
ĐỀ KIỂM TRA HỌC KÌ I
MÔN NGỮ VĂN 12
THỜI GIAN: 90 PHÚT
Câu 1 (2 điểm): Nêu giá trị của bản Tuyên ngôn độc lập của Hồ Chí Minh.
Câu 2 (3 điểm): Anh (chị) suy nghĩ thế nào về ý kiến sau đây của Ăng – ghen:
“Trang bị quý nhất của con người là khiêm tốn và giản dị” .
Câu 3 (5điểm):
Tư tưởng “Đất nước của nhân dân” được thể hiện như thế nào trong đoạn trích
“Đất nước” (trích trường ca Mặt đường khát vọng) của Nguyễn Khoa Điềm?
..…………….Hết…………………
ĐÁP ÁN MÔN NGỮ VĂN 12
Câu 1:
- Giá trị lịch sử: Tuyên ngôn độc lập là tuyên bố của dân tộc đứng lên xóa bỏ chế độ
phong kiến và khẳng định quyền tự do độc lập của dân tộc Việt Nam.
- Giá trị tư tưởng: Tuyên ngôn độc lập là tác phẩm kết tinh lý tưởng đấu tranh giải
phóng dân tộc và tinh thần yêu chuộng độc lập tự do, mang tầm vóc quốc tế và mang ý
nghĩa dân tộc.
- Giá trị nghệ thuật: Tuyên ngôn độc lập là áng văn chính luận mẫu mực, lập luận chặt
chẽ, lí lẽ đanh thép, bằng chứng xác thực, ngôn ngữ hùng hồn.
Câu 2:
Cần nêu được các ý sau:
- Nhấn mạnh và khẳng định phẩm chất tốt đẹp của con người là sự khiêm tốn và

giản dị. Nó giúp con người tránh khỏi thói hợm hĩnh, kiêu ngạo để hoàn thiện mình.
- Con người nên học lối sống khiêm tốn và giản dị để hòa đồng với xã hội. Giản dị
trong cách sống, trong hành động, ngôn ngữ…
- Suy nghĩ và hành động của bản thân, tu dưỡng đạo đức, có ý thức, thái độ học tập, có
sự hòa đồng với cộng đồng.
Câu 3:
Bài làm cần đảm bảo những yêu cầu sau:
- Tư tưởng “Đất nước của nhân dân” đã được tác giả phát biểu trực tiếp trong phần hai
của đoạn thơ “Đất nước” nhưng đó cũng chính là tư tưởng bao trùm, là điểm xuất phát
và nơi quy tụ mọi cảm xúc và phát hiện của tác giả về đất nước trong đoạn thơ.
- Đất nước được cảm nhận trong chiều rộng của không gian, trong vẻ đẹp và sự phong
phú của núi sông với những thắng cảnh kì thú. Nhưng điều quan trọng là tác giả đã phát
hiện ra sự gắn bó sâu xa, mật thiết của thiên nhiên đất nước với cuộc sống và số phận
của nhân dân, của vô vàn những con người bình dị.
- Nhìn vào thiên nhiên đất nước, nhà thơ đã “đọc” được tâm hồn, những ước vọng và
sự gửi gắm của bao thế hệ con người. Từ đó tác giả cảm nhận được một chân lí hiển
nhiên và sâu xa.
- Khi nói về lịch sử bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc tác giả không
nêu các triều đại, các anh hùng nổi tiếng mà mọi người đều nhớ, mà trước hết nhắc đến
vô vàn những con người bình thờng, vô danh, những người “không ai nhớ mặt đặt tên,
họ đã sống và chết, giản dị, bình tâm. Nhưng chính họ đã làm ra đất nước”.

- Đất nước còn được cảm nhận trong chiều sâu của văn hóa, lối sống, phong tục, của
tâm hồn và tính cách dân tộc. Để nói về những phương diện đó, Nguyễn Khoa Điềm
cũng lại tìm về với nguồn phong phú của văn hóa dân gian.

