Ph n 6: CON MA TRONG PHÒNG CH A
Đ
Đó là ti ng b c chân ngay bên ngoài hành lang. Nghĩa là ng i có ph n ngế ướ ườ
nhanh nh t, anh dúi cây đèn vào tay Quang:
- Mày và Ng c đây, tao và Ph ng s đu i theo h n. ươ
R i không đ Quang và Ng c k p có ph n ng gì, Nghĩa và Ph ng lao ra ngoài nh ươ ư
tên b n. Ngay sau đó có ti ng chân ch y huỳnh hu ch c u thang r i t t h n. 5’ trôi ế
qua trong yên l ng và đ i v i c Quang và Ng c, nó dài lê thê. Ng c run b n ng i lên ườ
vì s và h i h p. Cu i cùng, có l không đ kiên nh n đ đ i n a, Quang đ a đèn cho ư
Ng c, d n:
- Em đ i anh đây nhé! Anh đi tìm hai đ a nó r i quay l i ngay.
- Không…- Nó túm l y áo Quang th t ch t- Cho em theo v i.
- Đ ng lo- Quang v vai nó tr n an- Anh s quay l i ngay mà. Không sao đâu, em c
khóa trái c a l i cho đ n khi b n anh quay v , đ c ch ? ế ượ
Ng c ng n ng nhìn Quang. Anh l i ti p: ế
- Dũng c m lên. Em là Hoàng Long c mà, không ai làm gì đ c em đâu. ơ ượ
Nó nhìn th ng vào m t anh r i g t đ u. Quang m m c i hài long và ra kh i phòng. ườ
Ng c c m đèn, còn l i mình nó trong căn phòng tr ng tr i. T nhiên nó l i nghĩ đ n ế
l i ng i bán hàng: “Ng i ch đ u tiên, anh con trai c a ông ta, ng i ch ti p theo ườ ườ ườ ế
đ u đã ch t trong cùng m t căn phòng. Bi t đâu nó đang trong chính là căn phòng đó? ế ế
R i ng i ta còn đ n th i v bóng ma áo tr ng th ng xu t hi n ban công. Đó ườ ườ
chính là cô gái đã ch t do b ngã t ban công xu ng; c vào nh ng đêm trăng sang làế
ng i ta l i th y bóng m t ng i con gái m c váy tr ng, ng i v t v o trên ban côngườ ườ
ch i tóc. Căn phòng này n m ngay c nh ban công, n u không ph i phòng c a nh ng ế
ng i đàn ông đã ch t thì cũng r t có th phòng c a cô gái đó? T d ng Ng c th yườ ế ư
l nh h t ng i. Quang, anh Ph ng và anh nó đi đã đ c bao lâu r i? Nó run r y v n ế ườ ươ ượ
c a b c ra ngoài. Hành lang hoàn toàn yên ng, không m t ti ng đ ng. Nó nghe ti ng ướ ế ế
Quang vang lên trong đ u: “Em là Hoàng Long c mà, không ai làm gì đ c em đâu”, ơ ượ
và th là nó l i dũng c m b c lên tr c. Đ n g n c u thang, đang đ nh lên ti ng g iế ướ ướ ế ế
thì nó nghr th y ti ng b c chân đi lên c u thang. Ti ng b c chân n ng n nên nó ế ướ ế ướ
bi t ngay không ph i c a ba ng i trong nhóm Th lĩnh. Đúng lúc này thì chân nó nhế ườ ư
mu n chôn ch t xu ng n n nhà, không tài nào nh c lên đ c. Nó mu n co giò b ch y ượ
v căn phòng kia nh ng l i không th c t b c lên đ c. Nó t t đèn pin và lung túng ư ướ ượ
trong bóng t i, ti ng b c chân đang đ n r t g n. Đ t nhiên, m t cánh tay t phía sau ế ướ ế
thò ra và lôi tu t nó vào căn phòng nh ngay c nh c u thang. Đi u này còn làm Ng c
kinh hoàng h n c vi c nó nghe th y ti ng b c chân. Nó gi ng m nh, đ nh hét lên thìơ ế ướ
cánh tay b t ch t l y mi ng nó và “su t” nh . Đúng là Quang r i, vì nó bi t Quang có ế
đôi bàn tay r t nh và đ p. Nó ch u đ ng im. Ti ng b c chân n ng n đi qua và xa ế ướ
d n cho đ n khi t t h n. Quang buông tay, nó đ nh nói m t câu thì anh đã v i vàng m ế
c a và lao nhanh ra ngoài, có l là đu i theo k v a đi qua đó. Nó cũng ch y ra nh ng ư
không th y anh đâu. Hành lang và c u thang l i yên ng tr l i nh không có chuy n ư
gì x y ra. Nó lò dò c u thang. Đ n gi a ch ng, nó nghe th y ti ng nói chuy n c a ế ế
Nghĩa và Ph ng phía d i. Nghe th y ti ng b c chân, Nghĩa c nh giác h i:ươ ướ ế ướ
- Ai v y?
- Em…- Ng c đáp ng n g n và b c xu ng m t cách m nh d n h n. ướ ơ
- Ng c à? Sao l i đi m t mình? Quang đâu?- Ti ng Ph ng ti p. ế ươ ế
- Các anh đi đ c m t lúc thì anh y cũng đi theo luôn. V a r i em còn g p anh y mà.ượ
Th hai anh ch a g p à?ế ư
C hai l c đ u. Đúng lúc đó l i có ti ng b c chân đi xu ng c u thang. Nghĩa l i ế ướ
h i:
- Mày h Quang?
- Tao đây- Quang đáp l i b ng gi ng cáu k nh. Anh v a đi xu ng v a l y tay xoa đ u,
m t nhăn nhó. Th y c ba ng i, anh nói ti p- T t c đây r i, chúng ta ra kh i ngôi ườ ế
nhà ch t ti t này đã.ế
- , tao cũng đ nh nói v y đ y- Nghĩa g t đ u và quay ng i đi tr c. ườ ướ
V đ n khách s n đã khá khuya nh ng Ng c không v phòng ngay mà chui vào ế ư
phòng anh nó đ tham gia cho h t cu c phiêu l u t i nay. Ng i khoanh chân trên ế ư
gi ng, nó h t nhìn v m t đăm chiêu c a Nghĩa l i quay sang b m t cau có c aườ ế
Quang, không ai nói m t l i bình lu n nào v ngôi nhà cho đ n t n lúc này. Cu i cùng ế
nó nhìn sang Ph ng và gi t mình kêu lên:ươ
- Anh Ph ng, tay anh ch y máu kìa, anh b ngã à?ươ
- Không ph i b ngã- Ph ng l c đ u- V a r i ch y vào r ng anh b cành cây có gai ươ
nh n đâm ph i, không vi c gì đâu.
- Các anh đu i theo h n vào t n trong r ng c à? Th o nào lâu khi p. ơ ế
- - Nghĩa đáp mà Ng c nghe gi ng ti ng “h ” h n- H n ch y l i c a sau ế ơ r i nh y
vào khu r ng phía sau ngôi nhà. B n anh đu i theo đ c m t đo n thì m t d u, tr i l i ượ
t i nên mãi m i mò v đ c. ượ
- Nghĩa là trong ngôi nhà v n còn m t k khác ngoài gã đó.
T t c quay sang nhìn Quang, anh nhún vai gi i thích:
- Vì lúc ra đ n hành lang tao đã b t n công, h n đánh vào đ u làm tao choáng ph i đ nế ế
m t lúc. Rõ ràng là v n có k th hai trong căn nhà đó.
- Đúng th mà anh- Ng c s t ru t ng t l i Quang- Anh quên lúc h n lên c u thang,ế
chính anh đã kéo em vào phòng ch a đ à?
Quang đang u ng d c c n c, nghe v y li n b s c và ho s c s a. M t lát sau, anh ướ
ng ng đ u lên, l p b p không thành câu:
- Anh?... H i… nào đâu?
- Th không ph i anh kéo em vào đó à?- Ng c tái m t.ế
- Dĩ nhiên là không- Quang ph nh n- Anh b choáng m t m t lúc, r i khi t nh l i, anh
v i ch y xu ng c u thang và g p m i ng i mà. , mà t i sao anh nói em yên trong ườ
phòng đó em còn ra ngoài?
Ngay t đ u Ng c v n đinh ninh ng i kéo nó vào phòng ch a đ là Quang ch ườ
không ph i ai khác nên nó th y yên tâm và không h i gì n a. Nh ng ngay lúc này, khi ư
Quang ph nh n vi c đó, nó th y s c l c nh bi n đâu h t. Nó không dám nghĩ đ n ư ế ế ế
vi c có m t “con ma” s ng trong phòng ch a đ đã kéo nó vào đó, vì mu n nó vào đó
ch không ph i vì c u nó. Ph i r i, rõ ràng sau khi nó lao ra theo thì hành lang hoàn
toàn v ng l ng, làm sao m t con ng i b ng x ng b ng th t l i có th bi n m t ườ ươ ế
nhanh nh v y? Nó quay sang Nghĩa và Ph ng, gi ng l c đi, ngay sau đó nó cũngư ươ
ch ng nh là nó h i gì n a:
- V y cũng không ph i m t trong hai anh ch ?
C hai đ u l c đ u, ánh m t không th th t thà h n. ơ
- V y… v y thì ai?- Nó h i b ng gi ng g n nh là khóc. ư
Không ai nói gì, nh ng sau đó kho ng m t phút, khi n i s hãi c a nó d ng nh đãư ườ ư
lên đ n đ nh đi m cùng v i nh ng suy nghĩ kh ng khi p thì Quang b t ng c i l n:ế ế ườ
- Ha ha… th m i bi t Hoàng Long s ma đ n m c nào. Anh m i ch nghe, hôm nayế ế ế
thì tin r i. Chính anh kéo em vào đó, ai b o không yên trong phòng còn bày đ t đi
lang thang làm gì? L n sau ph i nh nghe l i ng i l n đ y. Thôi, v ng đi, có th ườ ế
mà cũng khóc nhè…
Ng c ngay l p t c đ ng ph t d y, chuy n sang v m t gi n d , nó hét lên v i m t
gi ng kinh kh ng nh t mà nó có th phát ra lúc này:
- Các anh quá đáng l m!
Và nó đùng đùng ra kh i phòng. Cánh c a khép l i r i, Nghĩa quay sang nhìn Quang
nói b ng gi ng khâm ph c:
- Tao ph c mày sát đ t r i. Mày cao tay h n tao nhi u. ơ
Quang l p t c thay đ i nét m t, anh nhìn v m t c a Nghĩa, cau mày:
- Mày không ph i ng ng n th t đ y ch ? Đ ng nói v i tao là đ u óc mày cũng ch
b ng em mày đó. Tao không có h ng v i ma qu nh mày đâu. ư
Nghĩa nhìn v m t nghiêm tr ng c a Quang, ng c nhiên:
- V y nghĩa là ngay t đ u mày nói th t.
- T t nhiên.
- V y nghĩa là mày không ph i là ng i kéo con Ng c vào phòng ch a đ , mà là m t ườ
“con ma” nào đó th t?
- Đ ng nói đùa n a, rõ ràng là ngôi nhà này không ph i ch có hai ng i nh t i mình ườ ư
t ng.- Quang tr l i v m t đăm chiêu- Nh ng k th ba này ch c không ph i làưở ư
cùng phe v i hai tên kia, vì h n đã giúp Ng c thoát kh i b n kia trong đ ng t k tóc. ườ ơ
- Mai t i mình l i đ n đó, bây gi đi ng đi. Ph ng, có c n tao ki m cho mày ít bong ế ươ ế
băng không?- Nghĩa quay sang nhìn th ng b n đang nhăn nhó v i v t th ng trên cánh ế ươ
tay.
- , tao nghĩ là c n đ y. Tao c t ng nó c m máu ngay, nh ng có v nghiêm tr ng ưở ư
h n đây.ơ
Nghĩa u o i đ ng d y r i đi nhanh ra kh i phòng.
***
Ngày th 4 khu du l ch Đ S n, H i Âu, nhóm Th Lĩnh và Ng c không có th i ơ
gian đi ch i riêng vì đã có h n g p v i các thành viên c a võ đ ng Đ S n đ n thămơ ườ ơ ế