
Đi tìm cung hoàng đạo

Trước đây thì nàng cứ đinh ninh rằng mình thuộc cung Cự Giải. Vì nàng thấy
sao mà những giải mã về Cự Giải lại giống mình đến thế. Vô cùng hài hước nhưng
lại dễ yếu lòng, dễ cảm động. Cực kì chung thủy, luôn sùng bái ngôi nhà và mạnh
mẽ trong bản năng làm mẹ. Nàng cũng được hòa trộn giữa hai dạng ngoại hình cơ
bản của cung Cự Giải, mặt trái xoan, da mỏng, gò má hơi cao. Nàng tự hào vì mình
luôn là một kho tàng bí mật, vì trái tim mình tràn ngập thương yêu. Vì đủ yếu mềm
để cần một bờ vai che trở nhưng cũng đủ mạnh mẽ để giữ gìn hạnh phúc của mình.
Thế nhưng bỗng đến một ngày nàng nhận ra mình không thuộc cung Cự Giải.
Thậm chí nàng còn không biết mình thuộc cung nào trong mười hai cung Hoàng
Đạo nữa. Đấy chính là lý do nàng phải tự kiếm tìm trong kho tàng bí mật của chính
mình…

Trước kia nàng cứ đinh ninh ngày sinh nhật, ngày cưới thậm chí cả ngày chết
cũng tính theo ngày âm. Thế thì cung Hoàng Đạo cũng sẽ tính theo ngày sinh âm,
mà nàng sinh ngày 2-7 năm 1987 vậy thì đương nhiên Cự Giải là nàng. Sau này
nàng mới biết mười hai cung Hoàng Đạo xuất phát từ Phương Tây vì thế phải tính
theo ngày sinh dương lịch. Nhưng khổ nỗi khi tra lịch vạn niên trực tuyến nàng
mới phát hiện ra năm nàng được sinh ra là năm nhuận, mà lại nhuận đúng vào
tháng sinh của nàng. Thế nghĩa là có ít nhất hai ngày dương tương ứng với hai
tháng bảy âm. Ngay lập tức nàng gọi điện về nhà, mẹ là người chịu trách nhiệm
phải trả lời câu hỏi của nàng:
-Mẹ ơi! Năm mẹ sinh con là vào tháng bảy đầu hay tháng bảy nhuận vậy ạ?
Mẹ nghĩ ngợi hồi lâu rồi trả lời nàng bằng một câu hỏi đủ khiến nàng tràn
ngập thất vọng:
-Sao tự nhiên con hỏi vậy để làm gì? Lâu lắm rồi làm sao mà mẹ nhớ được.
Mà ngày đó cũng chẳng để ý kĩ chuyện ngày tháng, chỉ lo làm sao đẻ con xong có
cái ăn, có sữa cho con bú là tốt rồi.
Dĩ nhiên là mẹ đúng. Việc mẹ sinh ra và nuôi nàng thành người giữa những
năm miền Bắc chìm trong cơn đói đã là một kì tích tuyệt vời. Mẹ để ý làm chi ngày
tháng, vì lúc ấy mẹ cũng đâu có biết gì đến mười hai cung Hoàng Đạo. Nhưng nỗi
thất vọng của một người trẻ luôn mê tín với những trào lưu bói tử vi trong nàng thì
cực kì lớn. Cứ nghĩ đến việc hàng ngày trên các tài khoản cá nhân của mình hiện ra

dự đoán tử vi của một cung Hoàng Đạo khác, thật chẳng khác gì hàng ngày ta vẫn
diện bộ váy đẹp nhưng là đồ mượn tạm đâu đó của thiên hạ. Rồi trong các cuộc tán
ngẫu với bè bạn, nghe chúng nó bảo Bạch Dương hợp với Sư Tử, Cự Giải hợp với
Song Ngư, Thần Nông, Sư Tử hợp với Nhân Mã… Là nàng ấm ức không chịu
được. Nàng cũng muốn tìm thấy một chàng trai có cung Hoàng Đạo hợp với mình
thế nhưng ngay cả cung của mình nàng còn chẳng biết thì tìm được ai đây… Vậy
nên trong những tháng ngày buồn hiu, nàng đã có một quyết định cực kì thú vị đó
là đi tìm cung Hoàng Đạo cho mình.
* * *
Nàng quen với một anh chàng cung Nhân Mã. Đổ gục đứ đừ bởi cái tính ga
lăng hay giúp đỡ người khác và cũng cực kì hài hước của anh. Anh có ngoại hình
ưa nhìn, không thích chủ nghĩa xê dịch nhưng cực kì hứng thú với những chuyến
du lịch xả hơi hay các chuyến đi từ thiện. Phụ nữ vây quanh anh quá nhiều, nhiều
đến mức nàng tự thấy mình nhạt nhòa dù nhan sắc nàng cũng không phải hạng
xoàng. Thi thoảng nàng cũng phát điên lên vì một vài nụ hôn gió của anh dành cho
những cô ả khác. Nhưng tuyệt vời thay anh chỉ đặt nụ hôn ngọt ngào lên môi nàng
mà thôi, điều đó thì nàng tin tuyệt đối. Anh tên Phong, đứa bạn thân nhìn anh thì
bảo:

-“Phong” là gió. Chàng của cậu đích thị là một cơn gió mát. Cậu chẳng bao
giờ giữ được chân chàng đâu.
-Chắc không?- Nàng hỏi
-Để rồi xem.
Như để minh chứng là bạn đã sai, nàng tìm mọi cách giữ anh lại bên mình.
Nhân Mã của nàng là một chàng trai năng động và đầy lạc quan. Ở bên cạnh Phong
hầu như nàng chẳng bao giờ thấy anh lo lắng về bất cứ điều gì. Hoặc là Phong đã
giấu cảm xúc một cách khéo léo tuyệt vời và để hợp với không khí vui tươi mà anh
tạo ra, nàng nhiều khi phải gắng gượng vui cười. Nếu có lỡ mang khuân mặt u sầu
thì ngay lập tức nàng bị bỏ lại phía sau. Anh sẽ đến vuốt nhẹ lên má nàng, hỏi dịu
dàng như đang hỏi một đứa con nít:
-Sao mà buồn thiu vậy? Phải vui lên chứ em, cuộc đời có là bao đâu mà phải
buồn rầu!
Ngay sau đó nàng chỉ còn nắm được chút tiếng cười vọng lại khi bước chân
anh đã kịp lướt nhanh như gió. Lâu dần nàng quên mất mình đang vui hay buồn,
đôi khi thấy nụ cười như được đính sẵn trên môi lấp lánh. Đứa bạn thân thỉnh
thoảng ghé qua, ngắm nhìn tình yêu của nàng như ngắm nhìn một món đồ trang
sức đắt tiền trong tủ kính mà không khỏi nghi hoặc nhiều điều. Sau một thời gian
dài dường như thấy món đồ trang sức ấy vẫn còn nguyên vẹn, vẫn lấp lánh thu hút

