
Đầu xuân 2012 Nguyễn Ngọc Dân làm một triển lãm chuyên đề Hoa rất đẹp tại
bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam. Tranh đẹp, sang trọng. Nội dung và hình thức đều ổn.
Và dĩ nhiên tranh bán đắt hơn tôm tươi. Khi tôi tới xem triển lãm và tỏ ý thích thú
với những bức tĩnh vật hoa khổ lớn thì Dân đã rất hồ hởi, phấn khởi và bảo: “Bà ơi,
tranh thế này thì “ăn thua” gì... cuối năm nay tôi sẽ làm một triển lãm cực kỳ đặc
biệt, có một không hai nhé. Tôi sẽ kết hợp giữa Tranh - Sắp đặt - Trình diễn trong
một không gian “kinh khủng” (địa điểm tôi sẽ giữ bí mật). Đây sẽ là một sự kiện
“gây chấn động” đấy. Bà sẽ “choáng váng” cho mà xem”... Tôi không lạ gì tính
của Dân bởi trong suy nghĩ của tôi Dân là một người bạn nghệ sĩ hồn nhiên rất
đáng mến. Và dĩ nhiên tôi cũng hồi hộp chờ cái cái “choáng váng” bạn tôi gây ra
cho tôi là gì?
Và trước khi triển lãm Phố “Dân” trưng bày 2 tuần, Dân đến tòa soạn của tôi chơi
trong một tâm trạng hết sức phấn khích và bảo: “Ngày 14.12 này tôi sẽ triển lãm
Phố ở Vân Hồ. Tôi sẽ làm một sân khấu lớn, sắp đặt mấy chục tấn dây điện, rồi tôi
sẽ đặt cả xe lu, xe cẩu, ôtô tải, taxi, xe máy phân khối lớn, xe đạp...rồi tranh dây
điện, trục cuốn dây cáp, loa phóng thanh và hàng ngàn con sứ điện”... Sau đó bạn
tôi ngồi say sưa, miệt mài vẽ minh họa cho tôi xem sẽ sắp đặt thứ này, thứ này ở
chỗ này, ở chỗ kia...chỗ nào cũng dày đặc và hoành tráng. Sau khi diễn tả một hồi
rất dài, rất say sưa bạn tôi liền hỏi: “Bà thấy kinh khủng chưa, “choáng váng”