c. Ngoài vic dy hc, chúng tôi còn thy
cu làm may và ct thuc. Nhiu lần đến lp chúng tôi thy cậu giáo quàng thước dây
c và đang đo ct qun áo trên mt chiếc bàn rộng. Người cu giáo cao to, trng tro,
ơng mặt đầy đặn, có b râu con kiến rt ấn tượng và đặc bit là mt n cười rt hin.
Hc Ninh Xá được mt thi gian, b tôi lại đón tôi về hc cậu giáo Cương ngay ở làng.
Tôi không rõ lai lch cậu giáo Cương lắm, ch qua nhng câu chuyn của người ln nói
vi nhau, chúng tôi biết cậu giáo là người nơi khác đến, ly v người làng Nam Gián
Đông. Tôi không có thin cm my vi cậu giáo Cương vì người cu giáo trông cũ kĩ,
thường mc qun áo "âm lch" lại ăn tru, trông ming lúc nào cũng luôm nhuôm đỏ. Cu
giáo li mc chứng "đau bụng kinh niên"(đau dạ dày) nên nước da thường tai tái và
ơng mặt không mấy tươi tỉnh. Nhưng tôi hãi nht là cậu giáo Cương rất d đòn. Ngày
y chúng tôi viết bng bút dông, mc tím t pha nên rất ít đứa gi được sch s. Qun áo
sách v thường b rây mực, chưa kể có khi còn thò lò mũi xanh qut ngang tay áo thì
trông còn khiếp na. Riêng tôi còn mc cái ti ch xu cho nên rt hay b phạt đòn. Khi
thì thước k dn tay, khi thì phi qu nn gch, khi thì b nc ra bt nm sp xung, có
người đè đầu và gi cht chân tay cho cu giáo vt. Tôi b ăn đòn nhiu nên rt hãi. Có
lần, vào mùa xuân năm 1952, lớp hc đình làng tôi, va nghe cu giáo gọi tôi lên, tôi đã
co cng chy biến. Tôi chy thc mạng như một cuc thoát him thc s. Trời lác đác
mưa xuân, cánh đồng chiêm làng tôi đường trơn lắm.Nhưng hoảng quá, tôi c chy ba
đi, thnh thong li ngã lao xung ruộng. Tôi định chy chn sang ông ngoi bên làng
Ninh Xá, nhưng không có đò. Thế là c lang thang ngoài đê, không dám về nhà. Ti thì
tôi tt vào ng nh nhà mt thng bn, ban ngày li tha thẩn chơi với bn tr trâu. Đến
chiu hôm sau thì b tôi đi tìm, nhưng tôi sợ quá vn không dám v. B tôi đuổi bt, tôi
li chạy, đến cng bốt Tây Đen thì tắc đường. Tôi chy r xung b sông , chạy ngược
li. Có một người cao to, cht mt nhìn tôi gườm gườm, quát tôi bắt đứng li. Thếtôi
nhy ùm xung sông. Ông ta bèn li xung và kéo tôi lên. Tôi gào khóc d di lm, c
va gào va gi: "ới ông tây đen ơi, ông bắn chết tôi đi!"...Về sau tôi mi biết, người bt
tôi hôm ấy là ông Tiêu người làng Gm, và do b tôi nh bt h.Tôi b "dẫn độ"v nhà,
ăn thêm nhiều cái vt dọc đường đến tóe c máu chân. Nhưng từ hôm đó tôi nht quyết
không đi học na. Tôi nhà chăn trâu và bế em. Vic s đòn và b hc ca tôi, làm cho
bên ngoi tôi rt lo lng. Người thì bàn nên cho tôi sang Hải Dương học, người thì bàn
nên cho vào vùng t do. Cui cùng vào cuối năm1952, bố tôi mua sách v, quần áo, chăn
màn, thuốc men và đưa tôi vào vùng tự do hc.
Vì là con cháu giáo viên, nên tôi được gi ngay trong khu tp th giáo viên ca nhà
trường. Khu tp th giáo viên ngày y nm trên sườn đồi ngay ca con Sui Cẩu. Lúc đầu
chhai ngôi nhà ngay trên b sui. V sau có nhiu giáo viên mi v, mi phát rng
và làm thêm một căn nhà nữa trên sườn đồi, cách khu nhà cũ độ vài chc mét. Các thày
son ri thì khu nhà trên, còn các thày có con cháu theo hc thì khu nhà dưới. Nhà
kháng chiến làm theo mt li kiến trúc rất thô sơ. Không thấy có mt l đục nào. Ct là
nhng cây to có chạc ba để đỡ xà, còn kèo vi kèo và kèo vi xà thì dùng dây rng buc
li. Trên nóc lp bng c tranh hay phên na. Quây bn xung quanh cũng là nhng phên
na. Ni tht không thấy có giường t gì c, ch có mt dãy sàn na làm ch nằm, thường
kéo dài sut na phía trong ca ngôi nhà. Na phía ngoài là ca ra vào và mt khong
trng dùng làm bếp đun, bếp sưởi. "Nhà ăn" thì chmt dãy bàn na làm ngay dưới
gc cây rừng. Đó là những chc cây chôn cht xuống đất, có thanh ngang thanh dc buc
cht li với nhau làm khung bàn. Trên đó đt mt phên liếp dài dài như cái phên phơi
bánh đa rồi buc cht vào khung. Không thy có ghế ngồi, toàn ăn đứng. Bữa ăn cũng
cc k đơn giản. Ngoài món rau cũng có món ăn mặn, sang thì thịt kho đậu, kém, thi y
trong hơn thì lc rang mn. Cũng có thi k khó khăn ch toàn thấy ăn mắm tôm mài bác
ln vi c riềng đào trong rng về. Nước ung thì hay dùng nước lá Đùm đũm, một loi
cây leo có gai, qu gn giống như quả dâu, chín lấy ăn được. Cây Đùm đũm leo bám um
tùm cùng vi nhng bi cây rng ngay bên cnh khu nhà . Khu lp hc thì đặt ri rác
trong hai khe Sui Cu và khe Lá Lốt. Nhưng Suối Cu là khu trung tâm. Lp hc cũng
làm theo kiu nhà kháng chiến. Khác vi nhà trong phòng "kê" bàn ghế hc sinh:
"Ghế băng" được làm bng mt khúc g rng gác lên hai chc cây chôn xuống đất."Bàn
hc sinh" cũng là nhng cc cây rng chôn xuống đất làm khung, rồi đặt lên trên mt
phên na làm mt bàn. Mi phòng hc cũng làm ba gian và ri rác mi ch mt
phòng.Tuy là lp hc kháng chiến nhưng không thấy có hào lũy, hầm h như lớp hc thi
chng M sau này.
Năm 1954, nhà trường còn làm hn mt khu "Ni trú" cho hc sinh ca hai lp 5. Các
anh hc sinh lp 5 năm ấy ln lắm, đã vào độ tui thanh niên c, nhiều anh đã có v
con. Khu "Ni trú" y, nm sâu mãi tn cùng khe Sui Cu. Các anh t làm ly nhà , ri
phát ry trng sn, trng rau. Ngn ngun con Sui Cu có một đon là những khe đá
nhỏ, nước chy trong vt, mát lnh. Những ngày đu hè nng nóng chạy lên đây, đt
mình nm xuống khe đá cho dòng nước chy qua thì tnh c người...Nhưng vào đấy sâu
lm, li nghe nói có một đôi chăn đất, thnh thong vn thy xut hin, nên chúng tôi hãi
lm, không mấy khi dám lên đy tm... Trong vùng t do ngày ấy người ta không gi là
Cậu giáo như vùng tạm chiếm, cũng không gọi Thày giáo như thời xưa và ngày nay,
người ta gi là Anh giáo. Bây gi nghe li thì thy nó "xách mé" và ngang tai lm, nhưng
lúc y nghe mi m và cách mng lm. khu tp th ngày ấy đu tiên tôi thy có Anh
Cn, Anh Rao, Anh Mo, Ch Thy; Sau này thì v thêm: Anh Hy, Anh Lâm, Anh Kim,
Anh Cảnh, Anh Đạo, Anh Thnh, Ch Thun. Không khu tp th còn thy có:Anh
Hoạch, anh Đài, Anh Quát, Anh Tụng... Các "anh giáo", "ch giáo" ngày ấy đều còn rt
tr, lại được giáo dc theo tinh thần đạo đức cách mng nên rt gn gũi và tn tình vi
học sinh. Điều khác bit rõ nht mà tôi thy nhà trường trong vùng t do là hoàn toàn
không còn t bo hành hc sinh. Tôi không thy có hc sinh b mng nhiếc hay đánh đập
bao giờ.Nhưng hình thc k lut thì cũng hơi ác.Tôi nhớ có mt v mt anh và mt ch
lp hc sinh ln yêu nhau và có quan h tình dc vi nhau. Không may cho anh ch y
b rình bt qu tang. Ngày ấy người ta gi vic y là ti "h hóa" và đã b kiểm điểm
trước toàn trường. Bui kiểm điểm y tôi thy nó ging như một phiên tòa. Vào mt bui
ti, học sinh toàn trường đèn đuốc đông kín cả mt vạt đồi. Anh ch y b dn ra kim
điểm. Tôi không nh bn án khi y tuyên pht thế nào, nhưng cả hai anh ch ấy đều
không hc na. Có l vì quá xu h. Ch tr v đời thường, sng cuộc đi lam lũ cho đến
hết đời. Anh vào b đội, sau tr thành Anh hùng phi công. Theo li k li ca mt s
người bn anh, thì cho đến khi v hưu anh vẫn còn nh ch, vn hỏi thăm tin tức v
"người xưa"!
Những ngày đầu vào trong vùng t do hc, ni kh nht ca tôi khi y là nh nhà. C
chiều đến là nh nhà vô cùng. Nh đến phát khóc lên được. Tiếp sau đó là những trn st
rét rng. Tôi b st cách nht, c cách hôm lại lên cơn sốt mt lần; bao nhiêu chăn chiếu
trùm kín người mà vn rét run lên bn bật. Sau cơn sốt người thy bi hoi và bâng
khuâng l. Nhng lúc y ni nh nhà lại kéo đến và tôi chmi mt cách là khóc toáng
lên và gi b. D đến hàng tháng như thế. Sau này thì không rõ tôi t nhiên quen đi
hay do mi học đàn mà quên cả nh nhà. Nhưng có thể do c hai. Ngày y Ch giáo
Thy dy lp v lòng có một cây đàn Măng đô lin . Đu tiên tôi cũng chỉ ngi xem và
nghe ch giáo đánh. Lại thêm anh Vinh, anh Lp hc sinh lớp trên tôi, người Đông Triều,
là con cháu ca Anh Rao,Anh Cn gì đó tôi không nhớ rõ, cũng có đàn An tô và Măng
dô. Chiu nào các anh y cũng đánh . Thế là t đó tôi say mê học đàn.Đu tiên còn mượn
đàn của các anh y, ghi các nt Son Phe vào cn đàn rồi tay gy, tay bm: Rế si rế sòn,
Rế si si si, Rế son son r, Son r son sí la son, son r son sí la son...Đó chính là son phe
ca mấy câu trong bài Bóng trăng trắng ngà. Nếu bây gi cầm đàn thì tôi vẫn đánh được
toàn bài. Nhưng lời bài hát thì ch còn nh lõm bõm: Bóng trăng trắng ngà, có cây đa to,
có thng cui già, ôm mt mối mơ. Cuội ơi ta nói cuội nghe, trên cung quế làm chi. Nó
không có nhà gió bay vi vu...(quên). Đó chính là bài tập đàn đu tiên ca tôi. Do say mê
tp luyn, li còn ít tui, nên chng my chốc tôi đã chơi đàn thạo. Nht là t khi Anh
Lâm v thì chiu nào hai thày trò cũng hòa đàn với nhau. Anh Lâm có bài Quân đoàn 61
đánh rất sôi ni. Bài nhc y tôi không thấy người ta đánh lại bao gi. Nó thuc loi bài
hát ca mt thời thôi chăng? Ngày nay tôi vẫn còn đàn được nhưng lời thì cũng chỉ lõm
bõm câu nh câu quên.Bạn đàn là học sinh ngày y, ngoaì anh Vinh, anh Lp cùng
trong khu tp th giáo viên, tôi còn nhanh Tiền, người thôn Vàng Gián. Nhà anh
mãi đâu bên Bống Báng cơ, nhưng thỉnh thong anh cũng vẫn vào chơi đàn cùng tôi. Anh
Tiền có nước da trng và mm mịn như da con gái. Lại có một cái núm đồng tin tròn
xoe bên má phi, nên tôi hay gọi đùa là chị Tin. Anh Tiền chơi bài Ngựa chy cc hay.
Hay vì anh hc lỏm được đâu, hay tự sáng tạo ra được my nt tông rt "nga chy".
Tôi cũng chỉ học đàn theo kiểu du kích nghĩa là bắt chước là chính, ch không được hc
nhc lý bài bn gì. Nhưng cứ s dng thành thạo được cây đàn là đã vào loi "trình độ"
ca ngày y ri.thế mà tôi luôn luôn được mời đi biểu din để phc v b đội và dân
công ...trong nhng ngày liên hoan mng chiến thng. Nhng tháng ngày cui cùng ca
cuc kháng chiến chng Pháp ta chiến thng liên tiếp và vì thế mà nhng cuc liên hoan
mng công cũng nhiều nhiu...
Cuc sng trong vùng t do ngày y vui lm. Ngày nào cũngcó một gi vui sng. Tôi
không rõ cái quy định này là của riêng nhà trưng hay là một Hương ước ca vùng t do?
Ch biết ngày nào cũng như ngày nào, cứ t 6 gi đến 7 gi ti là ca hát. Mà toàn là hát
đồng ca. Tiếng hát đầu tiên ct lên t mt khe núi, lp tc các khe núi khác hát tiếp theo
ngay.Thế là t nhiên thành một dàn hát đuổi. Tiếng hát c nối đuôi nhau chạy quanh rng
núi. Hình như các khe núi cũng ngm có ý ganh nhau, nên những anh hát sau thưng c
gào to hơn những anh hát trước. Nhưng gào to quá thì gy, mà gy thì li cười r lên.Vui
lm. Cũng toàn là nhng bài hát quen thuc c thôi: Kết đoàn, Nhạc tui xanh, Vì nhân
dân quên mình, Ca ngợi Đảng Lao động Vit Nam, Qua min Tây Bc... Riêng bài Nhc
tui xanh thì v sau thy cm không cho hát na. Trong thi gian t khi ta m chiến dch
Điện Biên Ph cho đến khi toàn thng, ri nhng ngày m hi ngh quc tế giơ ne vơ bàn