
Ảo ảnh
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN THỊNH
Buổi trưa, nắng oi ả đến ngột ngạt. Căn phòng trọ nơi khách sạn Hoa Hồng của thành phố
biển càng trở nên ngột ngạt vì bị mất điện. Không chịu nổi căn phòng hầm hập hơi nóng
và hơi mùi nước hoa rẻ tiền, mùi mồ hôi người lưu cửu, Văn đóng cửu bước ra ngoài tìm
quán cà phê giải tỏa cơn nóng. Ngồi ở quán, nhâm nhi ly cà phê đá thơm mát tận răng,
Văn sảng khoái và tươi tỉnh hẳn lên. Anh khẽ huýt sáo một bài nhạc quen thuộc của
những giai điệu của bài Biển hát chiều nay của nhạc sĩ Hồng Đăng: “Chân trời rất xanh
và nắng xôn xao…”. Cơn hứng khởi của anh chợt bị cắt ngang bởi tiếng xe hơi đang từ từ
nghe rõ hơn rồi một chiếc Toyota màu kem tiến xịch đỗ lại gần quán cà phê, trước đại
sảnh của khách sạn. Một nhóm khách bước ra từ cửa xe. Văn bất ngờ khi nhận ra nàng
trong số đó. Vẫn dáng vóc cao cao, nhưng giờ đã có vẻ hơi đẫy đà. Văn lưỡng lự, không
biết có nên ra chào nàng hay không? Phân vân mấy giây, cuối cùng Văn cũng bước ra,
tiến đến gần nàng. Anh cất tiếng:
- Chào Hường! Không ngờ lại gặp em ở đây.
Nàng ngẩng đầu lên rồi cười bối rối, đáp:
- Ôi, anh Văn…
Văn cũng cười khẽ:
- Trái Đất tròn và chật chội quá, phải không em?
Nàng cười, mặt ửng đỏ, không rõ tán thành câu nói của Văn hay vì gì.Lướt cái nhìn chăm
chú lên người Văn, Hường nói:
- Anh đang làm gì ở đây vậy?
- À, anh đi công tác thôi. Còn em?

- Em đi chơi?
- Một mình thôi sao?
- Vâng, một mình cho tự do thoải mái anh à.
Văn xách va li dùm nàng rồi bước theo tới cửa khách sạn. Trao chiếc va li cho Hường,
anh hẹn:
- Tối anh mời em đi ăn nhé!
Hường cười:
- Vâng, em ở đây cũng không có bạn.
Văn nhìn theo nàng đi vào khách sạn, lòng trí anh nhớ lại lần đầu khi anh gặp Hường. Đó
là một buổi chiều cuối năm, lúc đó Văn đang học năm thứ ba đại học, anh cùng thằng bạn
chạy xe máy của Văn về nhà ăn Tết. Cuối mùa khô, những cánh rừng cao su ở miền
Đông bắt đầu thay lá. Ánh chiều tà rải những tia nắng muộn mànglên những cánh rừng
cao su bắt đầu thay lá biến chúng thành một bức tranh khổng lồ với gam màu vàng rực
lên trongchiều. Gió thổi vi vu đưa mùi hương dìu dặt. Ven đường những đóa hoa dại
không rõ là hoa gì nở bung, uốn lượn dọc theo những con đường và mái đồi. Những cảnh
này ở quê Văn, một tỉnh của vùng Tây Nguyên, Văn vẫn thường gặp, nhưng sao Văn
chưa bao giờ thấy lòng lâng lâng như hôm nay? Có lẽ là do cảm xúc sắp được về sum vầy
cùng gia đình vào ngày Tết đã khiến lòng Văn phơi phới, vui lây cùng cảnh sắc thiên
nhiên chăng, Văn chẳng rõ? Anh lặng lẽ ngắm nhìn thiên nhiên cho đến khi chiếc xe máy
đột ngột dừng lại trước một căn nhà gỗ nằm bên đường. Phía sau nhà là một dải đồi nhấp
nhô uốn lượn. Mặt Trời đang vẽ một đường viền màu vàng thăm thẳm trên những phiến
đồi mơ màng im lặng. Thằng bạn nói đây là nhà bà con, tối hai thằng sẽ ngủ lại, mai đi về
sớm cho đỡ mệt. Lòng thoáng ngại ngùng, nhưng rồi Văn đành chấp thuận vì trời sắp tối
rồi. Nhà đi vắng, chỉ có ông bác của thằng bạn ở nhà. Mời hai đứa vào nhà, lát sau, ông
cũng xách xe máy chạy đi. Văn lững thững ra giếng rửa mặt. Khi anh ngẩng đầu lên thì
nàng hiện ra bất chợt, mái tóc dài ôm lấy khuôn mặt trái xoan có đôi mắt nâu rồi thả
xuống bờ lưng thon, Văn đã sững sờ, không cất nổi tiếng chào lại khi nàng gật đầu chào

Văn, chỉ biết thẫn thờ nhìn nàng. Giờ nhớ lại cảnh đó, Văn vẫn thấy mình ngố và vô
duyên quá. Đêm đó, Văn thao thức trên chiếc giường trong khi thằng bạn đã ngủ say.
Ngoài trời, ánh trăng thả những làn ánh sáng màu bạc lên khắp khu đồi. Gió thở thì thào
ngoài khung cửa vắng nghe buồn nao nao xa xăm. Văn nhìn lên đỉnh màn và khuôn mặt
nàng hiện ra chập chờn hư ảo, ánh mắt màu nâu đuổi theo Văn vào tận giấc ngủ mộng mị.
Năm tháng sau, Văn mới có dịp gặp lại nàng, khi nàng lên Sài Gòn đi học Cao đẳng. Văn
ghé thăm nàng ở Ký túc xá của trường nàng ở Thủ Đức. Cuộc thăm viếng chỉ diễn ra
chừng hai mươi phút với những câu thăm hỏi xã giao. Nhìn vào đôi mắt của nàng, lòng
Văn vẫn nôn nao, hồi hộp đầy đam mê, cuốn hút như lần đầu gặp nàng vậy, nhưng ánh
mắt nàng nhìn anh thì vẫn bình thản như mặt hồ tĩnh lặng, Văn nhận ra nàng là một thế
giới xa lạ với anh. Anh linh cảm, trong thế giới đó mình không có chỗ, bị hất ra ngoài
một cách vô tâm, tủi nhục. Nhưng không rõ vì sự háo thắng hay vì gì, Văn vẫn hi vọng và
chờ đợi một tín hiệu ấm áp tươi sáng từ ánh mắt giá lạnh và khép kín của Hường. Con
người ta nhiều khi cả tin đến ngộ nhận, đáng thương. Biết sao được, đó cũng là lẽ thường
của con người, của những người si tình muôn thuở là vậy. Bao đời này, bao kẻ si tình đầu
giống Văn cả thôi, đều âm thầm chờ đợi vào những điều vô vọng. Họ giống như đang đi
vào một đường hầm tăm tối đã bị bịt kín không lối thoát mà họ cứ ngỡ phía trước sẽ là
một chân trời thoáng rộng đang đón chờ và họ âm thầm,nhẫn nhục đi lòng phập phồng
bao ước mơ vềmột tình yêu ngọt ngào bát ngát!
***
Văn đứng chờ nàng nơi sảnh của khách sạn. Chiếc veston màu xanh nhạt khoác hờ hững
bên ngoài cái áo sơ mi màu trắng khiến anh trông thư sinh và lịch lãm hơn. Tay anh xoay
xoay bó hoa hồng nhung đỏ thắm để đỡ sốt ruột khi chờ đợi nàng, đó là thói quen của
Văn khi quen nàng. Thời còn theo đuổi Hường, mỗi lần gặp nàng Văn đều cố lùng mua
một bó hoa hồng nhung để tặng nàng, dù anh không hề biết sau đó số phận bó hoa đó ra
sao. Có lần khi ngồi ở phòng nàng, Văn để ý nhìn xung quanh thì không thấy những bó
hoa hồng nhung anh tặng nàng đâu cả, ngay đến dấu vết của hoa khô cũng không thấy.
Anh chột dạ, nhưng không tiện hỏi nàng.

Chờ đợi khoảng mười phút Văn bắt đầu thấy sốt ruột và thoáng bực bội, nhưng anh nén
lòng lại, chờ thêm ít phút nữa. Khoảng mười phút sau, nàng xuống mang theo mùi nước
hoa thoang thoảng, xa lạ với Văn, vì trước đây anh không hề ngửi thấy mùi nước hoa từ
người nàng. Có lẽ đây là thói quen mới, sau khi Hường lấy chồng. Văn tròn mắt ngạc
nhiên hơn khi thấy Hường mặc chiếc váy màu cam vàng nhạt bó sát người, phía dưới lòa
xòa, uốn éo theo từng bước chân của Hường rồi đứng yên khi hai bàn chân thon dài bó
gọn trong đôi giày cao gót màu mận chín của Hường yên vị nơi sảnh khách sạn. Sau
thoáng sững sờ, Văn trao bó hoa cho nàng xong, anh khẽ thốt lên, giọng xuýt xoa,
ngưỡng mộ:
- Em đẹp quá!
Hường cười nhẹ, ánh mắt thoáng rực lên niềm tự hào, kiêu hãnh, mặt ửng hồng, rồi đáp
lời:
- Anh lịch lãm hơn xưa nhiều đó, biết nịnh đầm từ bao giờ vậy?
Văn cười, nói lửng lơ:
- Con người phải sớm thích nghi mới tồn tại và thành công chứ, phải không em?
Hường nhìn sang anh, im lặng khẽ cười, nói:
- Anh nay cũng biết ăn nói quá nhỉ.
Văn cười cười.
- Anh cũng đã ba mươi tuổi rồi...
Họ im lặng, nhẩn nha đi. Mỗi người theo đuổi một ý ngĩ riêng. Trong khoảnh khắc đó,
Văn không biết Hường đang nghĩ gì. Sự im lặng kéo dài đến mức khó chịu, cũng may họ
vừa đến tiệm ăn tối. Đó là một cái quán nhỏ nằm khiêm tốn, nép mình bên rìa bãi biển.
Quán khá yên tĩnh vì không đông khách lắm. Thi thoảng không gian yên ắng của quán
mới bị khuấy động bởi dáng đi lại của những người hầu bàn. Tiếng nhạc vẳng ra nhè nhẹ
bản tình khúc Biển nhớ của Trịnh Công Sơn: “ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi
về…”. Lời nhạc nhắc Văn nhớ về buổi Văn quyết định không theo đuổi Hường nữa, anh

từ bỏ niềm si mê vô vọng của mình dành cho Hường để lao vào công việc. Phải chăng, đó
cũng là một sự ra đi của tình yêu? Chỉ khác người ra đi là Văn chứ không phải Hường,
bởi nàng chưa hề yêu Văn. Hôm nay, gặp lại nàng, ngồi cùng trong một không gian lặng
vắng và đầy gợi cảm này, những cảm xúc xưa kia Văn dành cho nàng bỗng sống lại cùng
những mảnh hồi ức day dứt. Văn nhìn nàng chăm chú, như cố tìm đoán xem nàng có gì
khác xưa không. Nàng vẫn vậy, chỉ có đôi mắt và nét mặt là lộ ra vẻ mệt mỏi mà nàng cố
che dấu bằng vẻ bình lặng, khép kín cố hữu. Nhưng anh vẫn không nhìn ra được con
người nàng, không đọc thấu tâm xúc của nàng. Sau hơn năm năm gặp lại nàng vẫn là bí
ẩn đối với Văn, vẫn là một thế giới đầy xa lạ!Bất chợt Hường nhìn qua Văn và thấy anh
đang nhìn mình, nàng mỉm cười, hỏi:
- Sao anh không ăn?
Văn bối rối rồi vội nói như để chữa ngượng:
- À, anh đang mải nghĩ.
- Anh đang nghĩ gì thế?
- Anh nghĩ lung tung, những chuyện xưa.
Hường nhìn vào mắt Văn, khẽ cười, nói:
- Vậy ư, có liên quan gì tới em không?
Văn chỉ cười, định không trả lời, nhưng nghĩ làm vậy e bất nhã nên anh nói khỏa lấp:
- Có mà không…
- Anh nói vậy là sao, khó hiểu quá!
- Không có chuyện gì quan trọng đâu, em đừng bận tâm. Chút nữa mình đi dạo một vòng
trên bãi biển chứ? Đêm nay có trăng đấy, biển sẽ rất đẹp. Em đã bao giờ ngắm nhìn biển
vào đêm trăng chưa?
- Chưa anh à, em không có nhiều dịp ra biển.

