
Bàn tiệc man rợ

Bin… Bin…
Tiếng còi ô tô rú lên như một cái tát mạnh vào đêm tối, át hết những khúc nhạc
thiên nhiên trong bán kính gần cả trăm mét.
Mãi không thấy bóng người, hắn đành loạng choạng lê tấm thân ục ịch hơi rượu
xuống khỏi chiếc Camry đen mới coóng để tự mở cửa. Phải dật giã lắm hắn mới tìm
được chìa khóa mà quên mất rằng nhà hắn có chuông cửa.
Trời đêm nay đỏ quạch một màu máu.

- Con mẹ Lành đâu rồi! – Vừa vào đến nhà hắn đã quang quác như một con mẹ
hàng cá khoác mã đàn ông. Làm bà Lành không kịp lau người, vơ vội bộ quần áo bẩn
ướt sũng như con thú mỏ vịt, bành bạch chạy ra.
- Đây, tôi đây! Hôm nay cậu về muộn thế?
- Kệ mẹ tôi! Sao bà không ra mở cửa hả? Có nghe thấy tôi bấm còi nãy giờ
không?
- Ấy chết, tôi vừa vào tắm nên không nghe thấy.
- Nhà này thuê bà chỉ để ăn với tắm thôi à!

- Thôi im hết đi cho yên nhà yên cửa! Bà Lành ra xem cửa giả thế nào, còn thằng
Sản vào tắm đi. Tắm nước nóng già vào không cảm. – Bà Đạm ngồi đọc báo gần cửa,
hất giọng sang sảng. Giọng bà từ nhỏ đã to, đến già vẫn còn to, bà mà chửi ai thì nó
đanh lại như tiếng chuông đồng. Bà bảo giọng bà là lộc trời cho, phải có cái giọng ấy
mới giàu được.
- Để mai con tắm, đang mệt.
Nói rồi hắn đi thẳng lên phòng. Không phải hắn mệt mà mấy món đặc sản tráng
dương bổ thận lúc tối đang chạy vào từng tế bào làm cơ thể hắn nôn nao, bức bối. Hắn
muốn tìm ngay chỗ để giải phóng sinh khí tích tụ từ hàng trăm linh hồn vô tội.

Hoa đang nằm trong phòng, dáng vẻ khiêu gợi nhưng làm bộ giận lẫy không
thèm nhìn chồng. Trông thấy Hoa, hắn rút ngay trong túi áo một xấp toàn tờ polime
xanh cứng đáp lên người Hoa như vẫn đáp cho mấy cô “kĩ thuật viên” ở KTV.
- Tiền ở đâu nhiều thế anh! – Hoa cầm xấp tiền, vừa ngạc nhiên vừa thích thú,
quên là mình đang giả bộ giận chồng.
- Tiền lãi chia phần trăm chỗ đất ở Hà Tây đó.
- Cái đám đất khỉ ho cò gáy ấy giờ lên giá thế cơ à?
- Sáp nhập vào thủ đô thì lại chẳng lên giá. Há há… – Hắn cười giọng sảng khoái
đầy thô bỉ của một kẻ vừa ăn được tiền của thiên hạ.

