
Cái mạng nhện đầu giường

Đầu giường nơi gã nằm có một cái mạng nhện. Mạng nhện nhỏ thôi, mỏng tang,
chăng giữa hai thanh sắt đầu giường. Đằng sau nó là khung cửa sổ lớn nhìn ra ngõ
nhỏ bên dưới lọt thỏm gữa khu phố cổ vắng lặng.
Cái mạng nhện đã ở đó – hẳn là – từ lâu lắm, nhưng gã không quét nó đi cả, có
lẽ bởi gã chưa từng để ý đến nó. Gã có thói quen nằm dài trên giường không kể
sáng trưa chiều tối. Gã nằm đấy để lắng nghe. Gã nghe những tiếng rao xôi xéo,
tào pha thơm đến độ chỉ nghe thôi đã đủ no; gã nghe những tiếng ầu ơ, những tiếng
lá giòn tan đậu xuống lỗi ngõ; gã nghe những tiếng đũa xe đạp tan tầm khua đều
đều trên lối sỏi, những tiếng trẻ thơ nô đùa nơi đầu ngõ, những tiếng nấu nướng
xèo xèo nghe mà thấy ấm dạ, nghe những tiếng gió thổn thức, tiếng chổi loẹt quẹt
đêm khuya, tiếng mõ canh vọng lại từ một cảnh chùa nào xa lắm, thâm sâu lắm,
khiến gã cảm thấy thật nhẹ nhõm. Gã trầm ngâm nghe đi nghe lại những âm thanh
ấy, phối chúng lại như một hòa tấu của cuộc sống xung quanh gã. Gã thích những
âm thanh ấy đến nỗi, chỉ cần xa chúng là gã không tài nào ngủ được. Nhưng đó là
chuyện của trước kia.

Gã trèo xuống khỏi giường, đưa tay lên hốc mắt thâm sì dụi dụi, cùng lúc cơ
miệng gã căng ra hết cỡ cho một cái ngáp dài như nghiện. Gã lảo đảo định bước
xuống bếp, nhưng chẳng hiểu thế nào lại dừng trước cái gương lớn dán trên tường.
Gã bĩu môi xoa xoa vào mấy nếp xương sườn đang đua ra đầy kiêu hãnh, chép
miệng lắc lư cái đầu bù xù nào tóc nào râu. Dạo này gã hốc hác quá, chả bù cho
ngày xưa…
Gã bưng bát mỳ tôm lên từ trong bếp đặt xuống chiếu, rồi lướt qua mấy chồng
sách chất đầy ở góc phòng chọn một cuốn cũ kỹ. Gã ăn trên gường, nói đúng hơn
là gã nằm ăn trên giường. Gã nằm sấp, mặt dí sắt vào bát mỳ, mỏ chu ra húp sùm
sụp. Vừa ăn, gã vừa lọ mọ ngó sang cuốn sách cũ bên cạnh. Trước đây, mỗi khi gã
đọc sách, thời gian dường như đậu lại trên từng con chữ, ngấm vào từng thớ thịt gã
trước khi tiếp tục trôi đi. Nhưng bây giờ, mỗi khi đọc sách, gã chỉ thấy một mớ chữ
nghĩa lộn xộn, chen lấn xô đẩy nhau trên từng dòng khô khốc. Gã bất lực thảy
quyển sách vào một xó nhà, khoanh tay nằm bẹp trên giường. Tấm lưng gã uốn
một đường góc cạnh như mái đình đổ nát nơi quê nhà. Mỗi tiếng thở của gã như
tiếng gầm gừ. Gã nằm ngắm cái mạng nhện.

Cái mạng nhện khẽ rung rung mỗi khi cơn gió nồm thổi vào từ cửa sổ, mang
theo cái mùi phân hủy từ một bãi rác nào đó không xa chỗ này lắm. Gã nhăn nhó
bịt mũi, nhưng con nhện vẫn hiên ngang trang trí cái lưới của nó bằng những
đường tơ ngang dọc. Nó nhả tơ ra từ một cái lỗ nhỏ tí xíu ở dưới bụng, và cứ thế
kéo sợi tơ lê lết một vòng tròn. Chả hiểu thế quái nào mà những sợi tơ vẫn được
đan ngay ngắn, cho dù nó chẳng thèm nhìn đường nữa. Gã vuốt cái cằm lún phún
râu vẻ trầm ngâm, đ ôi mắt nhìn con nhện đắm đuối như quan sát một nghệ nhân
dệt lụa thiên tài. Nhưng con nhện chẳng quan tâm. Nó chỉ quan tâm làm sao để cái
lưới của nó thật khít, thật đẹp, thật hữu dụng.
Có tiếng huyên náo ở ngoài cửa sổ. Gã ngó qua cái mạng nhện xuống lối ngõ
bên dưới. Con ngõ nhỏ trước đây giờ đã được mở rộng ra thêm hơn 1 mét chiều
ngang. Căn nhà ở mặt đường đầu ngõ mở thêm cửa hậu thông ra lối đi để bày hàng
café. Sáng sớm nào cũng thế, mụ chủ quán nghênh ngang quát tháo ông xã kê ghế
xếp bàn, cái giọng oang oang như sấm thoát ra từ cái cơ thể phồn thực của mụ, chỉ
độ rung thôi cũng đuổi được ruồi. Rồi mụ lê bước chân quét qua quét lại lối ngõ
giờ đã được lát xi măng phẳng lì xám xịt, hai cái đùi nực mỡ của mụ chèn ép lẫn
nhau, khiến cho bước chân tưởng như nặng nề hơn. Thực tế thì nó nặng hơn gã
tưởng. Mụ ta đi thêm hai bước nữa, đầu lọt thẳng vào tâm của cái mạng nhện, nơi

con nhện đang nằm nghỉ. Gã chống tay nhấc người dậy một chút. Cái mạng nhện
giờ là cái kính ngắm của gã. Con nhện là viên đạn của gã. Gã sẽ bắn hết những kẻ
phá đám buổi sáng bình yên của gã. Gã hít một hơi thật sâu, mặt gã phồng lên như
con cóc chuẩn bị phóng cái lưỡi dài dinh dính ra đớp mồi. Con nhện cũng đang thở
- hẳn là thế - đều đặn trong giấc mơ về một con nhện đực ngon lành nào đó. Gã
thổi một hơi dứt khoát.
Con nhện bay mất, chẳng biết có trúng hay không. Chắc là không. Mụ chủ quán
quay đầu lại, loẹt quẹt lê bàn chân nặng mỡ ra ngoài vỉa hè, tiếp tục quát tháo. Ông
chồng tiếp tục vâng dạ. Bàn ghế tiếp tục được dọn. Con nhện tiếp tục rơi. Gã lại
tiếp tục thở.
***
Cũng đã lâu rồi gã không còn khái niệm về thời gian nữa. Gã chỉ nằm trên
giường, ăn, đọc, ngủ rồi lại ăn, đọc, ngủ. Nhưng đó là trước đây. Còn bây giờ, một
ngày của gã chỉ còn là ăn và nằm. Gã hầu như không không ngủ được vì nhiều lý
do. Họa hoằn lắm mới có một lúc nào đấy gã – hẳn là – đã nhắm mắt lại và bắt đầu

