NHÀ CÓ HAI CỬA SỔ
Nhà hai cửa sổ, hai cánh cửa phòng Thắng nhà đối diện ch cách
nhau một khoảng. Một ngày, chiếc rèm phòng đối diện chợt chuyển
đống, để lộ chiếc váy trăng trắng...
***
Nhà có hai cửa sổ, một hướng ra phía đường, bụi bay mù mịt, một thông ra
cửa sổ căn phòng của ngôi nhà bên cạnh. Mỗi lần nhăn mặt vì chiếc xe to rầm
rĩ với lớp bụi tung mù mịt bám đầy bệ cửa, Thắng lại nhìn sang cửa sổ nhà
bên, nơi có lớp cửa kính không bao giờ mở, chỉ thấy lớp rèm xổ xuống, xõa
tung. Khung cửa tối màu, lạnh lẽo đến ghê rợn, nhưng đối với Thắng, nó ẩn
chứa chút gì đó bí hiểm, cuốn hút, và bình yên..
Thắng là sinh viên trọ học. Hồi mới thuê nhà, Thắng hay băn khoăn vì sao
ngôi nhà ngay mặt đường, cảnh quan đẹp, tuy có bụi bặm nhưng sang trọng
và ấm cúng, lại có một giá bèo nhèo, gần như cho không. Sinh viên hầu như
đi hết, chủ nhà cũng chuyển sang nhà mới. Trước khi đi, ông trao chìa khóa
cho Thắng cẩn thận, dặn dò việc chăm chút ngôi nhà và không nhìn sang cửa
sổ nhà bên cạnh. Những ngày tiếp sau, cho dù có người đánh tiếng muốn thuê
chung, nhưng vài ngày sau cũng xách vali đi khỏi, không có nguyên do. Điều
này khiến Thắng có đôi chút bực mình. Sống ở đây sáu tháng, Thắng tự nhận
thấy ngôi nhà tiện nghi, giá rẻ rất phù hợp với sinh viên xa nhà. Căn phòng
của Thắng ngay đối diện cửa sổ nhà bên cạnh, rất khơi gợi trí tò mò của cậu
sinh viên tỉnh lẻ.
Thắng là sinh viên khoa Sử - một ngành luôn tìm về quá khứ. Thắng sống nội
tâm nên hầu như không có bạn bè. Đồ đạc ít, chỉ có một vali nhỏ đựng giấy
tờ, sách vở và đồ dùng học tập, có thể chuyển đi đâu cũng được, nhưng
Thắng không muốn rời bỏ căn nhà bao lâu gắn bó với mình. Bao người đến
rồi đi, mỉm cười hay sợ hãi, nhưng Thắng vẫn ở lại. Một cách yên ổn, anh
quen hết những ngóc ngách của ngôi nhà. Chỉ hiềm một nỗi, cửa sổ của ngôi
nhà đối diện, cánh cửa sổ không bao giờ mở đem đến cho anh một nỗi tò mò,
gần như một sự kích thích. Cửa kính ngoài, bên trong là lớp rèm cửa sáng
màu, đóng kín, gió lay chiếc rèm để lộ khoảng trông xám xịt, lạnh lẽo...
Nhà có hai cửa sổ, mỗi lần đóng kín cửa ngoài để tập trung học hành, Thắng
lại liếc sang cửa sổ của căn phòng bên cạnh. Thắng là sinh viên năm cuối,
việc học hành, tiền bạc...choán hết thời gian. Thắng không tìm đâu được một
nửa của mình. 21 tuổi - cái tuổi chưa già nhưng cũng không trẻ trung để chơi
bời trong tình cảm, Thắng bắt đầu khao khát cảm nhận hơi ấm gia đình. Mỗi
lần nhìn thằng bạn nơi xóm trọ dẫn người yêu về, Thắng lại mơ ước đến cháy
bỏng một cô gái mặc váy trắng xinh xắn đến chăm sóc. Mơ ước khi nguyên
sơ chỉ nhỏ nhẻ, sau đó to dần, rồi ngày càng lớn lên mãnh liệt. Thắng nguyện
dùng cả đời mình để tìm một cô gái như thế, một cô gái váy trắng, xinh xắn,
dành riêng cho anh...
Nhà có hai cửa sổ, hai cánh cửa phòng Thắng và nhà đối diện chỉ cách nhau
một khoảng. Một ngày, chiếc rèm phòng đối diện chợt chuyển đống, để l
chiếc váy trăng trắng. Bên trong, một cô gái tóc dài, xanh xao ngả lưng bên
bệ cửa. Thắng đang học bài. Hình ảnh cô gái váy trắng, tóc bay trong gió đập
vào mắt Thắng, khiến anh mải mê quên học. Thắng định mở lời chào cô gái,
nhưng cô chỉ cười, cái cười thoảng qua trên khuôn mặt xanh xao gầy guộc.
Rèm cửa đóng lại và cô biến mất.
Từ đó, Thắng không nguôi nhìn vào cánh cửa nhà bên cạnh, chờ đợi chiếc
rèm mở ra và cô gái váy trắng xuất hiện, mái tóc tung bay. Nhưng cánh cửa
vẫn đóng, một cách lạnh lùng và bí hiểm, Thắng không nguôi nhớ mái tóc,
ánh mắt, nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp. Vẻ đẹp mong manh, ma mị đến