
MẸ ƠI! CON THÈM…

- Mẹ làm chi mà nhìn Nhã Quyên ghê rứa, mẹ làm cổ đỏ hết cả mặt lên rồi
kìa.
- À! ừ! Không có chi, tại mẹ thấy con bé giống một người bạn cũ thời sinh
viên...
***
Chuông điện thoại đổ dồn, bà Mộc Cầm thả vội cây viết bên tập giáo án viết dở,
nhẹ nhàng nhấc mấy, giọng điềm tĩnh như lâu nay vẫn có.
- Alô! Tôi, Mộc Cầm nghe đây ạ!
- Mẹ ạ! Con Anh Quân đây mẹ ơi! Mẹ khỏe không mẹ?
- Ừ! Mẹ khỏe. Răng, cậu gọi tui có việc chi, xin tiền nữa phải không?
- Mẹ thiệt tình, cứ phải xin tiền con mới điện mẹ chắc! con trịnh trọng tuyên bố với
mẹ là con đã kiếm được việc làm và chiều nay con sẽ đưa bạn gái về giới thiệu với
ba, mẹ!
- Cái thằng...! Kiếm được việc không lo đi làm lại lo chơi. Muốn có vợ rồi hả? Tui
là tui không chịu trách nhiệm nuôi cả vợ con anh mô đó nợ!
- Rứa mẹ không muốn có cháu nội nối dõi à?
Vẫn như mọi khi, nói đến đó Anh Quân cúp máy mà chẳng để bà Mộc Cầm kịp
dặn dò gì thêm. Thôi thì xem như thói quen. Ban đầu, bà giận thằng con trai lắm
lắm. Mấy lúc bà bảo con sao vô lễ, nói chuyện điện thoại với mẹ kiều gì mà chẳng
kịp chào mẹ đã cúp máy. Nghe thế, Anh Quân phá lên cười rồi ôm bà đấm đấm
lưng mấy cái "Mẹ ơi! Nói ý chính là đủ rồi mà mẹ, con ở đây mẹ tha hồ mà dặn dò,
cưng nựng. Thời buổi kinh tế thị trường nói điện thoại nhiều tốn tiền lắm mẹ nợ!"
Bà Mộc Cầm cũng chỉ biết cười cho qua, nhưng cũng từ đó, bà chẳng bao giờ còn
trách cứ hay để bụng chuyện cúp điện thoại "ngang xương" của thằng quý tử nữa.

Hôm nay cũng thế, bà khẽ cười rồi quầy quả bước ra sau vườn, bụng thầm nghĩ
"Hái mấy trái ổi nếp với ít khế ngọt để tí nữa thằng nhỏ có đưa bạn về thì có cái mà
đãi, âu cũng được xem như "cây nhà lá vườn vậy".
Vốn dĩ từ thời con gái bà Mộc Cầm rất thích cái món ổi nếp với khế ngọt chấm
muối ớt. Vậy là, cái vườn ổi và khế có từ thời ông nội của Anh Quân trở thành cầu
nối nhân duyên để ba cậu theo đuổi rồi cưới mẹ cậu về làm vợ. Từ ngày bà Mộc
Cầm về làm dâu, vườn cây càng trở nên xanh tốt, quanh năm cho trái ngọt. Bà Mộc
Cầm chỉ hái một thoáng là đã có cả rổ ổi thơm lựng. Rồi bà lại quay qua thu thu,
vén vén căn nhà cho tinh tươm, nấu thêm ấm nước trà xanh.
Xong đâu đấy, bà ra ghế ngồi đợi thằng quý tử.
Trời vừa nhá nhem tối, Anh Quân dắt tay Nhả Quyên bước vào cổng, giọng cậu
vang giòn như đứa trẻ được quà từ tay mẹ:

- Mẹ ơi! Bọn con về rồi!
- Ừa! mẹ đây!
Bà Mộc Cầm bước nhanh ra cổng, đon đả cười
- Vào đây đi cháu, ba thằng Quân đi công tác rồi, chắc tuần sau mới về lận, nhà chỉ
có mình bác, cháu đừng ngại chi hết!
Nhả Quyên vâng dạ ríu rít rồi khép nép bước theo bà Mộc Cầm vào nhà. Dưới ánh
điện sáng tỏ, bà Mộc Cầm nhìn cô gái trẻ. Một giây trôi qua, bà ngồi lặng yên trên
ghế mà nghe như có bàn tay vô hình đang đè chặt lồng ngực. "Giống, giống lắm,
con bé giống hệt cái người đàn ông phụ bạc đó. Không, không thể như thế được,
con bé không thể là con gái của ..." Sau bao nhiêu năm rồi mà bà vẫn không thể
quên được người đó, người đã nỡ cướp mất đời con gái trong trắng, trái tim yêu
say đắm lẫn đứa con chưa kịp chào đời của bà rồi quay lưng ra đi mãi mãi.
- Mẹ!
Anh Quân chừng có thể vừa gào lên bên tai khiến bà Mộc Cầm như hồi tỉnh sau
cơn mơ.
- Mẹ làm chi mà nhìn Nhã Quyên ghê rứa, mẹ làm cổ đỏ hết cả mặt lên rồi kìa.
- À! ừ! Không có chi, tại mẹ thấy con bé giống một người bạn cũ thời sinh viên...
Bà bỏ lững câu nói mất mấy giây rồi như chợt nhớ ra
- Cháu tên Nhả Quyên hả?
- Dạ!
Cô ngoan ngoãn đáp
- Ừ, bác cũng thích cái tên nớ lắm, hồi trẻ khi còn viết bài cho mấy tờ báo bác cũng
lấy bút danh là Nhả Quyên đó.

Anh Quân ngồi nghe mà mừng hú, cậu nhoẽn miệng cười tự đắt. Cũng đúng mà,
xem như cậu đã vượt qua cửa ải đầu tiên rồi vậy. Lỡ mà mẹ không thích thì đúng là
rắc rối to.
Bà Mộc Cầm tiếp lời, giọng vẫn điềm tĩnh không đổi:
- Quê cháu ở đâu?
Mấy ngón tay Nhả Quyên đan chặt vào nhau nằm xinh xinh trên chiếc túi con
trước bụng. Cô nhẹ nhàng ngước nhìn người phụ nữ có đôi mắt đượm buồn ẩn sâu
trên gương mặt phúc hậu từ phía đối diện, rồi thỏ thẻ:
- Cháu không biết nữa, ... Từ lúc cháu được ba tháng, mẹ đã mang cháu đặt trong
một ngôi nhà nhỏ tý, lạnh tanh nơi góc vườn sau khu cư xá sư phạm. Rồi thi
thoảng mẹ mới ra thăm cháu một lần, mang theo ít bánh trái. Năm cháu được hai
tuổi, mẹ bảo mẹ xin lỗi vì mẹ đã để cháu lại đây nhưng mẹ hứa mẹ sẽ quay về tìm
cháu và đưa cháu về quê. Nhưng cháu đã chờ mẹ ở đó hơn hai mươi lăm năm rồi
mà mẹ chẳng một lần quay lại.
Cô gái trẻ bỗng nín bặt chừng mươi giây như nghẹn ngào, như đau đớn lắm nhưng
chẳng một giọt nước mắt chảy ra. Có lẽ cô đã khóc nhiều, rất nhiều lần rồi, khóc
đến không còn nước mắt để khóc nữa. Ánh mắt cô vẫn không rời người mẹ tội
nghiệp trước mặt giờ đã cứng đờ như pho tượng.
- Cháu nhớ mẹ lắm! Cháu không có tên, cái tên Nhả Quyên là bút danh mà mẹ
cháu yêu thích, cháu lấy nó làm tên để mong có ngày mẹ còn nhận ra cháu. Ngày
ấy, cháu nghe mọi người gọi mẹ cháu là Mộc Cầm, NGUYỄN MỘC CẦM.
Cái tên thót ra khỏi đôi môi mấp máy ngay dại của cô gái trẻ rõ ràng, rành rọt như
một bản án dành cho tên tử tội. Bà Mộc Cầm vẫn ngồi đó mà nghe trái tim đang
tan chảy.

