
Cánh buồm mơ Arizona
Bạn đã từng nhìn thấy chàng trai nào đội mũ màu hồng hình con bướm hay có
điểm đặc biệt tương tự như vậy không? Trường tôi có một người như vậy đấy. Tên
cậu ấy là Hải Anh. Hải Anh 18 tuổi, thân thiện, hay cười, khoái chơi bóng rổ.
***Một lần, Hải Anh đi mua quà sinh nhật cho một cô bạn trong lớp. Nó vào hàng
quà lưu niệm, và đập ngay trước mặt nó là một chiếc mũ lưỡi trai màu hồng, hình
con bướm đặt trên gian hàng. Nó sững sờ, chưa bao giờ nhìn thấy chiếc mũ nào
gây ấn tượng với mình như vậy và dường như, có thể nghe thấy tiếng của chiếc mũ
hồng rất khẽ: Chào Hải Anh! Cuối cùng bạn đã đến! Tôi chờ bạn lâu rồi!Hải Anh
chưa yêu bao giờ, nhưng nó đã có cảm giác mình bị tiếng sét tình yêu đánh vào lúc
đấy. Nó cảm thấy như tìm thấy lại một phần của mình đã bị đánh mất từ lâu vậy.
Nó chết lặng ngắm nhìn chiếc mũ hồi lâu.Kiên, thằng bạn đi cùng Hải Anh, lại
gần, ngó Hải Anh rồi nhìn chiếc mũ: Tao thấy màu loè loẹt quá, không hợp với cái
Trang đâu. Kiên nhìn biển đề giá của chiếc mũ, nhăn mặt. Giá lại đắt nữa. Mày
định mua tặng Trang chiếc mũ đó hả?Hải Anh thấy ngực mình nhói lên một
cái. Không! Nó lắc đầu: Tao sẽ tặng quà Trang cái khác. Tao sẽ mua cho tao! Kiên
trố mắt. Gì cơ? Nó nhìn Hải Anh rồi lại nhìn chiếc mũ. Mày định đội nó à? Hải
Anh không trả lời, nó đang mải lấy chiếc mũ từ trên giá xuống. Tim nó như ngừng
đập khi tay mình chạm vào chiếc mũ.***Hải Anh chưa bao giờ thấy vui như vậy.
Nó để chiếc mũ ở đầu giường. Hải Anh bắt đầu nói chuyện với chiếc mũ, liên tục,
liên tục. Nó gọi chiếc mũ là Fai.Fai ơi, ấy thích được nằm ở đâu? Trên bàn học của
tớ nơi có nhiều hình ông đầu to râu dài, hay trên giường của tớ. Tớ biết ấy thích
nằm ở đâu rồi...Fai ơi, tớ đi xuống nhà nấu ăn đây. Ấy xuống cùng với tớ nhé.Hải
Anh đeo chiếc mũ ở thắt lưng, đi xuống nhà đặt cơm. Nó thấy hào hứng vô cùng.
Hải Anh vừa nấu cơm vừa hát. Fai ơi, tớ hát bài này tặng cậu nhé.Bữa cơm gia
đình Hải Anh buổi tối đó, cơm vẫn là cơm, rau vẫn là rau, đậu vẫn là đậu, nhưng
có cái gì đó khác. Mọi người cười nhiều hơn bình thường. Hải Anh cũng
vậy.***Sáng hôm sau, Hải Anh đội mũ đến lớp. Cả lớp, đầu giờ đang náo loạn
bỗng im lại nhìn nó rồi phá lên cười. Hải Anh cũng cười và chào với volume cực
hoành tráng: Chào mọi người!. Fai ơi, đây là những người bạn của tớ!- Mày có…
ờ… Cái mũ... ờ... hay nhỉ. Phượng ờ, lớp trưởng nháy mắt nói với nó, cố nhịn

cười.Hải Anh gật đầu, mắt sáng ngời.- ừ, tao thích nó cực kì!- Mày…ờ… không
thấy…ờ… nó đặc biệt à? Phượng ờ nói, miệng mím lại, cố nén cười.- Có, có chứ.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tao đã bị ấn tượng vô cùng rồi. Hải Anh gật đầu, đập
bụp tay vào tim mình, mặt nó tỏ ra sự choáng ngợp.- Mày thích màu của nó à?
Lam hói ghé vào, giọng đột nhiên hạ tông như hỏi một điều không... tế nhị (!)- Tao
thích nó thì đúng hơn. Hải Anh nhìn Lam với vẻ láu lỉnh.- Mày không thấy màu nó
ái ái à? Hà cũng bị kéo vào cuộc hỏi đáp.- Không! Hải Anh cười phá lên, lắc đầu
ngạc nhiên, nhìn vào mắt cái Hà, Hải Anh cũng thấy sự ngạc nhiên trong mắt cái
Hà- giống như cái nhìn của những người đi đường ngược chiều trên đường nó đi
học sáng nay - Tại sao mày lại hỏi thế?- ờ... Phượng lanh chanh. Tao cũng không
biết nữa, tao thấy màu nó thế nào ý, lại có hình con bướm...- Thế nào là thế nào hả
mày? Hải Anh nhăn trán.- ờ thì… Phượng nhún vai, mắt nó lảng tránh...Chuông
reo vào lớp.Hải Anh vẫn chẳng hiểu tại sao mọi người có vẻ quan tâm thái quá đến
mình như thế. Fai ơi, ấy có hiểu tại sao không? Mọi người kì lạ nhỉ. Nhỉ?Giờ ra
chơi, Hải Anh xuống dưới sân trường chơi bóng rổ. Nó đội mũ theo. Mọi người
nhìn nó, mắt ai cũng mở to và phải ngoái lại nhìn một thằng con trai, cao lênh
khênh, cầm quả bóng rổ,

