Những chuyện đời thường quanh ta
6
Cậu trò nghèo trên đỉnh vinh quang
Sáng 2.10, chung kết "Đường lên đỉnh Olympia" lần thứ sáu (do Đài THVN t
chức, LG Electronics Vietnam tài trợ) đã xác định được nhà vô địch: Lê Vũ
Hoàng, 17 tuổi, học sinh Trường THPT số 1 Bố Trạch, Quảng Bình. Bạn đọc hẳn
sbất ngờ với thành công của cậu học trò nhnày. Ghi nhận của PV Báo Lao
Động tại Hà Nội và Quảng Bình - quê hương của nhà tân vô địch.
Cho đến giây cuối cùng, cuộc đọ sức cuối cùng, khi vương miện cuộc thi lần
thsáu "Đường lên đỉnh Olympia" của Đài Truyền hình Việt Nam được trao cho
Vũ Hoàng - học sinh Trường Trung học phổ thông số 1 huyện Bố Trạch - thì
hầu như tất cả mọi gia đình trong tỉnh đều ùa reo sung sướng. Nhiều người đã
khóc.
Quê nghèo, cảnh nghèo
Ông Công Túc - bHoàng, một cựu chiến binh, mấy m nay có thêm chút
tiền thu nhập nhờ làm bảo vệ cho quan Huyện uỷ Bố Trạch. Mẹ Hoàng làm
ruộng. Giai đoạn Hoàng đi thi "Đường lên đỉnh Olympia", mẹ Hoàng b khối u
trong não, đang nằm cấp cứu dài ngày tại Bệnh viện Trung ương Huế, chờ ngày
phẫu thuật. Sau Hoàng còn cậu út, và ngoại đã 85 tuổi. Suất lương khoản
thu nhập thêm nhờ làm bảo vệ của bố Hoàng quá chênh vênh với cuộc sống cho c
5 người. Mấy chục năm nay, ngôi nhà Hoàng đang xiêu vẹo, rách nát tứ phía.
Làng Đồng Bền được coi là nghèo nhất vùng trung m huyn Bố Trạch và gia
đình Hoàng được coi là gia đình nghèo nhất làng.
Vậy nhưng, liên tục từ lớp 1 đến lớp 11, Lê Vũ Hoàng đều là học sinh giỏi. Về
nhà, Hoàng còn tr cột lao động trong gia đình. M đau yếu quanh năm, bố
thương tật lại bận việc bảo vệ, trong nhà, việc lớn việc bé đều đến tay em. Góc học
tập của Hoàng chưa tới 2 mét vuông. Bàn ghế, tủ sách đều dùng những mảnh ván
cũ xin của hàng xóm ghép lại dùng. Trên giá sách, cuốn nào cũng rách tươm,
kỹ, bởi đó sách Hoàng mượn, hoặc xin lại của bạn để học vì không tiền
mua.
Ngày 2.10, ông Minh Hoài - Giám đốc Công ty xây dựng tổng hợp Trường
Thịnh (Đồng Hới, Quảng Bình) - cho biết: Cty quyết định thưởng 10.000 USD cho
em Lê Vũ Hoàng. Trước đó, Cty đã htrợ em 3 triệu đồng để dự thi.
Sáng chnhật 2.10, bố Hoàng cậu em út rời nhà tsáng sớm để đến trường
Hoàng học, cùng các bạn học sinh tham gia cầu truyền hình trực tiếp, cổ cho
Hoàng. Nch còn ngoại. Khi Hoàng giành chức địch, ng trăm thanh
niên các làng lân cận chạy ào ào đến nhà Hoàng để chúc mừng. Bà ngoại Hoàng
ngơ ngác: "Tui biết chi mô". Mọi người i cho bà hay: "Thằng Hoàng của bà
giỏi nhất nước. Thằng Hoàng chiến thắng rồi". Bà cười. chúi mặt vào vách
tường khóc: "Mấy o mấy chú biết không. Hôm hắn đi, tui cho hắn hai ngàn, hắn
không lấy, hắn nói, hắn sẽ giành được giải thưởng về cho mệ, mệ không phải cho
hắn tiền. Rứa đó. Cháu tui rứa đó...".
Ngày của reo cười và khóc
Với người Quảng Bình, thành tích học tập bao giờ cũng gây sự cuốn hút mạnh mẽ
tngười già đến con trẻ. Từ mấy tháng nay, tấm gương vượt khó học giỏi của Lê
Vũ Hoàng còn được các hội phụ huynh, các hội khuyến học phát động cho con em
trong toàn tỉnh. Khi cuộc thi kết thúc, người vui mừng nhất là giáo chnhiệm
Nguyễn Thị Bích Nhật. Bởi vì suốt mấy m qua, không chỉ là giáo viên,
còn là người chị, người mẹ của Hoàng. Cô hiểu hơn ai hết hoàn cảnh đặc biệt khốn
khó của Hoàng. Hoàng cũng đã từng khóc với giáo trước cảnh gian nan của
nhà mình, trước căn bệnh ác nghiệt của mẹ. Bây giờ thì Hoàng đang ở Hà Nội,
Nhật ngồi với bạn bè Hoàng trường, và cô chbiết khóc, khóc nhưng gương mặt
thì rạng rỡ bởi niềm hạnh phúc quá lớn. Còn thầy giáo dạy toán nổi tiếng Lê
Văn Hùng - người thầy đã kèm cặp, bồi dưỡng Hoàng kiến thức thi "Đường lên
đỉnh Olympia" -thì rít thuốc liên tục, mắt dán trên tivi, tấm thân gầy gò của thầy
khi như bay bổng lên theo từng câu trả lời của Hoàng. Khi Hoàng được điểm, thầy
lại rít thuốc, và cười hoan hỉ.
Chương trình truyền hình trực tiếp kết thúc từ lâu nhưng sân trường vẫn đông
nghẹt người. Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình Trần Công Thuật thốt lên với
chúng tôi: "Tôi chưa lúc nào thấy vui và cm động như lúc này. Quảng Bình của
mình còn nghèo, nhưng học giỏi như Hoàng thì nhiều, rất nhiều...". Chủ tịch
UBND tỉnh Quảng Bình Phan Lâm Phương quyết định thưởng nóng cho Lê Vũ
Hoàng 10 triệu đồng, thưởng cho tổ giáo viên công bồi dưỡng cho Hoàng 10
triệu đồng nữa. Ông Nguyễn Hồng Thanh - thư Huyện uỷ - gọi ngay điện thoại
cho Hoàng: "Hng ơi, xong việc là vngay nghe con. Các chú các bác đang chờ
đón con đấy con ạ".
Quý tử ra toà
Năm ngoái, hơn 10 “quý tử” đã phải hầu tòa đem xe nhà đi... đua.
Sân toà chen dài một hàng ôtô đời mới, sang trọng, bóng lộn. Bốn bị cáo vẫn
nguyên đồng phục học trò kiêu hãnh ngẩng cao đầu như thách thức cả HĐXX.
Một vài quý bà kín đáo đưa khăn chấm giọt nước mắt xót con...
Phiên toà ấy lẽ ra rất bình lặng, rất đơn giản vì tội phạm ít nghiêm trọng, ván
đơn giản. Nhưng vì phiên toà xét xcác quý tử đất Hà thành nên tất cả trở nên
thật rầm rộ, thật khoa trương.
8h30, năm chiếc xe con thời thượng t Mecesdes E230, E500 đen bóng tới
Mazda 6 ththao vàng sáng ánh đồng sành điệu đỗ xịch trước cổng toà. Người ta
đón mở cửa xe, những mệnh phụ sang trọng, thanh lịch khẽ bước xuống cùng mấy
cậu nhóc da trắng, môi đỏ, nếu không mái đầu đinh xịt gôm dựng đứng, vàng
hoe thì nhìn sthật thư sinh, đáng yêu.
Bốn công tử đều con nhà gia thế, thành viên của nhóm “quý-x-tộc” của một
trường cấp III danh tiếng bậc nhất thủ đô. Các quý tử danh gia vọng tộc học thì ít,
tụ tập chơi bời ngỗ ngược thì nhiều, coi trời bằng vung. Các cậu thường xuyên gây
gổ, lôi kéo bạn chia phái trong trường, tẩy chay nhóm “nhà lá” trong lp,
trong trường.
Vxát “oai liệt” nhất diễn ra khi cả bốn “ngứa mắt” với một cậu bạn lớp
trưởng hay nói thẳng, hay đề nghị bình bầu hạnh kiểm trước lớp với những việc vi
phạm nội quy trường lớp thường xuyên của những quý tử. Sau giờ sinh hoạt lớp là
cuộc tranh luận rồi đến cãi lộn, rồi đánh nhau giữa nhóm quý tử với “những thằng
ương gàn” (cách gọi của các quý tử đối với cán sự lớp) trong lớp. Bất ngờ, các
“cậu trời” rút dao, kiếm trong người lia về phía các bạn. Lớp trưởng “ương gàn” bị
thương, suy giảm 11% sức khoẻ.
Chuyện của bọn trẻ cũng đã thbỏ qua nếu các bậc phụ huynh thông cảm,
đến với nhau bằng tình người hơn là bằng tiền. Gia đình cậu lớp trưởng kiên quyết
khởi kiện những cậu trai ngỗ ngược đã đủ tuổi công dân chưa một lần tsống,
tự suy nghĩ mà chỉ sống với “ô dù” của bố mẹ, gia đình.
Bốn bị cáo bình chân vui đùa trước vành móng ngựa. Vẻ kiêu hãnh, ý thức rõ
ràng vcái uy của con nhà giàu, con nhà quan. HĐXX hỏi, bị cáo cười khẩy. Hội
thẩm nhân n gay gắt, bị cáo trợn mắt giận dữ phản ứng ngay. Chủ toạ cho phép
bị cáo nói lời sau cùng trước khi nghị án, bị cáo khinh khỉnh không hé một lời.
Những gương mặt thư sinh, những bộ đồng phục học sinh thật khó mà gắn với
ánh mắt kẻ cả, bề trên, khinh khỉnh và những mái đầu đinh lởm chởm, vàng hoe.
Toà vào nghị án, bốn bà mùa ti săn đón, ôm ấp những cậu con cưng. Họ vuốt
ve, xót xa con. Hđộng viên các con với những lời dỗ hằn học kiểu: Rồi cũng
không yên được đâu. Không việc gì phải sợ, mẹ đây rồi, mẹ vừa gọi cho bố con.
Về rồi bố mẹ “đền”, cưng...
Một trong số những phu nhân mắt ánh lên nét hằn học, kẻ ctrong khi lời nói
thật nhẹ, thật trong, dịu dàng nhưng lạnh tanh khi một phóng viên vừa tiến tới định