Nước Mt Hi Âu
Tàu mun. Chuyến tàu đêm chìm lp trong nhng âm thanh xáo trn ca dòng người
chng khác gì cái nhn nháo, s tt bt ca ban ngày. Vào ga lúc 11g trên chuyến tàu t
Hà Ni v Sài Gòn. Tôi im lng, ch đợi và nhng bánh xe cũng bắt đầu lăn chậm rãi
trên đường ray. Nhng âm thanh n ào ban nãy cũng tự dưng lắng xung ri im bt, mi
người bt đầu si lưng lên những chiếc giường cng, cũng có người chưa ngủ mà còn
ngi nhìn ra đâu đó bên ngoài khung cửa. Đêm xuống, không gian tĩnh mịch li làm tôi
quặng người, nm vì không mun nhìn thấy cái màu đen kịt ngoài kia. Đáng lẽ tôi có th
đi máy bay đ nhanh và tiện hơn, nhưng tôi lại chọn đi tàu chỉ vì ý nghĩ muốn thi gian
v Sài Gòn chm lại. Hay nói đúng hơn là tôi đang một ln na trn chy giống như năm
năm trước tôi đã leo lên chuyến tàu này để chy trn nhng s tht ca cuc sng.
♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Em…
Cô em nh mà cha tôi dn v trong một đêm mưa bão. T lúc y em là con nuôi ca cha
m và tôi bt ng có trách nhim làm mt anh trai.
M em đã mt, cha li không cn em, em m côi, lc lõng. Ngay cái khonh khắc đầu
tiên y khi chm phải đôi mắt đỏ trong em tôi đã biết mình có mt trách nhim quan
trọng hơn của một người anh. Tôi mun che ch, mun bo v em, muốn em được cười,
được hnh phúc. Em đã chiếm ng trong tôi mt v trí không ai có th thay thế và tôi yêu
em. Yêu theo tháng ngày, nhng tháng ngày hạnh phúc quá đỗi bên cnh em, yêu n cười
không tìm thấy nước mắt trên gương mặt thánh thin, yêu nhng lúc em thức đêm chăm
sóc tôi khi ngã bnh, yêu tiếng nói cn nhn tr con mi khi tôi v nhà mun. Tôi yêu em,
tt c.
Em…
Bản tính bướng bỉnh, nhưng lại thích nép vào s che ch ca tôi. Thích ngm bin vào
buổi đêm, thích lang lang vào những chiu nng nht, thích do bước trong nhữngn
mưa phùn nho nhỏ. Nhng s thích đôi lúc tôi cảm thấy em quá mơ mộng và vin vông,
tôi cho là phí thời gian. Nhưng tôi vẫn thích khi được đi cùng em đến những nơi em
thích. Trong suy nghĩ lúc đó tôi chỉ cn nhng giây phút này mãi mãi bình yên như nó
vn dĩ, giản đơn thế thôi. Tôi không cn danh vng hay mt cuc sng cao sang mà ch
cn mang cho em hạnh phúc. Và tôi đã luôn nghĩ rằng hnh phúc ca em chính là tôi.
Nhưng hình như những gì ta muốn, có khi quá đơn giản li hoá ra là quá xa vi. Là s
phận đã chn lối tôi hay chính em đã muốn như thế? Tôi không còn nh được lý do là gì.
Nhng li gii thích ca em c ráo riết trong khi đu óc tôi trng rng. Em mun dng
li, mun thoát khi vòng tay tôi. Cái ngày mà em nói em ch mun làm vai trò ca mt
đứa em gái ch không mun tr thành cô gái trong lòng tôi. Em b tôi đng li, còn em
tiếp tục bước đi. Nhưng sẽ bước mt mình, ch mt mình em trên con đường mà tôi
em đã có biết bao d định cho tương lai. Tôi như người b ht chân, không được phép
chống đỡ. Chmt s la chn duy nht là b chy.
♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Quyết định chuyn công tác vào Hà Nội đã làm cho m tôi khá bt ng, cha thì không nói
gì còn em thì lãng tránh. Bắt đầu mt cuc sng khác i khôngmột ký c. Mi th
thu hp li ch còn công vic và công việc. Đến ti li chìm vào dòng suy nghĩ và rít
những hơi thuốc dài. nh! Thuc lá không biết t bao gi đã tr thành người bn thân
thiết. S cô độc, trng tri và cái lnh ca mt thành ph xa l không biết đến nim vui,
tôi ch còn biết dùng khói thuốc để lấp đầy. Có những đêm không chu ni, tôi lái xe trên
những con đưng dài bt tận, đ cho tiếng gió lấp đi âm thanh, tôi gào thét ri khóc oà.
Ri li t hi. Ti sao? Ti sao?
Và suốt năm năm, tôi không v nhà. Ch gọi điện v vào cui tuần để cho cha m yên
tâm. Tôi hi m em gái do này thế nào? Tôi mun biết em sng có tt không, m li hi
tôi có mun nói chuyn vi Linh không? Tôi m ri thôi, gác máy. C như vậy tiến
trình được lập đi lập li như cái máy tua băng.
Nhưng lần này tôi phi quay vào Nam thc s.mun dù không thì cũng không thể
không v thăm nhà một ln. M c gọi điện bo tôi thu xếp công vic v nhà ít hôm cho
bà nhìn mt. C lo là tôi mt mình không biết chăm sóc bản thân s thiếu ăn mà ốm
đói. Tôi day dưa, chm tr không biết bao ln, ln này thì không th được nữa. Nhưng tôi
phải đối mt vi em thế nào đây? Nên vui hay buồn, cười hay lnh nht, im lng hay nói
tht nhiều như chẳng có gì xy ra,tôi không biết. Em gi chắc đã có bn trai ri nh? Nghĩ
đến đây tôi lại thy lòng nng thêm. Ai bo rng thi gian là liu thuc tt nht? Có
nhng nỗi đau mà thời gian cũng phải bt lc.
Đêm lng l trôi, nhng tiếng còi tàu thi thong li rú lên làm tôi không tài nào chp mt.
Nhìn vào đồng h thì git mình, đêm sao qua nhanh tht. Ch còn vài gi na là tàu vào
ga Sài Gòn…
♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Ga tàu mở. Trước mắt tôi, là em đang mỉm cười, n cười thật tươi. Đáng lẽ giây phút này
tôi nên vui mi phi vì em đã ct công ra đón, vẫn đỡ n so với ngày tôi đi em đã lng
mất tăm không một du vết. Nhưng sao thy lòng nng trĩu, tôi gần như muốn chy đến
ôm tht cht ly em , mc cho dòng người đang qua lại, cho nhng ni nh bao tháng
ngày tôi giam lõng tận nơi sâu thẳm đang vật dậy gào thét. Nhưng tôi hiu, khong tri
ca tôi và em gi đã không còn là một, đối mt em mà sao tôi thy mình tht xa tm vi.
Không còn tôi bên cạnh, em đã tung bay, lt xác thành một con người hoàn toàn mi mt
đi cái vẻ yếu đuối vn dĩ. Em đã là mt cô gái chng chc, t tin bước đi như lời đã nói
của em ngày xưa. Nụ cười em không h thay đổi, nhưng chắc chc rng n cười đó không
còn chút đặc bit nào dành cho riêng tôi.
Bt cht, tôi nh ra vic mình chng nói gì v gi giấc lúc đi trong đin thoi, sao em li
biết?
- M rt mong anh v đấy. Thy m st ruột nên em ra đây chờ đón anh để m yên tâm.
Chúng ta v nhanh đi để m trông.
Tôi gt, em nói vn vi mt n cười.
V đến nhà m lin bo tôi vào phòng ngh ngơi trước cho kho, qu đúng là m hiu
con. Chiếc giường cng trên toa xe dù thuc hng uư nhưng tôi vẫn cm thấy người mi
mt. Th phịch người trên nm, tôi m mt nhìn lên trn nhà mc cho t chi lan to cm
giác biến lười. Căn phòng thân thuc vn không một chút thay đi, vn còn đâu đó cái
hơi ấm ngày xưa. Tôi lịm dn vào gic ngủ, nhưng lại rơi vào cơn mơ mộng m. Hình nh
Linh hin ra, em lại cùng tôi nô đùa nghịch sóng, giữa chúng tôi như chưa từng có điều
chia cắt. Nhưng rồi thì em cũng lại bước đi bỏ tôi lại nơi bờ bin hoang vng. Bóng dáng
em khut dần, tôi đuổi theo, chy mãi chy mãi nhưng hoàn toàn tuyệt vng…ri li gào
thét…
Tôi git mình choàng dy biết nó ch là mơ nhưng lưng tôi vẫn lnh toát. Nhìn ra bên
ngoài lúc này trời đã v chiều, tôi đi tm rồi bước xung phòng khách. M đã nu xong
ba ti và tôi ngi vào bàn. Tôi nhìn sang chiếc ghế bên cnh thiếu mt một người.
Không hỏi nhưng cha nói tôi biết em đã gọi điện v báo là s ăn ở ngoài ri mi về. Hơi
th nng trch bỗng dưng đè lên tôi, ngày trước dù vui chơi đến đâu cả nhà đều v đúng
gi cơm tối. Chưa lần nào tôi và em ăn ngoài mt mình. Đúng là năm năm đã thay đổi
qua nhiu th.
- Ăn nhiều vào đi con, cái thằng này không biết ăn uống ngoài đó thế nào mà mt mày
xanh xao, người thì ốm hơn cả lúc đi.
M va nói va gp dn thức ăn vào chén cho tôi.
- Thì chc con lo công vic, ti tr bây gi c lao vào làm việc là quên ăn quên ngủ.
Nó ln rồi bà chăm nó liệu có chăm được c đời không? - Ging cha tôi chen ngang.
- Cái ông này! Ông không xót thì để tôi xót. Con tôi thì tôi phi lo ch.
- C để cho m nói đi cha. Con cũng chỉ v được ít hôm ri lại đi.- Tôi va nói vừa ăn
ngu nghiến. - Nhưng đã lâu không ăn đồ ăn nhà, con sẽ ăn nhiều đấy nên m đừng lo.
- Đúng rồi, ăn nhiều đi con. M nu toàn món con thích không đấy.
♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Mt ngày, hai ngày ri ba ngày, sáng thì quanh quẩn trong nhà đến chiu ti thì li lang
thang khắp đường ph. Thnh thong li bt ng r vào một nơi nào đó để ngm nhìn
thành ph đêm lộng ly nhn nhp. V nhà khá tr nên tôi và em dường như không phải
chm mt nhau ln nào, ngoi tr hôm sân ga. Nhiu lúc li t hi, tình yêu ca tôi
dành cho emđang suy gim, ch còn li s gin di và phn n trong lòng? Tôi khó
chu vì s th ơ quá đi bình thường ca em, vì gương mặt em vẫn cười còn lòng tôi thì
không bao gi dng r máu, nhc nhi.
Ti nay, tôi li không ra ngoài nhà. Cũng chẳng còn nơi nào để đi, tôi lên phòng thu
xếp li qun áo chun b cho ti mốt lên đường. Bt cht m nh tôi đem quần áo đã xếp
sn vào phòng cho em gái, ti nay nó bo có ca trc cơ quan. M bo thế. Tôi đã định
để đồ xong rồi đi ra ngay, nhưng lại không tránh khi smò, ngm nhìn căn phòng ca
em, ri tôi nhìn chăm chú vào quyn s bìa màu tím để trên bàn.làm tôi nh đến mt
ln vô tình tôi cm lên xem khi vào phòng em. Em đã hong ht git lấy trước khi tôi kp
m ra. Em đã viết gì bí mật trong đó chăng?
Tôi đứng yên mt lúc lâu ri ngp ngng tiến đến…
Ngày…tháng…năm…
Mưa đầu mùa, anh lại cùng ta đi dc trên con đường quen thuc. Cm xúc lúc y li trc
trào mt cách rõ rt. Nhng giọt mưa rơi trên tay lnh buốt nhưng bàn tay anh lúc nào
cũng nắm cht ch còn li cm giác ấm áp. Lúc đó ta ch ước sao con đường c dài ra
thêm một chút và cơn mưa đng vi tnh…
Ngày…tháng…năm…
Sinh nht tròn 18
Anh li mang cho ta bt ng bên hoàng hôn bin lặng. Tung tăng trong vòng tay anh, đùa
gin cùng những đợt sóng ta có cảm giác như một cô ni yêu bé bỏng được anh nâng