
TRƯỜNG THPT THÀNH PHỐ
ĐIỆN BIÊN PHỦ
Đề chinh thức
(Có 02 trang)
ĐỀ KIÊM TRA, ĐÁNH GIÁ GIỮA KỲ II
NĂM HỌC: 2021-2022
Môn: Ngữ văn 12
(Thời gian: 90 phút không kể thời gian giao đề)
Họ và tên thí sinh:-----------------------------------------------------------------------------
ĐÊ0 BA0I
I. ĐỌC HIỂU (3,0 điểm)
Đọc đoạn trích:
Chị Sứ yêu biết bao cái chốn này, nơi chị oa oa cất tiếng khóc đầu tiên, nơi quả ngọt
trái sai đã thắm hồng da dẻ chị. Chính cái rẻo đất này, mẹ chị đã hát ru chị ngủ, và đến lúc
làm mẹ, chị lại hát ru những câu hát ngày xưa. Chính tại đây, chị đã giơ nắm tay nhỏ nhắn
lên chào lá cờ Đảng, nên từ đó chị càng biết yêu thêm cha mẹ, chồng con, anh em, đồng chí.
Chị Sứ yêu Hòn Đất bằng cái tình yêu hầu như là máu thịt. Chị thương ngôi nhà sàn lâu năm
có cái bậc thang, nơi mà bất cứ lúc nào đứng đó chị cũng có thể nhìn thấy sóng biển, thấy
núi Ba Thê vòi või xanh lam cứ mỗi buổi hoàng hôn lại hiện trắng những cánh cò. Có lẽ
chưa lúc nào Sứ lại yêu Hòn Đất oặn lòng như buổi sáng hôm nay. Lúc quỳ trước cái chết lại
là lúc chị thấy yêu hơn sự sống, yêu hơn mảnh đất chôn nhau mà bình minh giờ đang trải ra
một ngày mới.
(Trich Hòn Đất, Anh Đức)
Thư?c hiê?n caBc yêu câ0u sau:
Câu 1. Xac đinh phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.
Câu 2. Tìm những từ ngữ, câu văn nói về tình yêu của chị Sứ với mảnh đất quê hương?
Câu 3. Tìm và nêu tac dung cu9a biên phap tu tư: trong câu văn: “Chị Sứ yêu Hòn Đất
bằng cái tình yêu hầu như là máu thịt.”
Câu 4. Anh/chi ha<y nêu nội dung chính của đoan trich.
II. LÀM VĂN (7,0 điểm)
Câu 1 (2,0 điểm)
Hiện nay, tình hình dịch Covid đang diễn ra phức tạp, mỗi học sinh đều cần có khả
năng tự học. Anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 150 chữ) trình bày suy nghĩ của
mình về vai trò của vấn đề tự học trong việc ứng phó với đại dịch.
Câu 2 (5,0 điểm)
Phân tích tâm trạng và hành động của nhân vật Mị được nhà văn Tô Hoài thể hiện
trong đoạn trích sau:
Đám than đã vạc hẳn lửa. Mị không thổi, cũng không đứng lên. Mị nhớ lại đời mình, Mị
lại tưởng tưởng như có thể một lúc nào, biết đâu A Phủ đã chẳng trốn được rồi, lúc ấy bố
con Pá Tra sẽ bảo là Mị đã cởi trói cho nó, Mị liền phải trói thay vào đấy, Mị phải chết trên
cái cọc ấy. Nghĩ thế, trong tình cảnh này, làm sao Mị cũng không thấy sợ...
1

Lúc ấy, trong nhà tối bưng, Mị rón rén bước lại, A Phủ vẫn nhắm mắt, nhưng Mị tưởng
như A Phủ đương biết có người bước lại... Mị rút con dao nhỏ cắt lúa, cắt nút dây mây. A
Phủ cứ thở phè từng hơi, không biết mê hay tỉnh. Lần lần, đến lúc gỡ được hết dây trói ở
người A Phủ thì Mị cũng hốt hoảng, Mị chỉ thì thào được một tiếng “Đi ngay…”, rồi Mị
nghẹn lại. A Phủ bỗng khuỵu xuống, không bước nổi. Nhưng trước cái chết có thể đến nơi
ngay, A Phủ lại quật sức vùng lên, chạy.
Mị đứng lặng trong bóng tối.
Rồi Mị cũng vụt chạy ra. Trời tối lắm. Nhưng Mị vẫn băng đi. Mị đuổi kịp A Phủ, đã
lăn, chạy, chạy xuống tới lưng dốc, Mị nói, thở trong hơi gió thốc lạnh buốt:
- A Phủ cho tôi đi.
A Phủ chưa kịp nói, Mị lại nói:
Ở đây thì chết mất.
(Trích Vợ chồng A Phủ, Ngữ văn 12, Tập hai, NXB Giáo dục Việt Nam 2020)
...................Hết..................
Thí sinh không được sử dụng tài liệu. Cán bộ coi thi không giải thích gì thêm.
2

