
Gió nhẹ Game Online
Nếu tính đến nay đã tròn 6 tháng nó chơi trong cái game này, trong 6 tháng ấy nó
đã hai lần từ bỏ game và cũng hai lần nó quay lại với game, nhƣng lần sẽ không
nhƣ những lần trƣớc nó thật sự từ bỏ game! Nó không phải một con nghiện game
cũng chẳng phải 1 kẻ chán đời tìm đến game online để quên đi cuộc đời, càng
chẳng phải là một kẻ dƣ tài lắm của để bỏ phí tiền vào trò chơi vô bổ này, để rồi tự
dần mòn giết chết đi nhân cách con ngƣời trong chính mình. Ngƣợc lại, nó là một
đứa con ngoan,là một học sinh giỏi và một ngƣời rất tiết kiệm, tất cả chỉ vì 2 chữ
“hoàn cảnh” đẩy đƣa!
[Nhóm] Trantuan: Em lên lên từ khi nào vậy? Chờ anh một lát rồi chúng ta cùng đi
pb (phó bản) nhé!
Nó giật mình khi nhìn thấy dòng tin, đầu óc đang suy nghĩ mông lung đột nhiên
ngừng lại trong giây lát. Chần chừ một phút, những ngón tay run run gõ trên bàn
phím cho thấy trong nó lúc này đang có sự chiến đấu kịch liệt giữa lý trí và ham
muốn của cái tôi.
“Dù thế nào đi nữa nó cũng phải bỏ game, kể cả từ bỏ một phần trái tim của
mình!”
[Nhóm] Tiểumi: Không! Hôm nay em không không muốn đi pb!
[Nhóm] Trantuan: Sao vậy? Có chuyện gì buồn hả em?
[Nhóm] Tiểumi:Ừ! E đang cố gắng lấy độ hảo hữu phu thê nhƣng vẫn chƣa đủ, sắp
đến giờ tổ chức tiệc cƣới rồi có lẽ không kịp rồi!
[Nhóm] Trantuan: Chòy a! Tặng hoa hồng cho mau em!
[Nhóm] Tiểumi: Ờ ha! Vậy mà nãy giờ không nhớ! ^^
Bạn nhận đƣợc từ Trantuan 5 hoa hồng, tăng 15 điểm hảo hữu.
Bạn tặng Trantuan 15 hoa hồng, tăng 45điểm hảo hữu
[Hệ thống] Xin chúc mừng Trantuan và Tiểumi tổ chức tiệc cƣới phú quý vào 20

giờ tối nay tại kênh 3 kính mời tất cả mọi ngƣời tới dự.
[Nhóm] Trantuan: Oh! Anh định tổ chức mà em đã làm rồi?
[Nhóm] Tiểumi: ^^ Lần nào cũng là anh tổ chức, lần này hãy để em đứng ra tổ
chức một lần đi!
“ Thật ra đây là mong muốn thứ nhất của mình đối với cái game này!”
[ Thế giới] Trantuan: Thân mời các anh em bằng hữu 20 giờ tối nay sang kênh 3 ăn
cƣới ủng hộ Tiểu mi và Trantuan nhé!
[Bang] inkow: Mi ơi! Cậu nói tối nay có chuyện thông báo mà, bây giờ nói đƣợc
chƣa?
[Bang] Volamchihung: Pbc (phó bang chủ) sắp có thông báo à? Là gì thế? Quan
trọng lắm không?
[Bang] Tiểu mi: Chƣa tới lúc, một lát nữa mới nói đƣợc lận!
Phải, nó phải chờ! Chờ đến giây phút cuối cùng của ngày hôm nay nó không nói
nói quá sớm sẽ làm mọi ngƣời mất vui vì nó thích nhìn ngƣời khác cƣời hơn là
buồn.
[Nhóm] Tiểumi: Anh…
[nhóm] Trantuan: Gì e?
[Nhóm] Tiểumi: Nghe em nói nè! Phải hứa là nhớ lời em không đƣợc làm sai đâu
nhé!
[Nhóm] Trantuan: Uh mà!
[Nhóm] Tiểumi: Sau này nhớ biết tự chăm lo cho bản thân thật tốt, đừng làm việc
quá sức!
[Nhóm]Trantuan: Anh biết mà!
[Nhóm] Tiểumi: Đừng quá tin ngƣời nữa!
[Nhóm] Trantuan: Anh nhớ mà!

[Nhóm] Tiểumi: Tập trung vào công việc đừng chơi game quá nhiều nữa!
[Nhóm] Trantuan: Hi! Biết rồi mà!
[Nhóm] Tiểumi:…
[Nhóm] Trantuan:…
[Mật] Tiểumi: Lana!
[Mật] Lana: Mi, cậu nghỉ game thật sao?
[Mật] Tiểumi: Ừh! Tớ phải quay lại cuộc sống thực để sửa chữa nhƣng hậu quả từ
việc mê game của mỉnh gây ra!
[Mật] Lana: Là sao? Tớ không hiểu???
[Mật] Tiểumi: Hi! Cậu biết không? Tớ không hối hận vì đã chơi game này! Nhờ nó
mà tớ gặp đƣợc mọi ngƣời! Vì đƣợc gặp mọi ngƣời là một phần phúc của tớ!
[mật] Lana: …
[Mật] Tiểumi: Nếu không gặp đƣợc mọi ngƣời có lẽ tớ của bây giờ đã không vƣợt
qua nổi những vấp ngã của cuộc đời! Lana, một lần nữa tớ muốn nói lời cám ơn
với cậu!
[Mật] Tiểumi: Dù không biết cậu là ai, ngay cả tên của cậu tớ cũng không biết
nhƣng tớ đã xem cậu nhƣ một ngƣời bạn tri kỉ để nói lên tất cả tâm sự của mình.
[Mật] Lana: ^^ Mi! Tớ cũng rất vui vì đƣợc quen cậu! Thật ra tớ cũng không khác
gì cậu, nhờ đƣợc trò chuyện cùng cậu, đƣợc cậu động viên khích lệ mà tớ mới có
đủ can đảm đối mặt với cuộc sống này!
[Mật] Tiểumi: Lana, thì ra cậu cũng…
[Mật] Lana: Một ngƣời bạn ảo, một game ảo không phải lúc nào cũng có hại đúng
không? Hi!
[Mật] Tiểumi: Hi! Đúng thế, chí ít nó cũng có 1 vài mặt tốt bên cạnh hàng trăm
mặt xấu! Lana, chúc cậu đạt thành công trong tƣơng lai!

[Mật] Lana: Tớ cũng chúc cậu nhƣ vậy! Tạm biệt!
[Nhóm] Tiểumi: Anh, đi theo em!
[Nhóm] trantuan: Nhƣng đi đâu mới đƣợc?
[Nhóm] Tiểumi: Cứ đi theo e đi!
Nó điều khiển nhân vật Tiểumi lên thú cƣỡi rồi click đến địa điểm mà nó muốn đến
trên bản đồ thế giới và để cho nhân vật tự di chuyển. Thật ra, thay vì để nhân vật tự
chạy bộ mất thời gian mà có thể truyền tống đến đó cho nhanh nhƣng nó không
thích, nó thích để nhân vật tự chạy để có thể chiêm ngƣỡng cảnh đẹp trong game
võ lâm chi mộng này. Và cũng vì sắp phải giã từ game này rồi cho nên nó muốn
nhìn lại cảnh vật nơi đây một lần nữa, để tất cả có thể khắc sâu vào ký ức của nó!
Với thời gian 6 tháng chơi trong game này tuy không quá dài, nhƣng đủ để cho
toàn khắp các bản đồ đều có in hình dấu chân của nhân vật Tiểu mi, do vậy, nó biết
rất rõ từng địa hình của từng bản đồ, nơi nào cảnh đẹp nơi nào nhiều quái nó đều
rành rọt. Phải nói rằng tất cả các bản đồ đều rất đẹp rất đặc biệt, tuy nhiên nó chỉ
thích một nơi duy nhất trong game này nơi mà mỗi khi nó buồn thƣờng hay lui tới.
Đào hoa đảo, đúng nhƣ tên gọi khắp nơi trong bản đồ đào hoa đảo đều là hoa đào
nở rộ, bao phủ tứ bề là biển xanh mênh mông sóng vỗvới những dãy cát trắng nối
dài bao quanh những gốc hoa xinh đẹp, ở đó có những đợt sóng vỗ nhịp nhàng
cùng gió mát của biển. Hƣơng hoa cùng gió biển, tất cả phả vào da thịt cho ta cảm
giác của bình yên. Đó chính là nguyên nhân nó thích đến nơi này nhƣ vậy, nó vốn
thích biển càng thích hơn khi đƣợc đứng trên những bãi cát mịn, lặng nhìn sóng vỗ,
rồi vƣơn mình đó lấy những ngọn gió nồng hƣơng vị mặn mà của biển, bên tai lắng
nghe tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá…
Tiểumi xuống thú cƣỡi, bƣớc đến ranh giới của cát và mặt biển, ống tiêu thanh
mảnh trong tay cầm nghiêng nghiêng theo gió, làn vấy áo xanh phấp phới cùng làn
mái tóc đen tuyền cột cao bởi mảnh lụa xanh đặc thù của phái đào hoa, tất cả
quyện thành một màu xanh thật đẹp. Nó dừng mọi hoạt động lại, cùng nhân vật của
mình nhìn về phía biển cả xanh thẫm, nó dƣờng nhƣ cảm nhận đƣợc cái tƣ vị măn
mặn của muối và gió biển se se lạnh. Tâm tƣ nó hình nhƣ đang đƣợc cái gì đó xoa
dịu đi bớt phần nào!
Nhìn thấy Trantuan đến, nó chợt nở nụ cƣời rạng rỡ trên môi, không rõ từ lúc nào
mỗi khi nó nhìn thấy Trantuan lại cảm thấy vui, cũng không biết là từ khi nào nó

đã cƣời trở lại, là vì anh sao? Nếu nhƣ 6 tháng trƣớc nó là một con ngƣời âm trầm,
1 mình 1 thân trong bóng tối luôn bị phủ vây bởi sự cô đơn cùng cực, thì giờ đây
nó nhƣ một ngƣời đã lột xác hoàn toàn, nó biết cƣời biết thân thiện biết mở lòng và
chấp nhận nhiều hơn.
[Nhóm] Trantuan: Nhung!
Nhung? À phải rồi, đó là cái tên thật ngoài đời của nó, nó đáng lý phải quá quen
với cái tên đó phải phản xạ nhƣ một điều quen nhờn, ấy vậy mà giờ đây khi nghe
đến tên của chính mình nó lại giật mình bỡ ngỡ? Phải chăng, nó đã quá quên với
một cái biệt danh khác là “Mi” trong thế giới game ảo này cho nên đã quên mất đi
tên thật của mình. Nhớ lại cái ngày đó khi anh hỏi tên thật của nó, nó đã bắt anh
phải chấp nhận rất nhiều điều kiện mới chịu nói ra tên thật. Và một trong những
điều kiện đó chính là không bao giờ đƣợc xƣng tên thật của nó ra trừ khi…
[Nhóm] Tiểumi: Anh Tuấn!
[Nhóm] Trantuan: Nơi này thật đẹp phải không em? Ƣớc gì thời gian dừng lại ở
đây, để chúng ta có thể đứng cạnh nhau nhƣ thế này mãi mãi!
Nó tƣởng chừng mọi thứ trƣớc mắt nó đang tan chảy đi, dùng tay mạnh mẽ gạt đi
những thứ ƣơn ƣớt trong hốc mắc đang làm hình ảnh nhạt nhòa. Nó đã phải mất rất
lâu để có thể đi đến quyết định này, chỉ mỗi quyết định nghỉ game thôi mà cũng
phải cần thật nhiều dũng khí và quyết tâm đến thế? Ôi! Nó thấy bản thân nó thật
buồn cƣời và nhu nhƣợc biết nhƣờng nào! Ai hiểu đƣợc cảm xúc lúc này của nó,
khi mà họ không phải là ngƣời trong cuộc? Nó giờ đây nhƣ một loại dây leo yếu
đuối bám chặt vào một thân cây rắn chắc mà sống, quyết định của nó lúc này hệt
nhƣ việc dây leo sắp phải rời thân cây chủ để tìm đến sự tự lập, và lúc ấy, nó sẽ rất
mỏng manh trƣớc những cơn gió và bất cứ lúc nào cũng có thể bị rơi xuống đất.
[Nhóm] Tiểumi: Anh Tuấn em xin lỗi!
[Nhóm] Trantuan: Sao lại xin lỗi anh?
[Nhóm] Tiểumi: Vì em không thể thực hiện lời hứa của em với anh đƣợc!
Lại một khoảng lặng im, chỉ có vài giây ngắn ngủi thôi sao nó lại cảm thấy dài nhƣ
cả một thế kỷ? Sao anh Tuấn không lên tiếng, có phải anh ấy đã biết đƣợc quyết
định của nó, có phải anh ấy đang giận? Hay là vì lý do nào khác mà lại không lên
tiếng?

