
Truyện ngắn: Nuối tiếc muộn màng

Cùng ngồi trên đồi cỏ nhân tạo cao cao của công viên. Tôi ngửng mặt lên nhìn bầu
trời đầy sao, từng ngôi sao lấp lánh, đôi lúc lại ánh lên sáng hơn mức bình thường
như đôi mắt tròn xoe, lóng lánh của cô thiếu nữ. Hôm nay, không phải ngày rằm,
có lẽ chị Hằng đã đi ngủ.
Tôi và anh đều lặng thinh, hướng tầm mắt xa xa ngắm nhìn những ánh đèn lung
linh, mờ ảo của đèn điện thành phố. Đôi lúc tôi khẽ nghé mắt nhìn khuôn mặt thon
dài với chiếc mũi cao nhưng bây giờ đang vướng bận chút phiền muộn của anh.
Chúng tôi im lặng để nghe tiếng gió thổi, gió rít lên từng hồi lành lạnh mang một
chút miên man, xao động trong lòng. Tôi im lặng để nghe từng nhịp thở dốc, đôi
lúc lại có tiếng thở dài nhè nhẹ như đã được nén lại trong cuống họng. Tôi im lặng
để nghe trái tim mình đập liên hồi, tâm hồn mình “rung” lên những dòng suy nghĩ
vu vơ đến lạ.

Anh tên là Báu, người hàng xóm nhà tôi, tính tình anh hơi ngang ngạnh nhưng bản
chất rất hiền lành. Qua hè năm nay nữa, anh đã là sinh viên năm ba của trường Đại
học Kiến trúc Thành phố Hồ Chí Minh rồi cơ đấy. Nhanh thật đấy! Anh đã hoàn
thành hai năm học với loại giỏi, một thành tích đáng nể mà nhiều người mơ ước.
Tôi thường đem khoe với chúng bạn về anh và đôi lúc thấy vui vui khi ngồi tự kỉ
rồi tưởng tượng rằng: “mình có một người yêu đang học đại học Kiến Trúc và học
cực kì giỏi thì mới hãnh diện làm sao, cứ suy nghĩ chắc nịch là mấy đứa sẽ ghen tị
với mình lắm”. Kể từ đó tôi cứ nuôi suy nghĩ vẫn vơ kia. Rồi lâu dần, suy nghĩ đó
chuyển thành sự mến mộ, một sự rung cảm vô tư mà tôi gọi đó là “tình yêu”, một
thứ tình yêu đơn phương, khẽ đến, khẽ làm tôi xao xuyến. Rung cảm đó cứ theo
một cách giai giẳng, bám riết lấy tôi không chịu buông để lâu dần, lâu dần tôi thấy
ngại ngùng, mất tự nhiên khi phải đối diện, nói chuyện với anh. Đôi lúc tôi cứ
trách móc bản thân mình vì điều đó.

Anh đã là một sinh viên năm hai, còn tôi vẫn còn là một đứa học trò hiếu động
ngồi dưới mái trường Trung học Phổ thông. Tôi vẫn đang khoác trên mình tà áo
trắng, vẫn tung tăng đến trường và đôi lúc khẽ e thẹn với những lời trêu ghẹo vu
vơ. Nhà anh cách nhà tôi bởi mặt đường quốc lộ. Tôi và anh lớn lên, chơi với nhau
từ lúc còn í ới cầm gậy rượt đuổi cùng mấy đứa trong xóm. Giờ thì anh đã lớn và
già dặn hơn rất nhiều.Tự nhiên tôi cảm nhận được điều đó khi tiếp xúc với anh.
Anh không vô tư như ngày trước, ít cười hơn và luôn luôn có sự đắn đo suy nghĩ
trong từng lời nói, hành động. Chúng tôi đã lớn, lớn hơn rất nhiều, tôi có thể nhận
thấy rỏ điều đó ngay chính bản thân tôi, từ sự điệu đà làm duyên đến cách ăn mặc,
từ ánh mắt thẹn thùng khi nhìn anh và hơn tất cả mọi điều là anh đã có người trong
mộng của mình. Tôi và anh có gì đâu nhỉ? Chỉ là “anh là anh trai của em” như anh
đã từng nói thôi mà. Chỉ là người em gái nhõng nhẽo chuyên làm trò với anh thôi
mà. Sao lòng mình cứ thấy miên man buồn khi biết tin anh đã có người thương!?
Sao cứ chạnh lòng khi anh buồn bã!? Thật sự, bản thân tôi cũng không làm sao
hiểu được mình đang nghĩ, đang cảm thấy điều gì nữa!? Đó là một thứ tình cảm, nó
cứ miên man, bất tận. Có đôi lúc lại dội lên thành từng cơn sóng lớn ồ ập, có đôi
lúc lại sâu lắng đến lạ lùng.

Những miên man của dòng suy nghĩ bỗng vụt tắt, khoảng không vắng lắng với sự
im lặng đến rợn người lúc trước bỗng nhiên tan biến khi anh đứng phắt dậy, chạy
lên trước chỗ chúng tôi ngồi khoảng năm bước.
- aaaaaaaaaaaa…aa
- aaaaaaaaaaaaaa…aaa
- aaaaaaaaaaaaaaaa…aaaa
Anh hét lên một hồi thật lâu, thật lớn. Tiếng hét lớn đến nỗi tôi có thể tưởng chừng
vang thấu đến tận trời xanh. Tôi vùng bước dậy chạy lại bên cạnh anh và rồi tôi
khóc. Tôi khóc vì anh đã khóc, vì anh đã ngã gục dưới chân tôi. Trái tim tôi bỗng
nhói lên từng hồi đau đớn, quặn thắt lại như có cái gì đó đạng bóp nghẹt con tim.
Trái tim tôi “run” lên từng hồi, như muốn nói với tôi rằng tôi đã yêu anh rồi thì

