
Dương Quý Phi đã làm
gì để triệt mùi hôi tự
nhiên?
Dương Quý Phi vẫn hiện diện trong đời sống hôm nay như là hình ảnh
của mỹ nhân thời thịnh Đường. Nàng đẹp, nhưng nàng lại… có “mùi
không dễ chịu”. Thế nên mới có cơ sự dài dòng sau đây…
Dương Quý Phi là 1 trong 4 người đẹp vĩnh cửu của Trung Quốc, bên cạnh
Tây Thi, Vương Chiêu Quân và Điêu Thuyền.
Dân gian bao đời nay vẫn truyền nhau giai thoại Tây Thi đẹp đến mức cá
phải lặn (Trầm Ngư), Vương Chiêu Quân khiến chim sa (Lạc Nhạn), vẻ kiều
diễm của Điêu Thuyền khiến trăng cũng phải núp vào mây (Bế Nguyệt), thì
Dương Quý Phi mỗi khi ngắm hoa, hoa đều rũ héo vì hổ thẹn (Tu Hoa).
Tây Thi sống vào thời Xuân Thu, khoảng thế kỷ VII - thế kỷ VI trước công
nguyên (TCN). Vương Chiêu Quân, sống vào thời nhà Tây Hán, khoảng thế
kỷ I TCN. Điêu Thuyền, sống vào thời Tam Quốc, khoảng thế kỷ thứ III.
Dương Quý Phi (tên thật là Ngọc Hoàn, người Tứ Xuyên) sống vào thời nhà
Đường, 719 - 756.

Xưa nay người ta vẫn tôn sùng vẻ đẹp của các nàng mà ít để ý rằng những
đại mỹ nhân ấy cũng như bất kỳ một con người nào khác, vẫn có những
điểm yếu của mình – kết luận này đã được nhà văn Kỷ Liên Hải đưa ra trong
cuốn sách "Kỷ Liên Hải khâm phục Tứ Đại Mỹ Nhân".
Dương Quý Phi trên phim

Ông khẳng định sau một quá trình khảo chứng rằng: Tây Thi thì chân to,
Điêu Thuyền thì mắt to mắt nhỏ - mặc dù xét kỹ thì bất kỳ ai cũng mắt to
mắt nhỏ nhưng nếu không rõ thì sẽ không nhận ra, còn đôi mắt của Điêu
Thuyền thì lộ rất rõ nhược điểm này.
Vương Chiêu Quân thì vai lệch, một bên cao một bên thấp. Dương Quý Phi
trông thì bề ngoài rất ổn, rất phù hợp với con mắt thẩm mỹ của đời Đường,
nhưng rất nhiều người không hề biết rằng cơ thể nàng có mùi hôi, vì thế
nàng đặc biệt thích tắm gội.
Trong bài này, xin nói kỹ về chuyện khử mùi hôi cho cơ thể của Dương Quý
Phi.
Vẻ đẹp của Dương Quý Phi là vẻ đẹp tròn trịa, nàng đẫy đà mà không phì
nộn, da dẻ mịn màng, mềm mại, hồng hào.
Vẻ đẹp của nàng đã khiến cho Đường Minh Hoàng (Tức Đường Huyền
Tông 685 - 762), vị hoàng đế đã có một thời trẻ trai oanh liệt phải sa đắm
vào vòng sắc dục mê nhân. Nhưng có lẽ ông đã không mê đắm quý phi của
mình đến mụ mị thế nếu nàng không năng… tắm gội.
Ở phía tây Ly Sơn có một suối nóng, tương truyền từ đời Hán. Người ta cho
rằng nước suối nóng có thể khử tà khí, trừ dịch bệnh. Đến đời Đường, nơi
này mọc lên Cung Ôn Tuyền (“ôn tuyền” là suối nước ấm nóng), dành cho
vua chúa đến ở.
Suối nóng chứa chất lưu huỳnh và các khoáng chất có thể chữa các bệnh
ngoài da, trừ hản khử phong. Chữa bệnh bằng cách tắm suối nóng là phương
cách được truyền lại từ y học cổ truyền của Ấn Độ từ thời kỳ giữa đời Hán.

