Tro Tàn
Trước hết là nhng chui ngày ng bc kế tiếp kéo dài bên ngoài, phía bên kia nhng cánh ca khép
kín và, bui ti, khi người ta th m các ca s, hn nhìn bu tri không mu ng xanh chm chm
phía trên các mái nhà, nht dn, tan biến, trong m, cho đến khi các vì sao đầu tiên bắt đầu nhp nhánh,
và, sau đó, là hình th k hà ca mt chòm sao di động mt cách lng l, xa xăm, oai nghi và lạnh lo,
trong khung ca s trong nhng gi đêm, trong khi với mt nim tuyt vng thanh bình, vi mt ni chán
chường dửng dưng, hắn nghĩ đến vết cn chảy máu và đã thi ung, gn vai, bên trong thân th nm dài
ca hn.
Sau đó là nhng bu trời êm đềm đầy mây, nhngn mưa làm dịu mát mà hn nhìn thy nhảy lăn tăn
trên các mái ngói, t nhng máng xi nh git xung trên những viên đá lát ngoài sân. Và rồi nhng bui
mai sáng khác mà bu tri sáng loãng làm ta nghĩ đến những đồng c, nhng khu rng, nhng dòng sông
xanh chm chm trôi đi, và rồi nhng hng hôn khác nhum dn màu hng, mi ngày ph xung sm
n mt , theo vi mùa hè huy hoàng kéo lê chiếc bng nng n ca nó trên những cánh đồng, nhng
ngọn đồi, nhng biển khơi qua li thuyn bè, nhng thành ph vi nhng th dân đàn bà và đàn ông mỗi
ngàyớc đi trênc đường ph sáng đèn, đi qua, đi lại, trên đôi chân nhẹ nhàng và vương giả, mang
nhng thân hình thẳng đứng, nhng chiếc đầu – nhng chiếc đầu, th đồ chơi vô dụng mng manh ca tr
con chứa đầy nhng tranh lun bi thm, đam và bỡn ct.
Và sau đó nữa là mùa thu, vi những cơn giông mun màng và d di, nhng bui rng đông đã lnh,
và, vn luôn nm, vn vi cái chết đỏ nhạt đè nén mà thật nghiêm nht bên trong hn, đêm đêm nghe
nhng tiếng còi xe la xa xa, ny ngày nghe vô vàn nhng tiếng động trong căn nhà – nhng tiếng di
vô nghĩa và tuyt diu ca những đời sng vô nghĩa và tuyt diu – hn thấy như chính mình đang dần
dn tr thành mt cái gì không hy hoại được, vô cơ thụ động trên đó thời gian cũng đã tp thói quen
lướt qua mà không để li vết tích giống như những bóng mây trên mt đất, đang trở thành mt cái gì mà
hin hn đã tr thành, không phi bi nhng ngày bt động dn dp, gần như hóa đá trong thế nm như
vy, cũng như không phải bi sau mt s biến hình đột ngột, hay đúng hơnsự biến cht, tựa như tất c
nhng mnh nh ca cái th cht kia, mà không có thì không có tư tưởng mà cũng không có cảm giác,
giống như muôn ngàn con mt nhìn ca một đám đông, vào giờ đó hướng v phía mt cảnh tượng mi
m, bnh hon, quyến rũ, sau khi hắn được biết, trong khonh khc ca bui hoàng hôn, khi có th nh li
được nhng bc thm m áp, nhng con chim dn dn im tiếng, được biết tiếng t thm mơ h ca
nhng ging nói chung quanh hn, được biết mùi nng nng của rơm rạ, và, trên sườn đồi, phía bên kia
thung lũng, chiếc máy kéo gần như không trông thy được đang vội vã, đang tranh tốc độ với màn đêm,
mi ln đi qua li gm mt nhng b đất ca rung lúa mì hình tam giác trông có v đang thun lại dn
như bị xén bớt, như bị gm nhm bi mt con sâu kêu vo ve, lì lm và tạp ăn, trong khi hn, ngi trong
hơi ấm chết dn ca bui ban ngày, nghĩ: “bây gi đây, bây giờ đây, bây gi đây anh bạn ơi...” vừa nhn
thy bng mt th thèm khát tt độ, mt th sắc bén đau đớn, cái hương vị chua chát ca mt thế gii
cm, trong miệng như đã sn có mt mùi v ghê tm cm thấy trước ca cái dòng máu kia, trong khi tuôn
qua c hng hn, đã đánh thức hn dậy trong bóng đêm, th hn hn, kinh hoàng, nhìn thy môi hn
nhuộm đ trước hết là chiếc khăn tay, rồi mt cái chén, ri c cái thau mà cô ta đem li cho hn, chính cô
ta cũng kinh hoàng, nhìn chòng chc vào hn với đôi mắt m ln trong khi gia hai tiếng nc ct, gia
hai đợt chất nước du du, ly nhy, phun ra, hn vn đấy, trong thế ngồi, cái thau đầy máu để trên đầu
gi, vn luôn luôn nghĩ vi cùng li ma mai chua chát, cùng mi tuyt vọng đắc ý: “Bây gi đây bạn ơi!
Bây gi h? Bây gi đây, bây gi đây...
Thế ri hết và, t đó, hn bước qua mt sau cái cảnh trí nơi dường như đã sng (chính hn cũng đã
sống trong đó, nhưng đã lâu lm rồi, đã xa lm ri) nhng người thường đến phòng hn, vi gương mt
sm nng, áo qun nh nhàng và màu sáng. H ngi xung, nói chuyn, trc ẩn, thương xót, bối ri, vô
dng. H cũng tới nhà thương, những người đàn bà vi nhng chiếc áo nhiu màu, nhng cánh tay trn
đầy vòng vàng, những người đàn ông không vạt, c áo để h, và hn thy h trong vùng sáng l m
m áp và xanh xao, th ánh sáng xanh lá ca b nuôi cá mà hàng dương ngô đng ln không ngt xào xc
tiếng gió phn chiếu vào: nhng bức tường cũng sơn màu lam xanh, gương mặt tái nht ca dì phước;
những đêm ti mà rt cuc ri bui ban ngày cũng tới: nhng chiếc xe đạp th thuyn đầu tiên hin ra
trưc bui rạng đông và tiếp theo là nhng người phu quét đưng, bà bán cá – ging rao khàn khàn,
không thành tiếng, t ln: “Cá trích ngon, cá thu béo...” – và mi ln (khi nghe h, rình rp h) s ao
ước, s ao ước xót xa được làm người đi xe đạp, làm anh phu quét đưng, k đưc th ging nói bên
ngoài đó, được làm...
Đó là một th thế gii bít bùng, l lùng, riêng bit, vi nhng th mùi hôi formol, mùi nhà bếp vô v
ca nó, nhng hành lang tri vải sơn yên lặng ca, tiếng st sot ca nhng chiếc váy nng n h cng
nhc, nhng thi khc biu nhất định, kht khe, bui sáng nào cũng dẫn đến anh chàng ph tá cn th nh
thó vi n cười lì lm, hai con mt xếch của anh ta đàng sau cặp kính, cái li thâm trm nhà tu ca anh
và, sau đó, đi trước v bác sĩ là tiếng náo động n ào ca nhng cánh cửa đập ra vào, nhng tiếng nói,
nhng mnh lnh, ri vc sĩ to béo kéo theo sau ông, như một v vua chuyên chế phì nn, lng hành,
đoàn hộ giá bước theo nghi thức và theo đẳng cp. Và, dng li chung quanh chiếc giường hn, h nhìn
hn bng cp mt ca bn lái buôn trong khi i h ct lên nhng li có tính cách cũng nghi thc, nhng
câu pha trò nghi thc, bng cái giọng đnh và mt mỏi mà người ta thường dùng đ nói vi tr con hay
nói vi bn kh di, mà vn không ngt quan sát hn, rình đợi hn (nhng cái nhìn ca h như tách ri
hn nhng li i, đúng hơn là ẩn núp dưới nhng li nói, rình mò, tính toán, sắc bén, như cái nhìn quá
chú ý của đámn quê, quen thường vi nhng trò đánh lừa ca bnh tật, đang ước lượng, đánh giá).
Thường, sau đó, hắn vn hay phi b đưa đến phòng m, ngay gia căn phòng mà chính căn phòng
cũng ngay giữa, chính căn phòng là lý do người ta sắp đặt cho có nhng hành lang lát cao su, có nhng
cu thang, những căn phòng ca ghi s, nhng thành tường bng kính m ngang qua mt kính hin ra
nhng hình th mù m màu trng nm dài: một hang động ti mù và trng không, tr cái th ngai vàng
mi r kia, dưới ánh sáng d di ca ngọn đèn chiếu, mà người ta bước lên bng nhng bc cp và trên
đó hn ngi, mình trn, trong vùng ánh sáng ta ng lánh, v k quái và vua chúa, trong khi chung quanh
hn các tr tá đang bận rn mt cách lng l, như nhng vnh l chăm chú của mt đạo sùng bái bí mt
và lén lút nào đó, những k qun chung quanh hn nhng dải băng nh, khoác lên người hn nhng
miếng vi trng tinh có khoét nhng l hng tiếp nhn máu và tp, th tp nhn ca nhng dng c hn
nghe được sau lưng hn trên chiếc bàn mà người ta sp xếp nhng th đó, tiếng kêu lng kng kim khí,
độc ác và lnh lo. Ri thì (nhưng điu này hn ch có th nh lại được, ch không th cm giác li,
không th biết được, bi vì không ai có th tưởng tượng được – dù h được nhng cm giác này hay
không – s đau khổ và s s hãi) những đồ vt bng thép nhn càng gm vào da hn – nhng con sâu vi
những đầu mũi nhọn hot, tinh xác, mau mnri tiếp đến là s sm xung yếu t và chm chp kia, cái
hư vô mù tối trong đó hn thấy như mình đang lún sâu xuống tng bc mt, hòa tan, thây phanh ra, treo
đầu cái cánh tay kia buc phía trên cao ch hn, cm thy nhng đưng rãnh m hôi t thân th hn r
ra, chy trên làn da hn thành rt nhiu ln, ri tiếp đến na là ngn lửa chínhc đánh quất vào hn, d
di, sôi nổi và, đột nhiên, quét hết nhng tiếng rên r, tiếng u mà hn nghe t trong người hn phát ra,
chp hn, gin d, bt lc, nhc nhã, phn ut...
Bên ngoài, là ánh sáng xung dn ca một đêm , một cánh buồm lướt trên sông, nhng con thuyn
mái chèo lp lánh và, t giường nm ca hn, khi h đỡ hn dy, ngi tht thng, cng nhc, đuối sc,
hn có th thy, qua hàng dương ngô đồng ln xào xc, nhng thân hình trn trung ca bn tr con chy
dc theo b sông, đuổi bt nhau, nhy xuống nước, và khi nhng chiếc bóng bắt đu dài ra (trong khi
vùng màu xanhcây nht tranh tối tranh sáng đậm dn lên và trong mt t kính đi din vi hn hn ch
còn phân bit rt khó tm thân ma di nht nht ca hn), nhy nhót mt cách khôi hài sau các bi cây,
lúng túng trong nhng b qun áo, cái thngmuôn thu chy chm, áo qun mc vào li na chng,
chy theo đuôi những thng khác.
Nhưngy giờ chc chnchng còn cánh bum nào, chng còn thuyn bè, mà cũng chẳng còn thng
nào na và, vn đó, mưa sẽ rơi trên nhng b sông hiu qunh, như nó vn bt đầu rơi từ gia tháng
mưi, ngày nào cũng vậy, hầu như không hề dứt đon, trên nhng ng khói, nhng mái nhà ngi sáng
trong khung ca s. Thnh thoảng mưa ngừng li mt hay hai gi, ri bắt đầu rơi lại, không mt tiếng
động, nh nhàng, và hn có th trông thy nhng miếng ngói vừa khô đã li bóng lên dn, li phn chiếu
c nn tri tái ngt và ảm đạm.
Vn cùng nhng mt tin kia, cùng nhng mái nhà kia, và nếu bây gi hn chết đi, chúng vẫn còn đó,
và chc chn ch có như vậy ti và không có gì hơn nữa: nhng chiếc giày và nhng bao tay tr con ng
màu trng phn viết pi trên bờ ca s trước mt, nhng bui sáng ch nht thángm và, bui ti, hai
ch em béo tròn đi xem hát bóng hay dự bui khiêu vũ nào đó trong khu phố tr v mun: nhng chiếc
ca s sáng đèn, tảng ánh sáng đột nhiên chiếu vào bức tường trong căn phòng t đó, vn luôn luôn nm,
mà không ng được, hn trông thy hai người đi qua đi lại nhiu ln mt cách lng l, ci b áo qun dn
dn (hai vai và hai cánh tay trng sa ca h để ngoài nhng b áo quần lót màu đen), cặm ci vi nhng
công vic l lùng và người ta vn làm lúc nửa đêm. Và như thế, ngày này qua ngày khác, b bt buc phi
nm hoài ng mt ch, vi cái chết n n núp bên trong hn mà người ta vẫn chăm nom ngăn nga cn
thn, hn có th, qua hai chiếc ca s cai mt tin ln trng a, nhìn v kch câm kia din ra, bí n
(có nguyên c một gia đình dường như sống trong hai căn phòng, và chc hẳn gia đình không được khá
gi lm, bi vìc cánh ca ch đóng luôn có một tun l, vào khong mười lăm tháng tám, sau đó hắn li
trông thy h: hai ch em gái, người em trai chi rt lâu cái áo vét trước khi ra khi nhà, bà m to lớn, đứa
gái ngi cúi mình hàng gi bên ca s để nhìn xung sân), có th trông thấy như là qua những ch
ch, nhng kiếp sng v trước kết si, nhng mnh nh ca chính cuộc đời hắn trong đó hn t nhìn
mìnhng mt cách như khi hắn nhìn chuyển đng nhng bóngnh quen thuc và l lùng, đot mt bi
mt đời sng chen chúc. Nhng ch rách. Như nhng vết thương kia mà các tên lính già để l làn da
trng ca h thường phô bày, l bch và đáng thương, khi các vị tướng thng trn đi qua: những k nim,
nhng vết tho xanh xao trên cái nn phai màu ca thi gian.