
Tượng Nữ thần Tự do

Vị trí
Đảo Liberty
Thành phố New York
Tiểu bang New York, Hoa Kỳ[1]
Tọa độ 40°41′21″B 74°2′40″T
Khánh thành 28 tháng 10 năm 1886
Kiến trúc sư Frédéric Auguste Bartholdi
Du khách 3,2 triệu (năm 2007)[2]
Chủ quản Cục Công viên Quốc gia Mỹ
Di sản thế giới của UNESCO
Loại Văn hóa
Tiêu chuẩn i, vi
Công nhận 1984 (Phiên họp thứ 8)

Số tra cứu 307
Quốc gia Hoa Kỳ
Vùng Châu Âu và Bắc Mỹ
Sổ bộ Địa danh Lịch sử Quốc gia Hoa Kỳ
Tên chính thức: Tượng đài Quốc gia Nữ thần Tự do, Đảo
Ellis và Đảo Liberty
Công nhận 15 tháng 10 năm 1966[3]
Số tra cứu 66000058
Tượng đài Quốc gia Hoa Kỳ
Công nhận: 15 tháng 10 năm 1924
Quyết định Tổng thống Calvin Coolidge[4]
Danh thắng Thành phố New York

Loại Cá biệt
Công nhận 14 tháng 9 năm 1976[5]
Tượng Nữ thần Tự do trong Bến cảng New York
Tượng Nữ thần Tự do (tên đầy đủ là Nữ thần Tự do soi sáng thế giới; tiếng
Anh: Liberty Enlightening the World; tiếng Pháp: La Liberté éclairant le
monde) là một tác phẩm điêu khắc theo phong cách tân cổ điển với kích thước cực
lớn, đặt trên Đảo Liberty tại cảng New York. Tác phẩm này do kiến trúc sư
Frédéric Bartholdi thiết kế và được khánh thành vào ngày 28 tháng 10 năm 1886.
Đây là tặng vật của nhân dân Pháp gửi nước Mỹ.
Tượng Nữ thần Tự do có hình dáng một người phụ nữ mặc áo choàng, tiêu biểu
cho Libertas, nữ thần tự do của La Mã, tay phải cầm ngọn đuốc còn tay kia một
tấm đá phiến có khắc ngày tháng độc lập của Hoa Kỳ. Bức tượng này là biểu
tượng mẫu mực của lý tưởng tự do cũng như của chính Hoa Kỳ.

Kiến trúc sư Bartholdi lấy cảm hứng từ một lời nói của chính trị gia kiêm giáo sư
luật học người Pháp, Édouard René de Laboulaye vào năm 1865 rằng bất cứ tượng
đài nào dựng lên để đánh dấu ngày độc lập của Hoa Kỳ thì cũng đáng là một dự án
chung của cả hai dân tộc Pháp và Mỹ. Vì tình hình chính trị xáo trộn tại Pháp,
công trình bị hoãn cho đến đầu thập niên 1870. Năm 1875, Laboulaye đề nghị
rằng Pháp sẽ tài trợ việc đúc tượng còn Mỹ sẽ xây phần bệ và tìm vị trí đặt tượng.
Bartholdi hoàn thành phần đầu tượng và cánh tay cầm đuốc trước khi bức tượng
được thiết kế toàn bộ. Các bộ phận của tượng được trưng bày triển lãm cho công
chúng xem trong nhiều đợt triển lãm quốc tế. Riêng cánh tay phải cầm ngọn đuốc
được trưng bày tại Công viên Quảng trường Madison của Thành phố New York từ
năm 1876 đến năm 1882. Công việc xúc tiến gây quỹ gặp nhiều khó khăn, đặc biệt
về phía người Mỹ. Năm 1885 công việc xây dựng bệ tượng bị đe dọa đình chỉ vì
thiếu ngân sách. Joseph Pulitzer, chủ bút của nhật báo New York World, phải khởi
động cuộc vận động quyên góp để hoàn thành dự án. Chiến dịch vận động của ông
đã thu hút trên 120.000 người ủng hộ. Trong số người góp tiền, đa số góp dưới
một đô la mỗi người.
Bức tượng được xây dựng tại Pháp, xếp trong các thùng lớn và vận chuyển bằng
tàu biển, rồi sau đó được ráp vào bệ tượng nằm trên hòn đảo vốn xưa kia có tên là
Đảo Bedloe. Để đánh dấu việc hoàn thành bức tượng, một cuộc diễn hành lớn diễn
ra tại Thành phố New York. Đó cũng là lần đầu tiên công chúng chứng kiến hoa
giấy tung xuống đường phố như tuyết rơi. Buổi lễ khánh thành do Tổng thống
Grover Cleveland làm chủ tọa.
Tượng Nữ thần Tự do được Ban đặc trách Hải đăng Hoa Kỳ quản lý cho đến năm
1901 và rồi sau đó là Bộ Chiến tranh Hoa Kỳ; kể từ năm 1933 thì do Cục Công
viên Quốc gia Hoa Kỳ quản lý.
Bức tượng phải đóng cửa để tu sửa lớn vào năm 1938. Vào đầu thập niên 1980, vì
có dấu hiệu hư hại, tượng lại trải qua một đợt đại trùng tu nữa. Trong thời gian tu

