intTypePromotion=1

CHẤT MÀU CỦA VAN GOGH THEO QUAN ĐIỂM CỦA BÁC SĨ

Chia sẻ: Nguyen Nhi | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:6

0
58
lượt xem
5
download

CHẤT MÀU CỦA VAN GOGH THEO QUAN ĐIỂM CỦA BÁC SĨ

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Ông không thể hiểu nổi hà cớ gì mà hai y tá lực lưỡng lại nhảy bổ vào ông khi ông đang vẽ, dùng chiếc áo bó quấn chặt lấy ông rồi chuyển ông vào bệnh viện. Họ nói: - Này bác Vincent, xin bác đừng chửi bới om xòm nữa. Chúng em chỉ túm tay chân bác lại để bác những bông hoa Irises (Diên vĩ) hiện diện trong rất nhiều tác phẩm của Van Gogh. Các bác sĩ cho rằng chính tác dụng phụ (chữa bệnh) của - Các nhân viên của các bệnh loài hoa này đ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: CHẤT MÀU CỦA VAN GOGH THEO QUAN ĐIỂM CỦA BÁC SĨ

  1. CHẤT MÀU CỦA VAN GOGH THEO QUAN ĐIỂM CỦA BÁC SĨ Ô ng không thể hiểu nổi hà cớ gì mà hai y tá lực lưỡng lại nhảy bổ vào ông khi ông đang vẽ, dùng chiếc áo bó quấn chặt lấy ông rồi chuyển ông vào bệnh viện. Họ nói: - Này bác Vincent, xin bác đừng chửi bới om xòm nữa. Chúng em chỉ túm tay chân bác lại để bác những bông hoa Irises (Diên vĩ) hiện không bất ngờ gây tổn thương diện trong rất nhiều tác phẩm của cho mình mà thôi. Van Gogh. Các bác sĩ cho rằng chính tác dụng phụ (chữa bệnh) của - Các nhân viên của các bệnh viện ở thị trấn Anles của Pháp loài hoa này đ chẳng lấy gì làm ngạc nhiên về sự cố này. Họ biết rõ là đang tiếp xúc với ai. Cái nhà ông họa sĩ dở hơi này quá nổi tiếng bởi những trò oái oăm của mình. Và lần này trong lúc đang vẽ ông ta bỗng tự nhiên lại bóp màu dầu ra khỏi túyp và ăn ngấu nghiến. Rồi sau đó, khi nhìn thấy một đống than ở gần đấy ông ta bèn trèo lên để trượt xuống như con nít...
  2. Cơn khủng hoảng đã qua đi nhưng dân chúng ở cái thị trấn nọ vẫn không quên người họa sĩ ngoại quốc hâm hấp sống trong “căn nhà màu vàng”. Vincent Van Gogh đã ba mươi nhăm tuổi, nhưng tranh của ông vẫn chưa được ai nhòm ngó tới. Một số con bệnh “nổi tiếng” có thể lấy làm tự đắc về một bản danh sách dài dằng dặc gồm những căn bệnh được gán cho họ lúc còn sống cũng như sau khi chết: bệnh động kinh, bệnh điên, bệnh tâm thần, bệnh thoái hóa thần kinh, bệnh ung thư não, bệnh tâm thần phân liệt, bệnh động kinh vận động, bệnh ngộ độc nhựa thông... Dù sao chăng nữa thì chí ít vào những năm cuối đời, Van Gogh đã đưa vào tranh trạng thái bối rối của tâm hồn. Sự bùng nổ về nguồn cảm hứng sáng tạo thực thụ đã đến với Van Gogh trong thời gian ông sống trong nhà thương điên ở Saint Rémy. Tại đây, vào năm cuối đời, trong một thời gian ngắn, ông đã vẽ được hơn hai trăm bức tranh. Thoạt tiên ở Hà Lan rồi sau đó ở Paris, Van Gogh ham thích rượu vang và rượu mạnh. Họa sĩ Toulouse-Lautrec đã dẫn ông vào những nhà thổ rẻ tiền ở Paris. Nhưng cơn bệnh thần kinh càng ngày càng hành hạ ông. Hai bác sĩ điều trị cho ông đã thành thật khuyên ông nên từ bỏ rượu và đàn bà. Sau khi chuyển từ Paris đến thị trấn Arles, Van Gogh tiếp tục bị căn bệnh thần kinh hành hạ và bệnh tình mỗi ngày một trở nên nặng thêm
  3. khi ông gặp một tay họa sĩ ăn chơi bán giời không văn tự khác là Gauguin. Sự thể đi đến chỗ là Gauguin sau khi thấy ông bạn định rủ mình cùng quyên sinh bằng lưỡi dao cạo, đã hoảng sợ và lập tức chuồn khỏi “căn nhà màu vàng” nổi tiếng. Song chuyện gì đã xảy ra sau đó? Sáng sớm hôm sau, khi sửa soạn để đi Paris, Gauguin đã nhìn thấy một đám đông tụ họp trước ngôi nhà của Vincent. - Gã dở hơi kia đã xẻo tai mình - mọi người thì thào nói và chỉ tay vào cửa sổ của họa sĩ. Mấy cảnh sát cùng thầy đội xuất hiện và lập tức đưa Vincent vào bệnh viện. Té ra là khi mưu toan định giết Gauguin không thành, Van Gogh bèn trở về nhà, sau đó ngồi trước gương, xẻo một bên tai trái của mình, và do chảy nhiều máu, ông lại phải nhập viện. Sau khi xuất viện, ông đã vẽ bức Chân dung tự họa nổi tiếng và đem tặng cho bác sĩ. Ông này nhận bức tranh nhưng đã đem cất trên gác xép vì không thích bức chân dung ấy. Trong khi đó những cơn rối loạn thần kinh ngày càng dồn dập hơn. Thoạt tiên Vincent buộc tội chủ quán đã rắc thuốc độc vào bát súp của ông. Sau đó, để đáp lại những lời nhạo báng của “bọn du thủ du thực” tụ tập quanh ngôi nhà của ông, họa sĩ đã ném tất cả đồ đạc của phòng mình từ trên ban công xuống. Viên thị trưởng Tardieu không còn cách nào khác là phải nhân nhượng đối với yêu cầu của 80 cư dân đòi bảo vệ
  4. họ khỏi những trò ngông cuồng của “gã dở hơi”. Tháng 4/1889 Vincent Van Gogh tự ý quyết định dọn đến nơi trú ngụ của những người mắc bệnh tâm thần ở Saint-Paul-de-Mausol gần thị trấn Sait-Rémy. Ông nhận được một căn phòng riêng được trang bị đầy đủ để làm việc và được phép đi dạo quanh vùng ngoại ô để vẽ phong cảnh dưới sự giám sát của người trông coi ngôi nhà đặc biệt này. Chính ở đây ông nhận được một tin mừng: một quý bà có tên là Anna Bauche đã mua của ông một bức tranh Chùm nho đỏ với giá 400 fơrăng. Đó là họa phẩm duy nhất mà ông bán được lúc sinh thời. Bác sĩ Gachet của ông cũng ngồi làm mẫu cho họa sĩ vẽ. Những bức chân dung của bác sĩ Gachet được dùng làm cơ sở cho một số kết luận có liên quan đến tính chất của căn bệnh thần kinh mà nhà danh họa Hà Lan mắc phải. Bác sĩ T.Cartni Li của trường y khoa thuộc trường Đại học Georgetown trong khi nghiên cứu hai bức chân dung bác sĩ Gachet do Van Gogh vẽ đã chú ý tới một chi tiết thú vị. Trong một bức chân dung, tay phải của bác sĩ cầm một bông hoa. Trong bức kia, cũng chính bông hoa đó được cắm trong cái cốc. Bông hoa ở đây là hoa của cây Irises màu huyết dụ mà lá dùng để làm thuốc. Từ đó Li đi đến kết luận là chứng rối loạn thần kinh của Van Gogh là do bị ngộ độc bởi cây Irises. Các bác sĩ của Van Gogh nhận thấy rằng ông mắc chứng động kinh mà vào thời gian đó được điều trị bằng cây Irises, nhưng không phải dưới
  5. dạng bột mà dưới dạng nước hãm với sự gia tăng lượng thuốc bào chế ở mức độ cho phép. Còn trong số những triệu chứng của sự ngộ độc Irises có “chứng nhìn vàng” (Xanthopsia), tức là sức nhìn bị ám ảnh bởi màu vàng. Vào những năm cuối đời, tranh của Van Gogh thấm đẫm màu vàng. Ông cũng sống trong ngôi nhà sơn màu vàng, còn bảng pha màu của ông thì đầy rẫy sắc vàng. Thậm chí bầu trời cũng được ông nhuộm màu vàng, bởi lẽ “thiếu màu vàng thì không có màu xanh” bức tranh Hoa hướng dương của Van Gogh ánh lên một sắc vàng sống động... Tuy nhiên, giả thuyết về sự ngộ độc Irises không có sức thuyết phục hoàn toàn nếu chúng ta nhớ lại rằng bác sĩ Gachet là thày thuốc chuyên dùng liệu pháp vi lượng đồng căn (homéopathe) và vì thế ông ta phải chỉ định cho bệnh nhân một liều lượng thuốc tối thiểu. Song không loại trừ là trước bác sĩ Gachet, các thày thuốc khác đã điều trị cho Van Gogh bằng Irises. ...Một hôm, sau bữa trưa, Van Gogh bước ra khỏi nhà và đi tha thẩn trên cánh đồng. Ông rẽ vào một mảnh sân vắng người của một ngôi nhà nông dân, rút súng lục và nã một phát đạn vào tim. Chiếc xương sườn đã làm cho viên đạn đi chệch hướng. Lấy tay bịt vết thương, Vincent trở về nhà và nằm lăn ra giường. Bác sĩ của thị trấn Masri, bạn của Gachet lập tức được mời tới. Vết thương có lẽ không làm cho Vincent
  6. đau đớn lắm, bởi lẽ khi cảnh sát đến thì ông đang nằm trên giường và ung dung hút thuốc. Ông qua đời vào ban đêm. Thi hài ông được đặt trên chiếc bàn bi-a. Khắp bốn bức tường chung quanh treo đầy tranh. Bác sĩ Gachet dùng bút chì phác họa quang cảnh đó. Ông thầm thì nói, chỉ vào những bức tranh: - Chúng ta không được khóc bởi vì ông ấy sẽ sống mãi mãi. LÊ SƠN (theo Zarubezhom)
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2