
Hầu hết dựa vào nhận thức và óc quan sát, các nghệ sĩ thường diễn đạt trong tác
phẩm thị giác những yếu tố dường như tái tạo lại cuộc sống hiện thực. Cũng có khi
tác phẩm được nâng cao hơn hiện thực, hoặc tưởng tượng, diễn tả theo một cách
nhìn dữ dội, khác biệt. Kinh nghiệm quan sát và cách nhìn tinh tế góp phần phát
triển khả năng thưởng thức nghệ thuật thị giác của mọi người trong xã hội.
Cách nhìn là một lĩnh vực trí tuệ, phần lớn cái mà chúng ta nhìn thấy đã được lưu
lại trong bộ nhớ của não. Mắt là cơ quan nhìn nhận ngoại biên, có khả năng thu
nhận những thông tin mang tính thị giác như: hình dáng, kích thước, màu sắc và
các chiều không gian. Khi mắt nhìn cảnh vật, hệ thần kinh dẫn các thông tin tới
trung tâm não, tại đây có sự so sánh cực nhanh với tất cả những thông tin mà bộ
nhớ của não đã ghi nhận để giải thích và hệ thống hóa các thông tin mới nhận
được. Truyền đạt thị giác cần sử dụng ngôn ngữ có hiệu lực về những dữ liệu phục
vụ thị giác, nó được hệ thống hóa và có dấu hiệu (code) như tất cả các ngôn ngữ
khác. Hình dáng, không gian, đường nét, màu sắc, ánh sáng, đậm nhạt là những
dấu hiệu mà hầu hết các nghệ sĩ sử dụng để diễn đạt trong tác phẩm. Sự diễn đạt,
miêu tả xuất phát từ nhận thức tác động tới kinh nghiệm quan sát thực tế. Chính
quan sát thực tế làm nên thói quen của thị giác và mang lại cho chúng ta nhận biết
về các luật nhìn trong không gian và trong tác phẩm.
Một số luật nhìn theo thói quen thị giác