Vết Nh
Tuy phòng làm vic ca tôi t tuyt vi, vi những phương tin và thiết bn k
gn
như chỉ vic ngi bm nút, ký và ra lệnh. Nhưngthư ký xut hin là tôi cm
thy khó
chu. Cô tên Lã Th Mơ, ba mươi tuổi chưa chồng, chiu cao 1m70, nng bn
mươi tám
n, đang là tuyển th trong độing chuyn n ngành. Theo tôi, làm thư ký
cho mt tng giám
đốc mt công ty tiếp khách nước ngoài nhiu hơn khách trong nước thì phi là
mt cô gái
xinh đẹp. Tuổi mười chín đôi mươi, óng ả như mt bông hoa rc r sc màu và
ngất ngây hương thơm
quyến rũ. Nó làm dịu đi cht hành chính công s. Làmng bng cái tng th g
gh ca
thi gian…làm gim đi nỗi lo âu tui tác. Làmng trưởng độ hn h ca nhng
mái đầu
hoa râm thừa dinh dưỡng. Tôin có mt đồng nghiệp coi các cô thư ký tr như
mt th
y cnh, một máy điu hoà nhit độ không cn điện áp.
Tôi bm nút gọi cô thư ký. Tôi ngi đong đưa trên chiếc ghế đệm mút đồ s, ng
người
như phi công vũ trụ. Cô ta nói rt l phép vi thanh âm rt l, tựa như phát thanh
viên trong
buổi đọc truyện đêm khuya:
- D thưa xếp! Em đãmt theo lnh.
Tôi chán ngy cái thân hình cao ngng, và không l b mt đầy tàn nhang.
Đôi tay to
chắc đang ôm khư khư chiếc cp đựng tài liuxíu. Va ri, tôi lnh cho
bên qun
tr sm mt lot qun trng áo dài cho khi nữ. Nhưngthư ký này không chu
mc. Tôi mun
nhân vic này mng mcho bõ tc. Tôi vn ng người trên ghế, mt hướng
v bc thm
tranh chn gn hết mt tường mu t cnh “Nh mã king chân!” màu sc loè
loẹt đến
phát hong. Tôi nói lnh lùng:
- Ti sao cô không vn đồng phc
- D thưa xếp, em mc hngđược!
Ly chúa! Cô ta chuyn sang ging quân khu by, nó lơ l na khô na cn.
Nhưng,
không hiu sao cơn gin ca tôi bng nguôi đi. Có l tôi linh cm thynàng
đã b nhim
virut “lăn tăn”, thứ bnh mà ch nhè vào các cô chm chng xông ti!
- Ti sao mc hng có được?
-D thưa xếp, xiêm y ngn quá…em mc th ri, quy lm.
Tôi chuyến s bc bi sang thằng cha trưởng qun tr. Tôi an ủi cô như chính tôi
là trưởng
phòng quan liêu:
- Ngày maira ca hàng mua b khác, tôi s ký phiếu xut tin mặt, cô đừng
lo tn kém
- Cảm ơn xếp!
Tôi ngi li ngay ngn mun để ngm li cô thư ký hơn là thay đổi tác phong.
Cô ta có v
nhn ra điu đó nhanh hơn tôi tưởng. Cô e l, v e l ca một cô gáiđã toan v
già” trông
tht cm động. Tôi bng git mình khi nhìn thy mt vết nh nm chnh nh
gia môi trên
và chm mũi của cô thư ký. Tuy vy, nó hp như mt b râu vn đã tng có.
Tôi thm
nhn định…nó gn giống như “râu,riaca Stalin…và… nếu vết nh kia thu
ngn hai bên vào mt ct thì y ht “râu,ria” ca Hítle? Tt nhiên,
xưa có câu:Ai nhọ xu mặt người ấy!. Nhưng đây thì khác, cô ta là thư ký ca
tôi, cô ta
nh mt, chc hn mt tôi tr thành mt mt. Rõ ràng, cô ta không đủ tư cách
làm thư ký
cho tôi. Mt ý nghĩ chợt thng len li trong óc tôi. C đểta mangbu
sut ngày
hôm nay, phải để cho mi thy đượci xu xa này. Tôi thn nhiên bo cô:
- Hôm nay tôi mt, không tiếp khách. Cô v phòng, thay tôi làm việc đó. Tôi cho
phép cô được toàn quyn.
- D thưa… nhưng
- Không gì hết! Hãy chp hành lnh ca tôi.
Tôi đưa thẳng hai cánh tay v pa cô, bàn tay dng lên như thể mun chn vào
hng cô.
Còn mt tôi nhm li, như th Pht thin. Tôi mun đểhiu rng, cái lnh ca
tôi va
ban xung là không th thay đổi.
- Thưa xếp, em xin chp hành!
Cô xúc động nói, tôi nghe như tiếng ca người nghin thuc lào.
Tôi ung mt hp bia, ri thiếp đi trong một tâm trng h h như một k vô hc