
Bao Thanh Thiên – Thất Hiệp Ngũ Nghĩa
Hồi Thứ Sáu Mươi Lăm
Trộm châu đăng, Hoa Điệp bị bắt,
Cứu ác tặc, Trương Hoa cõng đi
Âu Dương Xuân nghe Tuệ Hải nói bèn đáp: "Việc ấy có ngại gì, chắc
nó không trở lại đâu. Nay tôi xin hỏi cho biết làng Tiểu Đơn xa hay gần?”
Tuệ Hải nói: "Chỉ cách đây chừng ba bốn dặm". Âu Dương Xuân hỏi:
"Trong ấy có nhà giàu, quyền hào, chùa chiền, lầu xanh gì không?". Tuệ Hải
nói: "Có chùa chiền, chỗ ấy chẳng qua là xóm nhỏ, nào phải là trấn điếm, ở
trong ấy có một vị quan lui về ở ẩn, nhà cửa giàu có, ở với mẹ rất thảo, mẹ
ngài ăn chay niệm phật, nên ngài có cất một cảnh chùa, dọn dẹp trang hoàng
trong chùa trừ các món quý khác không nói, chỉ có một cái châu đăng (đèn
bằng châu) thật là vật báu vô giá, kết toàn là châu ngọc nhiều lắm”. Bắc
Hiệp nghe xong quay lại nói với Long Đào rằng: "Cứ lời sư phó nói thời có
thể nghi được, vậy Phùng Thất nên qua thôn Tiểu Đơn do thám coi thế nào?".
Phùng Thất vâng lời ra đi như bay, Long Đào liền xuống phòng dọn cơm ra.

Hòa thượng cùng Bắc Hiệp đương nói chuyện, thấy ở ngoài bước vô một
người, ăn mặc theo quan võ, da mặt vàng vóc, vóc người nhỏ nhỏ, có vẻ anh
hùng hào hiệp lắm. Hòa thượng bước tới nghênh tiếp. Vị quan võ ấy dòm
Bắc Hiệp một hồi rồi hỏi: “Có phải ngài là Âu Dương Xuân hay không?".
Bắc Hiệp đáp: "Phải, tôi là Âu Dương Xuân, vậy ngài là ai xin cho tôi biết
quý danh?". Vị quan võ nói: "Tôi là Hàng Chương, có nghe tiếng nhân
huynh lâu rồi hằng muốn thỉnh giáo, nay lại gặp đây thật là may lắm. Vậy
nhân huynh tới đây hồi nào?". Bắc Hiệp nói: "Tôi tới đây đã ba ngày, có
Long Đào và Phùng Thất nữa. À! Mà còn Tưởng tứ gia ở đâu?". Hàng
Chương đáp: "Tứ đệ còn đi sau”. Bấy giờ Long Đào dưới phòng vừa đi lên,
ba người cùng ngồi chuyện vãn, kế Dạ Tinh Tử Phùng Thất trở về tới liền
nói: “Có Nhị viên ngoại tới đây càng thêm hay, phải hợp lại để thương nghị
việc này. Âu Dương gia đoán việc như thần, tên ấy đã tới thôn Tiểu Đơn hồi
chiều hôm qua, không biết làm gì đến bị dân làng bắt, rồi sau lại giết hai
mạng và trốn đi được. Bây giờ trưởng thôn đã đi báo quan rồi, nhưng chưa
sai người tầm nã". Ai nấy nghe nói không hiểu làm sao, chỉ đợi Tưởng Bình
tới mà thôi.
Nguyên Hoa Hồ Điệp muốn tới đầu thân với Thần thủ Đại thánh là
Đặng Xa. Nhân nghe ngày sinh của Đại thánh gần tới, muốn trộm châu đăng
để làm hạ lễ, nên đêm ngụ tại miếu Hà Thần, đúng canh hai bèn lén ra đi.

Hắn tới làng Tiểu Đơn vào nhà Phật lên tầng trên thấy châu đăng tỏ rạng,
sáng rực như ban ngày, đèn ấy treo bằng một dây sắt, một đầu lại dằn dưới
cái đảnh, giơ đảnh lên mới mở được đèn. Hoa Điệp liền thò hai tay vào quay
đảnh, vừa nhớm lên, nghe khua một tiếng keng thì cái đảnh liền rút vào bên
tượng Phật, mà sợi dây treo đèn cũng rút tuốt lên sườn nhà, chỗ cái bàn để
đảnh khi nãy lộ ra một lỗ hổng rất lớn. Hoa Điệp lấy làm lạ chưa kịp rút tay
ra thời trong lỗ hổng ấy thò ra hai cái vòng móc bấm vào bắp tay, nghe thêm
một tiếng khua nữa thì hai tay Hoa Điệp bị dính gộp lại rồi. Tiếng chiêng
gióng rùm lên, có năm sáu người áp tới kéo Hoa Điệp xuống lầu. Vị chủ
quản bèn bảo lũ tuần canh rằng: "Bây giờ đêm đã khuya, Viên ngoại ngủ rồi
đợi sáng sẽ bẩm, công bắt trộm của các người đáng lắm, vậy phiên này của
ai?”. Dứt lời có hai người trả lời: "Dạ chúng tôi là Uông Minh và Ngô
Thăng". Chủ quản dặn: "Vậy thời chúng bây ở đây giữ kẻ trộm". Hai người
vâng lời.
Nguyên nhà cửa của vị quan đó rộng lớn lắm, nên bốn phía đều có đặt
một cái lầu canh trong mỗi lầu canh có bốn tên tuần canh, thay phiên nhau đi
vòng nhà tuần giữ. Bây giờ Uông Minh và Ngô Thăng bắt được kẻ trộm nên
hai người khác thay. Hai đứa ngồi giữ Hoa Điệp một lúc rất lâu chợt nghe
dưới lầu có tiếng bảo: "Chủ quản dạy kêu bớt xuống một người cho ngài dặn
việc". Uông Minh liền xuống lầu đi. Ngô Thăng ngồi trên lầu một mình thấy

dưới đi lên một người, mặt vàng má hóp, tay cầm gươm mình mặc áo đen
liền giật mình vừa muốn la lên thời đầu đã rơi xuống. Người ấy liền lại gần
Hoa Điệp nói rằng: "Tôi là Trương Hoa, vâng mạng Đặng đại ca tới trộm
châu đăng, không dè bạn đã bị khốn, vậy tôi cứu cho". Nói rồi cởi trói cho
Hoa Điệp cõng về Đặng Gia Bao.
Đến khi bọn tuần canh gặp thây Uông Minh bị giết bèn vào báo cho
chủ quản. Chủ quản tới xét rồi lên lầu thấy Ngô Thăng đầu một nơi mình
một ngả, liền báo cho Viên ngoại. Viên ngoại không biết làm sao, viết tờ
bẩm tỏ cả đầu đuôi đem báo với quan, xin quan trên cho người tầm nã.
Bắc Hiệp Âu Dương Xuân, Hàng Chương, Long Đào nghe Phùng
Thất nói chuyện, thời ai nấy đều định chờ Tưởng Bình tới sẽ cùng bàn bạc.
Chiều đó, họ Tưởng tới, ai nấy ra mắt nhau rồi đem chuyện Hoa Xung thuật
lại. Tưởng Bình nghe xong nói: “Cây có cội, nước có nguồn, cuốn dây bắt từ
mối, vậy thế nào Hoa Hồ Điệp cũng ở tại Đặng Gia Bao. Mai tôi tới Đặng
Gia Bao thám thính nếu tới chiều mà không về thời các anh phải chịu nhọc
tới đó mới được”, Ai nấy đều nhận lời, cùng nhau chuyện vãn, chiều lại ăn
cơm sớm, rồi cùng nhau mạnh ai nấy ngủ, dưỡng thần cho khỏe.
Ngày sau, Tưởng Bình giả dạng thầy sãi như cũ, đi tới Đặng Gia Bao.
Ngày ấy chính là ngày sinh của Đặng Xa, Tưởng Bình vừa tới cửa thấy

Đặng Xa đưa một người đi ra, rồi lại dạy gia đinh tới bắt mình, không biết là
chuyện gì nên cũng theo gia đinh đi vào.
Nguyên người ấy là Trương Hoa, nhân cứu được Hoa Xung, nghe
Hoa Xung nói Bá vương trang Mã Cường cùng Tương Dương Vương kết
hảo rất thân mật, nên rủ Đặng Xa qua đó chúc hạ. Đặng Xa liền dạy Hoa
Xung viết thư sai Trương Hoa đem tới trước. Ai dè lúc Trương Hoa ra cửa,
Hoa Xung thấy Tưởng Bình liền nói với Đặng Xa sai người bắt lại.
Tưởng Bình theo gia đinh vào trong, thấy Đặng Xa và Hoa Xung ngồi
trên bèn bước thẳng tới thềm lấy đồ nhà chùa để xuống đất cúi đầu thưa
rằng: "Tiểu đạo xin kính chào, chẳng hay thí chủ cho đòi, có dạy điều chi
chăng?". Hoa Xung hỏi: “Tao hỏi mi tên họ là gì?". Tưởng Bình đáp: "Tiểu
đạo tên Trương Hoa". Hoa Xung hỏi: “Mi tu từ nhỏ tới lớn hay mới tu đây?
Hoặc là cố ý thay hình đổi dạng tới đây do thám việc gì?". Đặng Xa hỏi:
“Hiền đệ hỏi chi chuyện ấy?". Hoa Xung đáp: “Đại ca có điều chưa rõ,
nguyên tại Thiết Lĩnh Quan, em bị một người đâm lén gần chết, nhờ bóng
trăng, em xem thấy hình tích nó ốm yếu, bộ đi lanh lẹ giống hệt đạo sĩ này
nên em mới hỏi". Tưởng Bình nghe Hoa Xung nói khen thầm rằng: "Thằng
này cặp mắt tinh tường lắm, xem người chẳng sai”, rồi đáp: "Tiểu đạo gặp
lúc nhà nghèo, nên phải giữ đạo, mượn nghề đoán số mạng kiếm tiền nuôi

