
Con sóng màu hổ phách
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN THỊ NGỌC HÀ
1
NVTPHCM- Chọn góc vắng nhất, hắn ngả người thả mình trên chiếc ghế mây tại quán
Cafe Ngiêng. Trước bình thủy tinh xinh xinh cắm mấy đóa tầm xuân mơn mởn, cùng giai
điệu trầm êm của bản Nỗi buồn Chopin đã kéo tâm hồn hắn lắng dưới mọi sự căng thẳng.
Tiếng cô nhân viên phục vụ như âm thanh từ trong bản nhạc thoát ra. “Thưa, anh dùng gì
ạ?” Cái giọng nhỏ nhẹ ấy khiến hắn bất chợt phải ngước nhìn, bất chợt phải thốt thầm.
Đẹp.
Nàng quay gót đi cũng nhẹ như khi bước tới. Hắn thường xuyên đến quán, thế mà hôm
nay mới thấy cô gái này. Sự hiếu kì trước vẻ đẹp liêu trai kia, buộc hắn gọi nàng ngoảnh
lại.
- Này em. Em có thể làm ly gì đó tới ngồi cùng anh một lát được chăng?
- Dạ được ạ.
Vài phút sau cô gái trở lại. Hắn khẽ đẩy ly cam vắt vàng tươi về phía nàng.
- Mời em.
- Cảm ơn anh.
Cô gái ngồi ngay ngắn đối diện với hắn, hai bàn tay bắt chéo nhau đặt trên đùi mình, bình
thản chờ đợi đối thoại. Túm tóc buộc gọn sau gáy để lộ chiếc cổ cao tròn đầy, vài sợi tóc
xòa hai bên thái dương càng ma mị thêm những nét thanh tú trên khuôn mặt cân đối của
nàng.
- Em mới vào làm ở đây?

- Vâng ạ.
- Trước nữa em làm ở đâu?
- Có nhất thiết em phải trả lời anh không ạ?
Hắn khẽ nhún vai.
- Em không muốn trả lời thì thôi.
Thầm nghĩ, chỉ bưng bê mà cũng làm bộ. Bất chợt, hắn chạm phải ánh sáng thăm thẳm từ
đôi mắt to ngơ ngác buồn đang rọi vào ý nghĩ của mình. Ly cà phê của hắn gần cạn, nàng
vẫn lặng im trước cốc nước cam còn nguyên. Sự đáo để khuất sau nét dịu dàng thuần
khiết kia, đã làm thằng đàn ông chưa đầy ba mươi tuổi, luôn hãnh diện về học vấn và
phong thái của mình trước mọi người, phải vì nể. Ngoài kia trời tối dần, đèn đường đã hắt
vào sân quán những vệt sáng dài. Hắn đứng lên chào nàng bằng nụ cười cầu hòa.
- Anh phải đi rồi, hy vọng hôm sau lại được ngồi với em.
- Cảm ơn anh nhiều, rất mong anh trở lại.
Từ ngày gặp người con gái ấy, hắn đến Càfe Nghiêng nhiều hơn. Lúc nào chị chủ cũng
dành cho hắn một góc trang nhã nhất và không thể không có nàng. Ngoài lần cho hắn biết
tên mình là Thương, nàng không hé lộ thêm gì nữa.
2
Kết thúc đợt công tác dài ngày tại thành phố Hồ Chí Minh, hắn trở về Hà Nội vào dịp
nghỉ lễ 30 tháng tư. Tắm gội xong, hắn lấy bộ cánh bảnh nhất đến cafe Ngiêng rồi mới về
nhà với cha mẹ.
Gia đình hắn có căn hộ ở chung cư cao cấp nhất thành phố, mấy năm trước vẫn cho người
nước ngoài thuê, nay hắn được sử dụng. Đã thành thói quen, trước khi đi hội họp, giao
dịch hoặc yến tiêc, hắn không quên đứng trước gương kiểm tra lại y phục của mình. Hắn
hài lòng trước thằng trai trong gương. Tuy đôi mắt hơi lộ, song với chiều cao trên mét

bảy, vầng trán rộng và cái cằm chẻ đôi trên khuôn mặt cân đối kia cũng đủ làm nao lòng
các cô gái. Hắn không quên xịt chút nước hoa phái mạnh trước khi gặp nàng.
- Cái Thương hôm nay nghỉ làm cậu ạ.
Lời chủ quán như gáo nước lạnh đổ vào sự háo hức trong hắn. Quán còn thưa khách. Chủ
quán đến ngồi trước hắn.
- Cậu thích nó?
Không trả lời, im lặng hồi lâu hắn hỏi lại.
- Mấy lần em đến đều không gặp Thương. Cô ấy nghỉ liên tục chị vẫn cho làm ư?
- Tôi ưu ái vì Thương là sinh viên nghèo. Mỗi tuần Thương chỉ làm ba buổi chiều với hai
ngày nghỉ thôi. Nếu cậu quan tâm hãy tự tìm hiểu thêm.
Hắn quay ra đường nhếch mép cười diễu. Chắc chủ quán không nhìn thấy thái độ khinh
thị ấy. Thực ra, hắn thú vị trước một sắc đẹp để mộc, chứ chẳng có ý định chọn Thương
cho một nửa đời mình.
Sau khi bảo vệ bằng thạc sĩ quản lý tài chính tại trường đại học Hvard, hắn được cha
mình thu xếp về phòng kinh doanh của tổng công ty CHT, nơi ông đang giữ chức Tổng
giám đốc. Ngành nghề chính của CHT là xây dựng và kinh doanh bất động sản. Cha hắn
nói: “Một năm thôi, cha sẽ thông qua ban giám đốc của tổng, đề nghị bổ nhiệm con làm
giám đốc một trong sáu công ty trực thuộc…” Hắn biết cha mình đã chuẩn bị những viên
gạch đặc biệt để lót chân cho con trai trên đường công danh. Hắn luôn nhắc mình phải cố
gắng đạt từng nấc một, cho nên không đắm đuối đến mức bỏ thời gian để tìm hiểu về một
cô gái như Thương.
3
Hà Nội đang ngây ngất nắng, bất chợt mưa trút xuống như thác, chưa đầy một giờ đường
phố đã như sông. Các phương tiện cơ giới ngược xuôi xô dạt thành sóng. Chiếc Mercedes
của hắn như bò trên nước. Dưới lòng đường sóng nước bắn lên xen lẫn nước mưa hắt vào

cửa kính giọt trong giọt đục, giọt chưa vỡ xen giọt đã vỡ, chảy xuống thành những vệt
nhòe nhoẹt ngoằn ngoèo. Trong xe, nhìn qua vệt nước ngoằn ngoèo ấy, hắn thấy Thương
khoác chiếc áo mưa giấy dính bết vào người, tóc bết vào khuôn mặt nhợt nhạt. Nàng đang
cố đẩy chiếc xe đạp gần sát vệ đường ngược chiều với hắn. Nước ngập quá nửa bánh xe
đạp, hình như bánh sau bị vướng phải vật gì đó, Thương đang cố nhấc lên vẫn không
được. Hắn không thể dừng lạị, vì dòng xe phía sau đang cố nhích từng tấc một. Buổi
chiều tạnh hẳn, con phố ngập hồi sáng đã khô ráo, hắn dấn ga về phía Café Nghiêng.
Quán vắng. Thương chào hắn bằng nụ cười đủ ấm lòng khách. Chiếc áo lụa rộng cổ màu
trắng đục, buông chùng bên ngoài chiếc quần bò màu xanh đen bó sát đôi chân thon dài.
Nàng khác hẳn cô gái vật lộn với chiếc xe đạp trên đường sớm nay. Bưng ly cà phê ra,
Thương chủ động ngồi đối diện với hắn. Hắn định phân bua rằng; “…Sáng nay ... thấy
em…anh không thể…” Nhưng hắn chỉ im lặng. Thương cũng im lặng nhìn hắn nhấm
nháp thừng giọt cà phê, mấy phút sau nàng mới nói rất khẽ.
- Lâu, không thấy anh đến quán?
- Anh vẫn đến, chỉ không gặp em thôi.
- Anh sẽ không thấy em nữa đâu, hết hôm nay em nghỉ rồi.
- Em có thể cho anh biết vì sao không?
Nàng khép hờ hàng mi quay ra phía rặng cây đang ràn rạt gió.
- Em cần nhiều tiền và đang trăn trở vì nó.
Nhíu chân mày, hắn vừa mỉa mai vùa hắt về nàng cái nhìn khinh miệt.
- Với nhan sắc trời cho thế kia, em lo gì thiếu tiền.
Đọc được ý nghĩ của người con trai mới quen,Thương thoáng giận, nhưng vẫn dịu dàng
cắt ngang lời hắn.
- Em cần tiền, theo đúng nghĩa đen của nó và nhất định tự mình chi phối tiền, chứ không
để tiền chi phối mình. Cho nên, dẫu bấn loạn đến mấy em cũng không thể như anh nghĩ
đâu.

Thương khẽ cúi chào hắn trước khi quay gót vào nhà trong. Nàng lướt nhanh như một cái
bóng khiến hắn không kịp phản ứng. Vài phút sau hắn mới cảm nhận được sự thất thố của
mình. Tiến lại quầy bar hắn nhờ nhân viên vào gọi Thương. Lát sau, cô nhân viên trả lời.
“Thương cáo lỗi, vì rất mệt nên không thể ra tiếp anh được.” Hẫng hụt. Tính sĩ diện bẩm
sinh đã kéo hắn ra khỏi quán Café Nghiêng ngay lúc ấy. Hắn nói trong ý nghĩ như đang
đối diện trước sự kiêu hãnh của nàng. “Này em, anh chỉ rũ bỏ chứ chưa hề níu kéo cô
nào, nhé.”
4
Người bưu tá đến đúng lúc hắn đang mở cổng. Một bì thư bảo đàm dày cộm từ úc gửi về.
Trễ nải kí nhận, trễ nải đánh xe vào ga ra, hắn ném phong thư trên bàn, không thay áo
quần, không cởi cả giầy, cứ thế sõng xoài trên ga đệm trắng muốt. Hắn thấm buồn vì lần
đầu tiên thất bại trước một cô gái xuất thân dưới cả bình thường. Tĩnh tại suy nghĩ, lí trí
trong hắn mách bảo. Cho qua. Hắn bật dậy, dìm mình trong bồn nước ấm, làm một
khoanh bánh mỳ ốpla với cốc vang ChiLee cho buổi ăn tối. Hình ảnh Thương đã tan
loãng trong tiềm thức. Hắn sảng khoái huýt gió bâng quơ một khúc nhạc vui không đầu
không cuối. Với tay lấy phong thư đang chờ hắn ở góc bàn. Một bức thư dài, lan man hồi

