Thảm đỏ rất ngắn nhưng hành
trình rất dài
SOI: Bài này hay đây các bạn. Mở ngoặc một chút: tác giả bài phỏng
vấn là Cát Khuê, phóng viên báo Tuổi Trẻ, trước là dân làm phim tài
liệu. Chúc mừng Hoàng Điệp!
Nguyễn Hoàng Điệp (áo vàng) tại Cannes. Ảnh: Điệp Phương
Dự án Ðp cánh giữa không trung của Nguyễn Hoàng Ðip được Liên
hoan phim Cannes chọn vào hạng mục Nhà sản xuất phim thế giới.
Cùng lúc phim ngắn Hai--sáu của cô cũng được chọn vào Góc phim
ngắn ở Cannes.
Từ Pháp, Nguyễn Hoàng Ðiệp (đạo diễn của Btứ 10A8, Chít và Pi,
nhà sản xuất của Bi, đừng sợ!) đã chia s chút hào hứng đầy bỡ ngỡ của
mình sau những ngày ở Cannes…
Khán giả Việt sẽ tò mò: một nhà sản xuất nữ đến từ VN xuất hiện
trên thảm đỏ Cannes thế nào nhỉ?
- Chuyện đi trên thảm đỏ tại Cannes ngốn khá nhiều thời gian chuẩn bị,
thậm chí nếu bạn chỉ là khán giđến xem phim nằm trong hạng mục
tranh giải chính thức vào buổi công chiếu đầu tiên ở rạp trung tâm thì
bạn cũng sẽ mệt ra phết đấy.
Quy định về trang phục thì ai cũng rõ, cái này in trên vé mi rất cụ thể,
quý ông là vest tuxedo vi nơ chứ không được dùng cà vt, quý bà là
đầm dạ hội hoặc trang phục truyền thống. Vậy mà bui chiếu ra mắt
nào cũng có cả đống người đứng ngoài vì lỗi trang phục. Năm 2010,
chính đạo diễn Phan Ðăng Di cũng suýt bị chặn lại vì dùng cà vt thay
cho nơ, rất may đã có người mua giúp một chiếc nơ với giá 5 euro để
hành trình trên thảm đỏ không bị đứt đoạn. Còn nhà sản xuất người
Ðức của tôi bị mời ra ngoài trong một nghi lễ thảm đỏ không chính
thức (nghĩa là đơn giản chỉ đến xem phim như một khán gi bình
thường). Lý do là vìđôi giày, đôi giày ấy không phải giày tây và
màu sáng hơn bộ vest. Nghi lễ thảm đỏ chính thức không dành cho các
phim ngắn trong Góc phim ngắn (Cannes Court Métrage).
Năm nay, trên thảm đỏ của hạng mục Nhà sản xuất phim thế giới
(Fabrique des Cinemas du Monde) có ba đạo diễn nữ, còn lại đều là đàn
ông. Thảm đỏ rất ngắn nhưng hành trình đến đích lại rất dài. Thảm đỏ
sẽ cực kỳ ồn, hàng trăm phóng viên gào thét xung quanh, gọi tên sao
nào đó hoặc đơn giản ra hiệu để gây chú ý hòng có bức ảnh đẹp. Bạn có
thể sẽ chả nghe thấy gì nhưng chắc chắn bạn sẽ nghe thấy tên bạn cùng
dự án của bạn, và quốc gia của bạn nữa đang được xướng lên. Ðối với
tôi, lúc nghe hai chữ Việt Nam là vui nhất.
Sau Phan Ðăng Di, đến lượt chị có cơ hội trở thành khách mời
chính thức của Cannes chứ không phải bước trên thảm đỏ Cannes
từ lời mời của một hãng rượu nào đó. Chị vui chứ?
- Việc đi trên thảm đỏ có thể là vinh dhiếm có nhưng đôi khi cũng là
nét phù hoa cần thiết của điện ảnh. Tôi sẽ thấy buồn và chắc nhiều
người nữa cũng buồn nếu trên thảm đỏ chỉ toàn đạo diễn, nhà sản xuất,
diễn viên của hơn 20 bộ phim tranh giải.
Khi đứng trên thm đỏ, các nghệ sĩ không PR cho hãng rượu hay trang
sức nào đâu dù có thể đấy chính là nhà tài trcho tấm vé mời hoặc
khoản thù lao giá trị. Lúc ấy, chính giây phút bạn thấy họ mỉm cười với
đám đông công chúng: hđang quảng bá cho điện ảnh, cho tình yêu và
mơ ước. Tôi chắc chắn rằng điện ảnh, tình yêu và giấc mơ không hẹp
hòi như diện tích tấm thảm ở dưới chân.
Những bộ phim ngắn ở Góc phim ngắn tại Cannes có giá trị giống
một tấm danh thiếp, tấm danh thiếp của chị điền gì?
- Nó đin: VIỆT NAM HAI, TƯ, SÁU, Nguyễn Hoàng Ðip (theo
đúng thứ tự như vậy).
Phim ngn này tôi không trực tiếp gửi đến Cannes mà tôi gi kèm h
sơ của dự án Ðp cánh giữa không trung như một yêu cầu bắt buộc của
ban tổ chức vì hcần biết năng lực của đạo diễn. Và sau đó phim ngắn
này được lựa vào Góc phim ngắn như mt stình cờ đầy thú vị. Không
khí ở Cannes với những người làm phim, khán giả đem lại choi cm
giác thấy mình đang làm việc hăng say và không có gì cản trở mình c.
Và thế là tôi có một kịch bản mới cho phim truyện dài sau Ðp cánh
rồi.