Những lá thư bướm trng
Anh y là anh trai tôi. Lúc nào tôi cũng phải đinh ninh trong tâm tưởng như thế. Anh trai
tôi cũng luôn nhắc tôi như vậy. Nhưng anh ấy với tôi đâu có cùng chung dòng máu,
chung m chung cha. Chúng tôi đu là nhng cô nhi vô tình được nhn nuôi trong mt
nhà. B m chúng tôi thương yêu chúng tôi như những đứa con rut. H không bao gi
nghĩ sẽ phi ri xa một trong hai đa. Vy là h nghĩ đến ý tưởng g chúng tôi cho nhau.
Thoạt đầu, nghe tin này, tôi rt khó chu. Tôi sng cùng anh trai suốt mười mấy năm mà
vẫn chưa đủ hay sao. Sao li còn bt tôi phi sng c đời. Hơn nữa, m chng tôi cũng lại
là m tôi ư? Chuyện gì mà l vậy. Nhưng mà xét kỹ li, anh y cũng đẹp trai. Li hài
hước, phóng khoáng, còn chiu tôi vô cùng. Chng l đây không phi may mn ca
tôi? Hi còn đi học, tôi đã được đám bạn gái cùng lp cho không biết bao nhiêu là ko,
bim bim, me, xoài… ch để nói tt v chúng nó trước mt anh trai tôi thôi. Chanh
trai tôi học cùng trường vi tôi mà. Tôi c việc ăn th phanh thôi, còn vic chúng nó thì
mc k chúng nó ch. Vy mà bây gi bn nó cũng sắp chng con hết ri.
Anh trai tôi biết tin này thì giãy ny lên. Anh ấy đã có người yêu ri. Hai người rt tâm
đầu ý hp. Ch y thì hin lành, d thương. Nhưng đó là đối với tôi trước kia thôi. Còn
bây gi tôi cho là ch y chng d mến chút nào.
Nói chuyn vi b m không được, anh y quay sang cu cu tôi. Tôi bo anh vào phòng
tôi ri lôi ra bao nhiêu là gu bông, chó bông, mèo bông… và hàng lot tm nh chp
chung ca hai anh em sut t cho đến khi trưởng thành. Anh hi tôi:
- Gì vy?
Tôi phng phu mt bo:
- Anh không thy k nim gia chúng ta sao? Không l mt cô em gái cùng anh sut 18
năm lại không bng một người mà anh mi ch gp mấy tháng ư?
Anh y có v nghĩ ngợi nhưng rồi li nói vi tôi:
- Điều quan trng là cm xúc, là tình yêu hai người dành cho nhau. Chng l tình cm ca
em đối vi anh li là tình yêu trai gái?
Tôi nm ly tay anh trai tôi gin di:
- Sau này t có tình cm mà. Anh không nghĩ thế sao?
Anh buông tay tôi ra:
- Nhưng anh không có tình cm vi em. Có hiu không?
Tôi đập mnh tay xung mt bàn:
- Anh quá đáng lắm rồi đấy. Anh đi ra đi.
Tôi kéo cửa, đóng sầm li. Thú bông, xp ảnh rơi tứ tung. Căn phòng như va tri qua
mt trận động đất. Nh những ngày tháng xưa hình như đã xa xăm lắm.
T đó, anh trai tôi bỏ ra đi. Anh không về nhà cho đến khi b m đồng ý mi thôi.
Căn nhà như nhuốm nỗi bi thương. Mẹ tôi khóc sut. B con tôi an i thế nào cũng
không được.
Tôi đem chuyện này chia s vi cu bn thân. Cu y bo:
- C ép buộc như vậy thì c gia đình cu cũng đâu có hnh phúc ch? Tình cm vn dĩ
không thế miễn cưỡng mà.
Ri cu ấy để người cho tôi dựa đu vào khóc. Cu y hi:
- Cu có bao gi thích anh trai cu không?
Tôi choàng bt dy:
- Cu nói gì vy? So vi anh trai t thì t thích cậu hơn y ch.
Tôi bt cht git mình vì câu nói quá li, bỗng nhiên đỏ mt. Cu y cũng trở nên
ngượng ngùng khi nhìn tôi, lát sau mi dám nói:
- Chúng mình v đi. Mình dn cậu đi ăn kem.
Tôi vn không th nào quên đưc n cười ca anh khi chúng tôi gp nhau mt hiu
sách. Anh gi tôi:
- Giang à!
Tôi khóc nc n lên gia chốn đống người:
- Anh đi đâu vậy? B m đã đồng ý hu b chuyn gia em và anh ri. Anh v nhà đi.
Anh trai tôi hơi sững sờ, để i c quyển sách đang cầm trên tay. Tôi chy li nm ly tay
anh tôi, lo lng hi:
- Anh sao thế?
Nhiu khi si dây hạnh phúc mong manh đến ni ta không th nào nm bắt được. Nhng
đợt ho trin miên khiến cho tôi nhn ra anh trai tôi không th sống lâu được na. Anh y
b ung thư phổi. Có l ngày anh biết căn bệnh ca mình là ngày anh b nhà ra đi. Anh
không mun nhìn thy tôi và c b m đau khổ.
Anh mất đi để lại căn nhà nỗi đau thương tan nát. Hôm tôi giặt quần áo và ngước nhìn lên
trời. Mây đen ùn ùn kéo tới. Gió ni lên m ầm. Có con bươm bướm đậu trên vai tôi mt
lát rồi bay lên theo gió. Tôi ngước nhìn mãi theo nó nhưng cũng không thể biết được
đã bay đi đâu.
Hai năm sau, tôi cưới cu bạn thân. Đám cưới diễn ra tưng bừng, rn rã. Trong xác pháo
đỏ, cô dâu v nhà chng. Mt hôm, tôi quét dọn căn bếp nh ca ngôi nhà cũ, ngạc nhiên
nhn ra những món đồ chơi mà hồi nh anh em tôi vn thường chơi. Một con búp bê và
mt con trâu làm bng g. Tôi mỉm cười. Git mình nhìn thy mt chiếc hp g, bên
trong đựng đầy những lá thư. Những lá thư chưa gửi.
Gi Giang!”.
Lá thư nào tôi cũng thấy ch đề trên nền như vậy bng màu mc tím. Ca ai thế nh?
Tôi định bóc thư ra xem. Chợt có mùi khét ca g cháy bc lên. Nhìn xung quanh, thy
có một đống la ln. Tôi hong s. Không biết ai đã vứt điếu thuc d vào trong kho để
đám cháy bốc lên.