
The Help: Xuất sắc nhờ dàn diễn
viên, nhưng cũng chỉ là giải trí
Poster phim "The Help"
Phim The Help nói thẳng ra là không đặc biệt gì, nhưng chính dàn diễn
viên xuất sắc đã đẩy nó đến giải Oscar 2012 năm nay.
Chắc ai cũng lờ mờ biết được rằng người da đen phải đấu tranh rất khổ
cực mới đòi được tự do và công bằng, nhưng chắc không phải ai cũng
biết rằng ngay cả sau khi thoát khỏi ách nô lệ rồi thì người da đen còn
chịu lắm bất công nữa. Vốn ít được học hành, đa số những người dân

da đen chỉ biết đi làm công và giúp việc cho người da trắng, và thành
phần ‘ô-sin’ này chính là tâm điểm của phim The Help (Tựa tiếng Việt:
Người giúp việc).
Thành phố Jacksonville ở bang Missisipi, Mỹ, vào những năm 60 vẫn
là một nơi khá cổ hủ; các ông chồng đi làm, còn các bà vợ thì ở nhà
đánh bài, đẻ con, rồi quẳng con cho ô-sin chăm. Các ô-sin này đều là
người da đen, họ bị trả lương thấp, và bị đối xử khá là tàn nhẫn. Người
da trắng cho rằng dân da đen “mang nhiều vi khuẩn gây bệnh” nên bắt
họ xài toa-lét riêng ở tuốt bên ngoài, dù cho trời có mưa hay bão. Họ bị
xem như các công dân hạng hai, con cái của họ phải đi học trường
riêng, họ phải đi bệnh viện riêng, không được quyền học chung nằm
chung với dân da trắng.
Dĩ nhiên, không phải người da trắng nào cũng xấu. Eugenia Phelan
(Emma Stone đóng) – người được bố mẹ và bạn bè gọi yêu là
“Skeeter” – được một bà vú người da đen nuôi lớn, nhờ bà vú mà
Skeeter tự tin vào chính mình và hào hứng với chuyện tìm việc làm hơn
là chuyện lấy chồng như đám bạn gái cùng lứa. Thấy đám bạn của
mình đối xử với người da đen một cách thiếu tình người, Skeeter quyết
định nhờ các ô-sin da đen kể cho cô nghe về các suy nghĩ của họ và
viết chúng thành sách, nhằm vạch trần sự phân biệt chủng tộc ở Mỹ.

Skeeter lúc bé và bà vú Constantine - người nuôi Skeeter như con và
được cô yêu như mẹ

Hội bạn bè của Skeeter - toàn các cô chỉ biết lấy chồng, tiệc tùng, và
đánh bài
Thế nhưng, vào những năm 60 ở bang Missisipi thì bất cứ ai dám đứng
lên hô rằng da đen phải được bình đẳng với da trắng sẽ bị tống vào tù,
người da đen nào dám tham gia các hoạt động chống đối sẽ mất việc,
gia đình của họ sẽ chết đói, nên thoạt đầu chẳng có ai chịu nói lên các
suy nghĩ của mình với Skeeter. Nhưng sau đó, hai người phụ nữ đã
dũng cảm giúp Skeeter hoàn thành cuốn sách: Aibileen (Viola Davis
đóng), và Minny (Octavia Spencer đóng), dù họ biết rằng làm vậy là
phạm pháp.
Aibileen (phải) và Minny

Cảnh Minny và Aibileen kể chuyện cho Skeeter viết thành sách
Và hai người này chính là điểm sáng của phim, Octavia được giải
Oscar vai phụ, còn Viola thì được đề cử vai chính, và xem phim thì mới
hiểu tại sao. Họ đóng quá hay. Aibileen giúp việc cho hàng chục gia
đình da trắng, chăm bẵm hàng chục đứa trẻ, trong khi chính gia đình
của cô lại bị xã hội da trắng hành hạ, ngược đãi. Ở cô toát lên vẻ mệt
mỏi của một phụ nữ quen chịu đựng, nhưng thần thái của Aibileen lại
có gì đó đầy nghị lực và sự bao dung. Cô không than thân trách phận,
cô thực sự yêu quý các đứa bé da trắng và chăm chúng như chăm con
đẻ. Các câu chuyện của Aibileen làm người xem phải giật mình, vì thực
chất khá nhiều các cặp bố mẹ trẻ ở Việt Nam bây giờ có khác gì những

