Thu t Nói Chuy n H ng Ngày Hoàng Xuân Vi t Ph
n 019
Đ ng Th V t
Cái t t nói dóc, nói láo không b ng c , nói u này, th a ư
b n, không ph i ng i th t h c hay có trí não xoàng, mà c ườ
nh ng ng i trí th c, nh ng k t gán cho mình s m ng ườ
d n đ o qu n chúng nh m t vài nhà báo. R ng thông thái ư
thì th t thông thái, nh ng "th v t" v n "th v t" quán quân. ư
T i sao ng i ta hay có t t nói láo nh th ? Có nhi u ườ ư ế
nguyên nhân mà đây là nguyên nhân chính.
N u thành th t v i mình, ai trong chúng ta đ u t nhiênế
thích nói láo. Xu h ng này có th nh giáo d c đ c tiêuướ ượ
di t. Nh ng tho t đ u ai cũng có nói ít nhi u. Ng i th v t ư ườ
là ng i không c m hãm b n tính khoác lác t nhiên c aườ
mình. Có khi t nh t i l n, h đã s ng g n nh ng ng i ườ
nói d i, t t x u c a h ngày càng n y n . Láo t xu h ng ướ
bi n thành t p quán, b t h h m mi ng là ph i nói sai, nóiế
ngh ch s th t. M t m t h kh a l p l ng tâm t d i ươ
mình. M t khác, h có ý g t thiên h . Cho nên có th nói,
ng i "th v t" là ng i không thành tâm và gian x o. ườ ườ
M t nguyên nhân khác c a t t "th v t" là nhát đ m.
Ng i có gan, khi nói đi u gì mình bi t ch c, mà k khácườ ế
v n nghi ng th ng không nao núng. H th y sao nói v y: ườ
ai không tin thì m c k . H không c n. Ng i "th v t" ườ
không có đ c đ c can đ m và tính đi m đ m này. Nói m tượ
đi u gì đó, h mu n cho ng i ta tin, nên h dùng ph ng ườ ươ
th phóng đ i s th t, tô đi m đi u m t th y tai nghe c aế
mình cho thành m i đ quy n rũ lòng tin c a tha nhân. ườ ế
Có khi ng i "th v t" vì tính nh d và v t ch c. Thườ
ng i này l m khi nói láo m t cách thành th t. H không cóườ
ý g g m ai. H mu n nói đi u mình t ng thôi. Nh ng ti c ưở ư ế
là, đi u h t ng l i là con đ c a s t ng t ng quá l . ưở ưở ượ
Đi ngang qua m t khu r ng, d i ánh trăng m , h b ng la ướ
lên: "r n, r n, con r n to quá". Ng i đi cùng v i h , bình ườ
tĩnh h n, coi kĩ l i cái gì h cho là con r n, kì thi t là m t rơ
cây c th có hình gi ng con r n n m khoanh. Thì ra ng i ườ
nh d này không có ác tâm, t ng mình g p r n thi t. ưở
Trong khi lúc lo n l c nhi u n i quá s quân gi c, có ơ
thi u gì bà già, con tr , hay ng i nhát gan, th y xa xa đoànế ườ
ng i nào đó, không nh n đ nh kĩ, t ng lính ru ng và báoườ ưở
hi u nh gi t n th . ư ế
L i 1946, chúng tôi nh đã nhi u l n tìm b ng cây đ
tr n, tìm b n ô rô, cóc kèn đ "chém vè" cũng ch vì nh ng ế
báo đ ng th v t: "Tây ru ng, lính ru ng, Ma r c ru ng..."
L , m t vài nguyên nhân chính th ng làm cho nhi u ng i, ườ ườ
h m mi ng ra là nói l , nói sai đi u mình nghe th y.
th i nào, đâu cũng có ng i th v t, và r t ti c, đâu cũng ườ ế
có h ng ng i, s n sàng tin h , nên h càng hãnh di n v i ườ
t t x u c a mình. Trong h ng ng i này có c b n và tôi ườ
n a. Không tin làm sao đ c. H nói có lí quá mà. Mu n cho ượ
chúng ta tin l i h , ng i "th v t" tìm nhi u lí l . Dĩ nhiên ườ
là nh ng lí l b a đ t đ làm ch ng đi u mình nói. Khi nói,
h có thái đ qu quy t và có thái đ c tin nh ng đi u ế
mình thu t l i, nên ng i nghe, khi ch a bi t t t c a h , ườ ư ế
khó b mà không tin.
Thu t l i cho b n, tình tr ng c a m t chi c đò máy ế
chìm. H không nói đ n gi n nh s th t x y ra. H nói đò ơ ư
b , n c tràn vào lò nh l t h ng th y th i Noe, hàng hóa ướ ư
và hàng khách chìm đ m r t nhi u. Tai n n có khi h t s c ế
c n con, mà nghe h t , b n ph i liên t ng đ n cu c chìm ưở ế
đ m vô cùng th m kh c c a m t chi n h m. Trong gia đình, ế
thi u gì bà m có t t s n sác và th v t. nhà trên th y l aế
n i b p cháy lan g n đ ng lá d a và đ ng c i khô. Bà liênơ ế
t ng đ n nhà cháy và h t h i la: "Nhà b p phát h a! Tr iưở ế ế
i! Nhà b p phát h a" N i h c đ ng th ng i y cũngơ ế ơ ườ ườ
không ít. Có nhi u th y giáo thu t chuy n cho h c sinh
nghe. Mu n câu chuy n h p d n, h t o nhi u đi u kì qu c,
khi n h c sinh giàu l ng tri phát chán. ế ươ
Ngoài cu c đ i, th ng i "th v t" ôi thôi! Nhi u nh ườ ư
c . Nay ng i này b o khan đ ng, khan s a. Mai k khác ườ ườ
nói có b nh thiên th i n i lên, có ng i sinh quái thai mình ườ
ng i đ u r n. Cách đây đã khá lâu có ng i nói v i chúngườ ườ
tôi m t con heo nái bi t c i và ti p chuy n r t có duyên. ế ườ ế
Chúng tôi ng c nhiên. Ng i y qu quy t: "Có k đi coi v ườ ế
nói l i v i tôi và con heo nái y hát n a. Chúng tôi h i hát
sao. H đáp:
t xoài mà ch m m m chua,
S đ i gi d i tranh đua làm gì.
B n nghe có r n óc không?
T ng không c n d n ch ng thêm v t t gi v t. Theoưở
kinh nghi m, b n bi t trong câu chuy n hàng ngày, có không ế
ít ng i hay nói l . H cũng gây m t nh h ng nào đó chườ ưở
không ph i không. Khi ch a bi t tánh h , ng i ta v n có ư ế ườ
th tin h . Mà khi bi t h có t t y r i, ng i ta v n b h ế ườ
l a g t. H th v t b t ng , r t khó đ phòng. V l i con
ng i t nhiên hay h nghi. Khi nghe h "loan báo", ng iườ ườ
ta t nói: "Có l . Bi t đâu đi u y nói ch ng là s th t" Khi ế
mà chân lí ch a đ c đ a ra ánh sáng đi u dóc láo c a kư ượ ư
th v t có th gây ra d lu n. Nó bay t n i này sang n i ư ơ ơ
khác. Khi n m trên mi ng qu n chúng r i, chuy n th v t có
th làm cho nhi u ng i tin, nh tin m t tín đi u. ườ ư
Đó là tai h a ng i th v t gây cho k khác. Còn tai h i ườ
h t o cho mình thì vô s .
Khi ch a n m ch c s th t, ng i ta v n th ng kinh rư ườ ườ
k dóc láo. Khi bàn chuy n v i ai, mà b n th y h ăn nói
tr m tĩnh, phán quy t dè d t, trình bày ý ki n khách quan, thì ế ế
b n thích và ph c h . Ng i th v t lúc ti p chuy n ăn nói ườ ế
ngh ch h n nh ng đ c tính này. Tr c m t b n, h con nít, ướ
tính tình v t ch c, phán đoán m h , lí lu n ch quan và ơ
nh t là, vì quá già hàm, m t đi d s tr m tĩnh, làm tiêu tan
dũng khí, nên có thái đ tiêu c c đáng khinh. Vì v y, t
nhiên b n không quí ph c h . Ch a bi t h th c th nào, ư ế ư ế
nh ng b n t nói trong b ng: "Coi già hàm và nói khoác quá"ư
Và v ph m giá ng i đó, b n có c m t ng th nào? ườ ưở ế
Chúng tôi đ b n t tr l i.
Ph n b n, ch c b n nh t đ nh không bao gi ch u nói
d i. B n ph i tuy t đ i nh m g m t t th v t. Khi ph i
thu t l i chuy n gì, nghe m i đi u, nên nói năm, sáu thôi. ườ
Không ph i b n gi m s th t. Thái đ dè d t y tránh t t
qu quy t l . Trong khi nói l i, b n nên có gi ng khách ế
quan. Ch u khó dùng nh ng cách nói nh "theo tôi nghĩ, ch ư
tôi th y, hình nh ..." B n đ ng tin ngũ quan mình quá. Tâm ư
lí h c d y chúng ta, có nhi u khi chúng ta t g t mình. Có
khi trong lúc thu t l i chuy n gì, lòng t ái không mu n
chúng ta m t m t và c ao k khác tin chúng ta nên th ng ướ ườ
thúc đ y chúng ta nói lung tung. Hãy tránh nh ng t ái ngu
mu i y. B n nói s th t, dù khô l t, dù không đáng tin, b n
c nói nh mình bi t. Ai tin hay không, không c n. B n đâu ư ế
hèn h đ n n i vì mua lòng tin c a k khác mà bán r nhân ế
cách c a mình b ng l i nói láo.
Đi u nên đ ý n a là, khi nói chuy n v i ai, b n nên c
g ng nh h ng h . Mà làm sao? B n ph i dùng nhân đi n ưở
tích c c c a mình. Ngu n nhân đi n y do s đi m đ m
di n ra trong tròng m t, trên v ng trán, nét m t, n i n ơ
c i và nh t là trong các l i nói tr m tĩnh, có ch ng m c,ườ
êm d u h p lí c a b n. N u b n h p t p "th v t" thì t c ế
b n thành con ng i y u, con ng i d b nh h ng. Trái ườ ế ườ ưở
l i, n u b n đi m đ m trong m i m t, ng i nghe c a b n ế ườ
t nhiên kính ph c b n.
H n n a, b n đ ng quên khi th v t, ng i ta th ngơ ườ ườ
không t ch , nói nhi u chuy n h , vô tình t thú mình là
ng i kém trí. C g ng dóc láo có ngh thu t đ n đâu nóiườ ế