NHNG CÁNH HOA BAY
Có nhng lúc, người ta thấy mấy nh hoa đong đưa, h tưởng rngn
gió thoảng qua, nhưng my ai thấy, có người đang đùa vui với nhngnh
hoa đó.
***
Con bé khẽ cựa người. Thiên thoáng nghĩ, những tiếng động do cậu gây ra đã đánh
thức nó, nhưng rồi cậu khẽ cười, cái cười như đang đùa cợt chính bản thân cậu,
làm sao con bé đó cm nhận được sự tồn tại của cậu? Nghĩ vậy, nhưng Thiên vẫn
đi ra ngoài ban công, cậu bé vẫn đứng ngắm con bé say giấc cũng bước chân theo
Thiên. Kng biết là do đuểnh đoảng hay là vì không muốn, mà chẳng đêm nào
con đóng cửa thông ra ban công lại.
Đã hai giờ đêm, bu trời không chút ánh sáng, chỉ vài ánh sao dt dìu cùng ngn
gió thong nhẹ. Buổi đêm. Đó là thời khắc Thiên thy ngôi nhà đã tng là của
mình trnên tĩnh lặng, giống như lúc cậu còn sng ở đây. Thiên dang tay ra, tựa
như cánh chi sắp bay vào bu trời đen thẳm. Thiên không còn chú ý đến không
gian xung quanh mình nữa, không chú ý đến đứa bé đang ngồi bên cnh Thiên
cũng bắt chước cậu, dường như nó bắt chước mọi động tác mà cu làm, như là học
tập dù rng nó so với con bé cũng suýt soát tuổi nhau, không cần học những động
tác đơn gin ấy. Có đôi khi Thiên không biết vì sao mà nó có thđi theo gia đình
này lâu đến thế.
Có tiếng bước chân, Thiên quay lại, cậu mở to mắt, ngỡ ngàng, con bé tỉnh lại từ
lúc nào. Nó đang đứng ngoài ban công, cạnh cậu, và, giương tay hệt như cậu.
Trong mt phút, cậu thoáng nghĩ con bé slao xuống, nhưng rồi nó thu tay về,
nhìn về khoảng ti phía trước. nhón chân, chạm tay khẽ vào cái chuông gió làm
nó đung đưa. Âm thanh đó không quá to, nhưng vào giờ này, nó cũng khiến người
ta khó chịu. Đứa trẻ bên cnh Thiên bng đưa mắt nhìn cu, mỉm cười. Thiên
không biết nên hiểu cái cười ấy là cầu hòa như ý muốn bào cu đừng giận con bé
hay còn cách hiều nào nữa hay không. Thật ra, Thiên không mun ai chạm tay vào
chiếc chuông gió treo trên trần ban công ấy. Đó là món quà duy nhất mà Trúc tng
cậu với tư cách đặc biệt. Những hồi ức về Trúc như 1 sợi dây níu cậu lại với thế
gian mà cái chuông gió y là một mấu trong sợi dây dài vô tn, là cô y chứ không
phải là gia đình cu, bởi lẽ, nó vốn chưa bao giờ là gia đình.
Bất chợt cậu thấy mình và con bé ging hệt nhau. À, có lẽ, nó bất hạnh n cậu.
Bố cậu ra đi vào một ngày mùa đông, chiếc vali ông mang đi ám ảnh cậu tới hôm
nay, mỗi lần nhìn ai ngoài phố cùng chiếc vali với dáng vẻ vội vã, cậu li ngoái
nhìn. Còn mẹ cậu, bà cũng bỏ cậu lại, vì tn khuôn mặt cậu, in hằn những nét như
tạc từ khuôn mặt của ông...Căn nhà như một hố chôn cậu vào trong những dằn vặt,
đau buồn. Nhưng rồi, cậu thấy mình đã nghĩ "thông suốt", không còn tình cm thì
cũng không nên níu kéo nhau, có lẽ, lựa chọn của họ là điều tốt nhất họ có thể làm
cho nhau, cho chính cu. Nhưng con bé thì lại khác, nó đáng thương hơn cậu. Nó
chỉ mới 15 tuổi, còn ngày ấy, cậu cũng có thể coi là trưởng thành. Con bé không
thể rời khỏi nơi đây, nơi đã để cho nó rất nhiều vết thương, theo cnghĩa bóng lẫn
nghĩa đen. Tâm hồn nó còn non nớt như một mmy, một mầm cậy thiếu đi
những giọt nước của hạnh phúc gia đình.
Hàng ngày, người cha trở về, vào những ngày thường, khi ông kng say xỉn,
chỉ dè dặt nhìn ông. Nó trnên lầm lì, ít giao tiếp với người khác, kể cả người
trong ngôi nhà này. Còn những ngày ông tr về cùng mùi rượu nồng nặc, không
sm thì muộn, tối đó, nó cũng sẽ nhận được vài vết thâm trên cơ thể. Còn mnó,
nó cũng không i chuyện, Thiên nghe loáng thoáng rng, lẽ ra,một cậu con
trai được sinh ra chứ không phải nó, nhưng, cuối cùng, người được sinh ra là nó -
một đứa con gái vô dụng, theo như lời mọi người...
Thiên không biết nó có yêu quý người đáng lẽ đã thay thế nó hay là căm phẫn vì
người anh trai ấy mà nó bghét bỏ, hoặc giả là người anh ấy đã để cho nó phải chịu
đứng tất cả những thứ đang diễn ra xung quanh nó một mình trong cô độc. Thiên
đôi khi kng biết đứa vốn được sinh ra có ghét con bé hay không, ghét vì chính
con bé đã thay thế nó sống, hay biết ơn chính con bé vì nó đã chịu đựng những
điều này thay cho cu. Gia đình đang thuê căn nhà này, Thiên thấy nó đã rạn nứt từ
rất lâu. Những tranh cãi và đvỡ vì những điều bình thường nhất cũng làm mọi
thứ thêm tồi tệ. Và, những khi nó rút mình vào căn phòng này, dưới nhà, tiếng
cãi vả, đổ vỡ lại vang lên, như rút đi những gì còn sót li của tình yêu khỏi ngôi
nhà, như lấy đi sự bình yên vn có trong ngôi nhà đã từng là của Thiên...
Những xô bồ ấy là những gì cu đã nhận ra trong suốt thời gian họ ở đây, cậu thấy
nó hàng ngày, ng giờ. Mà cũng có thể đó là một mẩu của cuộc sống ngoài kia
đang diễn lại dưới nơi mà câu từng sống. Đôi khi, cậu muốn tìm cho mình một lối
thoát, khỏi cuộc sống hiện tại này. Ừ, đó là lí do cu vẫn đứng yên khi chiếc xe lao
đến....vậy mà giờ, cậu vẫn ở đây...
Con bé đặt tay lên lan can, nó cnhoài người ra ngoài, như đang nắm lấy khoảng
tối đang phủ lên nó, và cả cậu. Đôi mắt con bé vẫn mở to, nhìn xoáy về phía trước.
Có đôi khi, Thiên tự hỏi, con bé ấy có biết nói không? Bất chợt nó dừng hành đng
của nó lại, đi về phía góc tường một cách nhẹ nhàng rồi nhặt lên tay nó, một vạt
hoa sữa. Không, là hạt mới đúng! Những hạt của loại cây phát tán nhờ gió cứ khẽ
lay động trong tay nó, nhưng như chưa có gió, vẫn chưa bay! Chúng, những cái
ht hoa sữa ấy, đã mắc kẹt i góc tường này bao lâu ri, ngày nào cũng ra đây,
sao Thiên không nhn ra chúng nhỉ? Phải chăng, đôi mắt người ta không thể nào
thấy được những góc khuất phía sau bức tường mang tên cuộc sống.
Con bé đặt tay lên ngang tm vai nó ri thổi, một chút hơi thôi, nhưng cũng đủ làm
những hạt hoa ấy bay n cao, như sắp bay đi, vụt mất khỏi tay nó. Nó đưa đôin
tay, bắt vội, những cánh hoa ấy nằm gọn trong tay nó. Vô thức, Thiên cũng đưa
bàn tay mình ra, bắt lấy vạt hoa đang sắp bay xa. Nhng vạt hoa ấy cũng nằm gọn
trong tay cậu nhưng không hề dừng chuyển động, nó vẫn bay đi, mất hút. Bất giác,
cậu thấy đau ở trong tim! Cậu đã không thníu kéo khi có thể, gia đình, cuộc sống,
chính cu. Tất cả trôi tụt khỏi lòng bàn tay cu, như vạt hoa kia. Thiên bng hiểu ra
rất nhiều thứ..Rằng nếu cậu chịu níu giữ gia đình khi còn có thể, có lẽ, họ đã không
rời bỏ cậu, rắng, nếu cậu chọn cuộc sống thì cu đã sống, rằng, đã đến lúc cậu nên
buông tay, cái buông thanh thản, từ bỏ những thứ không còn thuộc về mình! Cu
nhìn sang bên cạnh, con bé mlòng bàn tay, cánh hoa nhbay theo gió, chấp chới.
Đôi mắt ngày thường chứa đầy sự shãi và nghi kị, nay bỗng sáng lên, như đã