
Paris đêm về

Paris được mệnh danh là kinh thành ánh sáng. Ánh sáng
của văn minh, của nghệ thuật, của cái đẹp toàn mỹ. Điều
này cũng có thể hiểu một cách đơn giản nếu bạn ở Paris
khi đêm về.
Chỗ cho thuê xe đạp đêm
Thành phố được thắp sáng một cách rực rỡ nhưng chừng
mực, đủ để làm nên một “Paris by night” sang trọng và lấp
lánh. Những công trình kiến trúc được chiếu sáng theo một
hệ thống đèn có tính toán, làm toát lên những góc cạnh huy
hoàng trên cái nền đêm đen vô cùng quyến rũ. Này là nhà thờ
Đức Bà (Notre Dame), này là giáo đường Thánh Tâm (Sacré
Coeur), này là Khải hoàn môn (Arc de triomphe) và còn tháp
Eiffel nữa… bấy nhiêu đó đủ để bạn thấy yêu Paris khi màn
đêm buông xuống. Rồi đại lộ Champs Elysée triệu ánh đèn

vàng, lóng lánh trên những hàng cây chạy dọc hai bên đường.
Những bồn phun nước trên các quảng trường cũng được
chiếu sáng, lung linh nhảy múa theo từng giọt nước tung trào.
Ở khu ăn chơi Moulin Rouge, hàng vạn ánh đèn màu mặc
sức tung hoành cổ vũ cho thế giới lễ hội.
Đại lộ Champs Elysée
Thế nhưng Paris về đêm không chỉ có đèn, có nhạc, có tiếng
cười của những du khách thập phương. Paris ôm trong lòng
những góc khuất, những ngõ nhỏ, những con người đang âm
thầm sống và lao động dưới ánh đèn đêm. Tôi không muốn bị
luỵ hoá khi đề cập đến giới ăn sương, đám lang thang hay
những thân phận nằm ngoài rìa xã hội mà thành phố lớn nào
cũng có. Tôi chỉ muốn nhắc đến những con người phải làm
việc về đêm như các cảnh sát đường phố, những phục vụ bàn

của các quán cà phê vỉa hè, những công nhân vệ sinh, những
người bán hàng rong… Họ sống lương thiện và cần cù, có
phần chất phác và dễ thương hơn những đồng nghiệp của họ
làm việc ca ban ngày.
Khách sạn Louvre
Hồi mới sang Paris lần đầu, tôi rất muốn được một mình đi
xe điện ngầm ra trung tâm bách bộ xem “Paris by night”.
Những người Việt kiều nghe thế vội ngăn bằng cả tá vụ án về
đêm. Nào là hiếp dâm trong xe buýt, bị đâm trong nhà vệ
sinh công cộng, bị cắt cổ trong khu vắng người. Quá “rét”,
tôi không dám đi đâu ngoài những trung tâm mua sắm đèn
hoa rực rỡ. Nhưng chỉ cần dừng chân trên vỉa hè đại lộ
Champs Elysée xinh đẹp, tôi đã tiếp cận với những anh chàng
da đen bán hàng rong. Họ trải tấm nhựa ra đường, bày lên đó

những hình nhân nhảy múa, những móc khoá hình tháp
Eiffel, những chiếc áo thun in dòng chữ “J’aime Paris” (Tôi
yêu Paris). Tôi đã đòi mua vài móc khoá rồi trả giá kỳ kèo
làm cô Việt kiều đi chung nhăn mặt xấu hổ “Ở Paris mà nó
mặc cả như đi chợ Cầu Muối!”. Vậy mà thành công. Để rồi
sau phút giây hí hửng vì mua được món hời, tôi ân hận khi
thoáng nhìn ánh mắt buồn thăm thẳm của người bán hàng da
đen. Hẳn anh đã kỳ vọng tôi hào phóng như một du khách
Nhật rồi đành bán giá thật bèo, đủ để kiếm miếng ăn đắp đổi
qua ngày ở cái nơi đắt đỏ thế này. Không hiểu sao cũng cùng
món hàng đó, cùng địa điểm đó, nhưng khi màn đêm buông
xuống, hàng tự động rớt giá, người bán có cái chộn rộn khó
tả, người mua cũng bần thần làm sao.
Nhà hát kịch ban đêm

