intTypePromotion=3
Array
(
    [0] => Array
        (
            [banner_id] => 140
            [banner_name] => KM1 - nhân đôi thời gian
            [banner_picture] => 964_1568020473.jpg
            [banner_picture2] => 839_1568020473.jpg
            [banner_picture3] => 620_1568020473.jpg
            [banner_picture4] => 994_1568779877.jpg
            [banner_picture5] => 
            [banner_type] => 8
            [banner_link] => https://tailieu.vn/nang-cap-tai-khoan-vip.html
            [banner_status] => 1
            [banner_priority] => 0
            [banner_lastmodify] => 2019-09-18 11:11:47
            [banner_startdate] => 2019-09-11 00:00:00
            [banner_enddate] => 2019-09-11 23:59:59
            [banner_isauto_active] => 0
            [banner_timeautoactive] => 
            [user_username] => sonpham
        )

)

Kiến trúc và điêu khắc quay lưng vào nhau

Chia sẻ: Ben Ben | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:5

0
81
lượt xem
17
download

Kiến trúc và điêu khắc quay lưng vào nhau

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Không có nền kiến trúc hiện đại nào trên thế giới lại khước từ nghệ thuật tạo hình. Tại VN, kiến trúc đô thị và điêu khắc ngoài trời đang trong tình trạng mỗi ngành một ngã, nếu không muốn nói là đang quay lưng vào nhau! Kiến trúc không điêu khắc, điêu khắc không kiến trúc

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Kiến trúc và điêu khắc quay lưng vào nhau

  1. Kiến trúc và điêu khắc quay lưng vào nhau Không có nền kiến trúc hiện đại nào trên thế giới lại khước từ nghệ thuật tạo hình. Tại VN, kiến trúc đô thị và điêu khắc ngoài trời đang trong tình trạng mỗi ngành một ngã, nếu không muốn nói là đang quay lưng vào nhau! Kiến trúc không điêu khắc, điêu khắc không kiến trúc Thật ra, nếu nhìn vào bộ mặt của các đô thị Việt Nam vẫn thấy có sự hiện diện của cả kiến trúc lẫn điêu khắc. Sự hiện diện ấy có thể còn nhiều hơn cần thiết ở những điểm lẽ ra không cần thiết là đằng khác. Ví dụ về kiến trúc là sự tồn tại của đủ các trường phái cổ kim Đông Tây trong một qui hoạch không có qui hoạch gì cả. Và trong sự thiếu qui hoạch đó, thường là trống vắng hoặc không đến nỗi trống vắng hoàn toàn nhưng tùy tiện và chắp vá (để rồi sẽ được bổ khuyết một cách ngẫu hứng) một thành phần quan trọng cấu thành cảnh quan kiến trúc, đó là tượng và tượng đài. Nếu chỉ xét riêng về điêu khắc, sự xuất hiện của tượng đài lại khá thừa thãi, không ăn nhập gì vào qui mô và cảnh quan kiến trúc, mặc dù nếu không có cảnh quan kiến trúc thì các tác phẩm điêu khắc ngoài trời sẽ không có chỗ đứng. Các nhà quản lý đô thị, kiến trúc sư (KTS) lẫn điêu khắc gia đều rất có ý thức cống hiến cho cộng đồng những gì có thể tạo nên một tổng quan thẩm mỹ đô thị, nhưng sự phối hợp giữa các thành phần của tổng quan đó lại chẳng ăn nhập gì với nhau. Về qui hoạch kiến trúc, KTS Nguyễn Trương Quý cho rằng: “Nếu không lầm thì dường như chưa có một bản qui hoạch chi tiết như thế có mặt cùng với qui hoạch thủ đô đến năm 2020 chẳng hạn. Dĩ nhiên là có những câu, những ý lẻ tẻ nói: “Hà
  2. Nội sẽ làm những công trình tượng đài ở các cửa ô, các quảng trường, các ngã tư lớn...”. Nhưng ai sẽ làm và sẽ đặt chúng ở đâu, chúng kết hợp với nhau, tương ứng thế nào thì hình như người làm qui hoạch và những điêu khắc gia không hề một lần ngồi với nhau mà bàn thảo ra một cái khung. Ví dụ cụ thể là phương án các cửa ô mới hay phương án biểu tượng TP Hà Nội, TP.HCM đang bị thả nổi, cái thì bị phát hiện sao chép của người khác, cái thì vẫn chưa đủ thủ tục hành chính để cắm mốc... Có một ví dụ mà các nhà thiết kế có thể suy ngẫm: khu đô thị mới Ciputra - Nam Thăng Long. Chắc không mất nhiều thời gian để “chấm điểm” cho những điêu khắc bằng composite giả đồng, nhưng Hà Nội có chỗ nào có hệ thống tượng điêu khắc nhất quán và bài bản như ở đây chưa? Từ cổng chào cho đến những tượng đội đèn, từ nhóm tượng quanh quảng trường cho đến những cụm tượng lẻ rải rác cho thấy những nhà thiết kế khu đô thị này đã nghiên cứu cẩn thận. Ít nhất thì khu đô thị mới này cũng cho một ví dụ về sự kiên trì có thể gọi là gan lì của họ khi theo đuổi ý tưởng “thần tiên hóa” và “phú quí hóa” không gian đô thị". Còn đây là ý kiến của họa sĩ Trịnh Cung về “phối cảnh” điêu khắc tượng đài và kiến trúc đô thị tại TP.HCM: “Vì nhu cầu lớn về tượng đài mang ý nghĩa chính trị, điêu khắc bỗng trở nên một cuộc làm ăn béo bở. Mỗi tượng đài ngốn cả tỉ đồng không những đã thu hút các nhà tạc tượng mà một số người ngoại đạo cũng được chính quyền duyệt dự án. Thậm chí các KTS TP.HCM đã tự tổ chức một cuộc thi sáng tác biểu tượng cho thành phố và tự cho giải thưởng mà không đếm xỉa gì tới Hội Mỹ thuật TP. Đấy là một biểu hiện của tình trạng thiếu tôn trọng giữa hai ngành kiến trúc và mỹ thuật mà đáng lý ra hai ngành này luôn cần đến nhau trong bất cứ dự án nào”. Vài ví dụ... “trông thấy mà đau đớn lòng”
  3. Biết là sẽ phản cảm và sẽ tạo ra những hậu quả dài lâu đối với bộ mặt đô thị và sự thật đã minh chứng điều đó, nhưng các dự án về kiến trúc hay điêu khắc ngoài trời hiện nay vẫn được tiến hành mà không có sự tư vấn, kết hợp hai ngành kiến trúc đô thị và điêu khắc... Tiêu chí kích thước hợp lý, có tỉ lệ tương ứng với kiến trúc cảnh quan và một tỉ lệ tương ứng với con người của tác phẩm điêu khắc ngoài trời bị “đội mũ phớt” bởi chính các điêu khắc gia. Và các điêu khắc gia, vốn không am hiểu lắm về xử lý tổng quan không gian, vẫn tiếp tục thực hiện tác phẩm của mình mà không cần đến kiến trúc sư. Ví dụ điển hình nhất là tác phẩm kỷ lục về tiền đầu tư lẫn qui mô: tượng đài kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ của điêu khắc gia Nguyễn Hải. Từ một bức tượng nhỏ, khi trở thành công trình quốc gia, nó đã được phóng lớn với một qui mô bất hợp lý. Hiện tượng sụt lún bệ đỡ công trình và nứt tượng chắc hẳn không khiến các KTS ngạc nhiên, bởi tác phẩm điêu khắc ngoài trời này đã không được dựng trên các giải pháp, tầm nhìn kiến trúc. Quay lưng với nhau thay vì bắt tay nhau để đạt đến hiệu quả tốt nhất của mỗi ngành còn có nguyên nhân xuất phát từ “hành lang” của những người xây dựng dự án. Chẳng hạn, dự án dựng tượng đài Bồ tát Thích Quảng Đức ở quận 3, TP.HCM năm qua, để “chạy kịp” tốc độ mấy tháng mà dự án đề ra, ban tổ chức mời các điêu khắc gia tham gia phác thảo mô hình, đồng thời mời các KTS đấu thầu phác thảo cảnh quan. Kết quả là cảnh quan của khu tượng đài được “vẽ ra” không cần biết tượng đài sẽ như thế nào, có kích thước và chất liệu ra sao. Ngược lại, bản thân điêu khắc gia Võ Công Thắng, cho đến phút chót được chọn phác thảo làm mô hình dựng tượng, cũng không hình dung nổi tác phẩm tượng lẫn phù điêu của mình sẽ được dựng lên trong khung cảnh ra sao!
  4. Quay lưng hoàn toàn với cảnh quan xung quanh, bị báo chí và cư dân đô thị, du khách nước ngoài phản ứng nhiều nhất là tượng đài Lý Thái Tổ ở khu vực Hồ Gươm, Hà Nội, một địa điểm được xem là bộ mặt trung tâm của thủ đô. Thế nhưng lại có những vườn tượng (tượng nghệ thuật là chính) được dồn xếp dày đặc trong góc nhỏ một đô thị có không gian trưng bày rất rộng như vườn tượng bên bờ sông Hương của TP Huế, hoặc vườn Tao Đàn (TP.HCM) vốn rất nhỏ hẹp, càng trở nên chật chội bởi hơn 40 tác phẩm điêu khắc - kết quả của những trại sáng tác điêu khắc quốc tế mà địa phương đứng ra tổ chức rồi “không biết bỏ đi đâu cho hết”! Chúng ta đã có một Bảo tàng Nghệ thuật Điềm Phùng Thị, nhưng vẫn chưa làm được điều mà nước Pháp đã làm: sử dụng tượng của Điềm Phùng Thị như một điểm nhấn mỹ thuật của không gian đô thị. Cứ như thế này thì chúng ta sẽ không bao giờ có những tác phẩm tạo dấu ấn lịch sử, là sự kết hợp tuyệt vời giữa điêu khắc và kiến trúc như tượng Nữ thần Tự do ở New York. Nói riêng về tượng đài, “vấn nạn” của cả ngành điêu khắc lẫn kiến trúc đô thị ở nước ta hiện nay, tiêu chí thành công của tượng đài: 50% ở cái... mênh mang bao quanh, 25% ở khối hình tượng đài, 25% ở chất liệu điêu khắc mà KTS Hoàng Đạo Cung đưa ra cho đến nay vẫn chỉ là một tiếng nói yếu ớt không chút vọng âm trong “bản giao hưởng” tùy tiện của kiến trúc, điêu khắc, trang trí và qui hoạch tại các đô thị VN. Giá như bên cạnh những qui hoạch chuyên ngành như qui hoạch giao thông trên cao, qui hoạch công trình dưới mặt đất, qui hoạch chợ, qui hoạch cấp nước sạch, qui hoạch thoát nước bẩn... chúng ta có thêm một qui hoạch nghệ thuật thị giác, nhất là qui hoạch tượng đài, tượng vườn... bao gồm cả “qui hoạch ý thức” của các nhà kiến trúc, điêu khắc đã và đang trực tiếp làm nên diện mạo các đô thị!
  5. Tiếc thay, việc thiếu qui hoạch văn hóa cũng là cái thiếu không chỉ ở lĩnh vực kiến trúc đô thị tại VN! Theo LÊ MỸ - Tạp chí Người Đô Thị

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

AMBIENT
Đồng bộ tài khoản