
MONG CHỜ
Nguyễn Minh Trân
Ông ngồi bất động trong vắng lặng. Xung quanh mọi vật đều nhập nhoạng chưa rõ ràng.
Đây là lúc bóng tối chưa lùi hẳn và bình minh còn xa chưa kịp tới. Dậy sớm hơn mọi
ngày, không vội bật đèn, chẳng cần pha cà phê, sợ làm nhạt nhòa những gì vừa cảm nhận.
Lúc nãy bước ra khỏi giường tuy đã khoác áo ấm nhưng hàm răng vẫn va vào nhau lập
cập, ông linh cảm có cái gì đó khác hơn thường lệ. Ngã người ra sau, tay chạm vào thành
ghế. Mặt gỗ làm ông rùng mình nhưng không rụt tay mà bám chặt lấy. Hơi giá đang
xuyên thấu lòng bàn tay. Nhắm mắt lại, rướn người hít một hơi thật sâu. Ngoài kia sau
một đêm dài không khí ắt hẳn được lọc sạch, còn tinh khiết, chưa bị pha tạp bởi những
sinh hoạt đời thường như mùi xăng xe, khói bụi, mùi cơm hàng cháo chợ. Khi tất cả vẫn
còn trong trạng thái tự nhiên trong suốt, ông nhận ra sự hiện hữu của nó. Nó đang dầy
lên, đang chuyển dịch rất khẽ khàng chập chờn lãng đãng, hình như đang thấp thoáng đâu
đó?. Lòng ông rạo rực nôn nao như thể sắp gặp lại điều gì đó vô cùng thân quen đã ra đi
và nay đang quay trở về. Vì mọi giác quan không bị trở ngại, nhạy hơn, những luồng suy
nghĩ thông suốt, lòng ông bất chợt như mặt nước lặng có thể nhìn thấu đáy, vùng ký ức
lâu nay bị khỏa mờ đang dần rõ lại.
Xung quanh ông, người ta nhốn nháo căng thẳng, mọi con mắt đổ dồn về cái bảng điện tử
lù lù sừng sững chi chít những mã số cổ phiếu với những sắc màu chớp chớp liên tục, sắc
xanh chưa kịp lan sắc đỏ đã ùa tới chiếm lĩnh, những vạch vàng nằm ngang lừng khừng,
mũi tên đỏ chúc xuống mũi tên xanh vọt lên. Dòng tiếp nối dòng cứ trồi lên trụt xuống.
Những dãy số ký hiệu rượt đuổi nhau, lao xao chộn rộn, tạt ngang lướt dọc, thay sắc màu
cường độ đến chóng mặt, xanh đỏ tím vàng, vàng tím, vàng vàng, đỏ đỏ. Mồ hôi hột rịn
ra trên trán vương xuống mắt nhưng ông cứ cố nhìn không chớp bám theo những con số
quen thuộc, vươn dài cổ ra hồi hộp theo dõi rồi bỗng dưng tim loạn nhịp thấy những con
số chuyển sang sắc đỏ chói chang đứng trơ ra đó đầy kích động thách thức,(1) mắt ông
hoa lên hai thái dương giật giật, ngột ngạt quá, ông thở hổn hển đầu óc như bị dồn ép, đau

buốt muốn nổ tung. Ông cố gượng đứng dậy loạng choạng tìm cách thoát ra khỏi phòng
giao dịch chứng khoán.
Trên cao chót vót nhìn xuống, tất cả từ con đường, người, xe, mọi thứ đều nhỏ đi rất
nhiều mà cũng rất xa. . Ông muốn rời điểm tựa mong manh dưới chân mình thoát khỏi sự
nặng nề đang đè trĩu nơi lồng ngực, muốn trở thành mảnh gió bay vào hòa nhập với sự
thông thoáng nhẹ tênh phía trước. Vừa nhoài ra định buông lơi thì có ai kìm lại, bị ôm
chặt trì kéo không sao vụt thoát được ông đau đớn hét lên trong vô vọng.
Tỉnh lại trong căn phòng trắng toát nồng nặc mùi ê te ông cứ ngỡ vừa gặp cơn ác mộng.
Một thời gian sau, khi được phép rời bệnh viện cũng là lúc ông quyết định không bao giờ
trở lại cái không gian đầy ắp những con số và nhất là những ký hiệu như những mũi tên
tưởng nhỏ nhoi vô hồn, dù đỏ hay xanh, chĩa lên hay thọc xuống đều có uy lực làm tổn
thương trái tim ông. Tưởng đã qua cơn bạo bệnh ai dè mỗi lần ra đường tới bất kỳ một
ngã tư nào, nơi thường có những dòng xe cộ bị tắc nghẽn hay va quẹt lạng lách, nhìn thấy
những cột đèn giao thông chớp chớp xanh đỏ vàng, đầu ông đột nhiên lại nhức buốt ,chịu
không thấu cứ rên la không dứt. Có người bảo ông đã bị dị ứng với ánh đèn xanh đỏ tím
vàng rồi!. Mà ở Sài-Gòn đâu đâu chả có đèn giao thông kia chứ? Cuối cùng ông được gia
đình đưa lên thành phố này nghỉ dưỡng vì đây là thành phố nhỏ, đường hẹp không có loại
đèn tín hiệu giao thông xanh đỏ vàng, khí hậu lại mát mẻ . Thấm thoát ông đã ở đây được
hơn năm năm. Kể cũng lạ! hình như lúc đầu ông chỉ nghĩ đây là nơi ở trọ vài tuần dăm
tháng vậy mà...Những bữa ăn thanh đạm nhiều khi chỉ có chén cơm, ít rau dưa nhưng lại
thấy tỉnh táo mạnh mẽ. Những uất ức cay đắng không còn nữa, nhất là lúc này đây ông
đang bình tĩnh nhớ lại không chút ngại ngần cái cảm giác bàng hoàng tuyệt vọng khi
đứng trên lầu cao, bên tai lùng bùng gió, sẵn sàng buông mình xuống cho thịt nát xương
tan. Trong khung cảnh êm đềm lặng lẽ nơi này biến cố một thời cứ nhạt nhòa dần đến nỗi
giờ đây khi đã hoàn toàn nhớ lại ông thấy thật xa lạ, ngỡ phần đời của ai đó chứ không
phải mình. Ông lên Đàlạt ngày nào, lúc bước chân vào ngôi nhà này ra sao? gặp ai? có
chuyện vui buồn gì không? Lạ ghê! sao không nhớ gì nữa. Chỉ bắt đầu nhớ rất rõ một
buổi sáng đang ngồi đọc sách cho đỡ nhàm chán thì bên ngoài có tiếng trống khua vang.

Âm thanh mỗi lúc một gần, dồn dập trịnh trọng khiến mắt không thể tập trung vào trang
sách nữa. Ông rời khỏi chỗ, bật cửa bước ra lan can. Trước ngõ có một đoàn học sinh tiểu
học mặc đồng phục chỉnh tề đang xếp hàng đi đều bước dọc bờ rào nhà ông. Hai đứa đi
đầu tay liên tục khua trống. Hai đứa kế tiếp giương cao biểu ngữ hô vang "Tích cực tham
gia hưởng ứng tết trồng cây bảo vệ đường phố xanh sạch đẹp!" "Mùa xuân là Tết trồng
cây , làm cho đất nước càng ngày càng xuân." Vừa hô xong cái đám lố nhố chực chờ phía
sau ùa lên cầm xẻng cuốc, hăng hái hì hục đào những lỗ quanh khu đất trống giáp biên
hàng rào nhà ông. Rồi những bịch đất trong đó có ươm sẵn những cây nhỏ cao chừng bốn
tấc được chúng cẩn thận đặt xuống lấp đất tưới nước. Vừa làm chúng vừa hát vang rộn rã.
Ngày tháng trôi, lâu lâu ông cố nhìn kỹ những cây non được ươm trồng bên hàng rào xem
có quen không, nhưng không thể nhận ra là cây gì. Vỏ cây xù xì, lá có răng cưa nhìn tầm
thường xấu xí chả đáng quan tâm. Khu đất ông ở tuy tọa lạc vùng trung tâm thành phố
nhưng lại nằm cheo leo trên cao do đó những con đường dẫn tới nhà đều dốc đứng, leo
teo vài biệt thự cổ, dăm ba cái cây. Chỉ cần xuống lưng chừng dốc cảnh quan khác hẳn.
Khách sạn, nhà trọ, trường học, hàng quán đông đúc, chứng tỏ trước đây khu vực này là
một ngọn đồi nay được quy hoạch thành khu dân cư. Vào dịp hè, hay lễ tết bãi đất trống
bỏ hoang cạnh nhà bỗng trở thành bãi đậu xe bất đắc dĩ ồn ào tấp nập. Suốt ngày hàng
đoàn xe ra vào. Rác rến ngập ngụa bay tứ tung. Có hôm hết chỗ, các xe cố luồn lách đậu
sát vào hàng rào nhà ông, ép luôn những cây non đang lớn, phun hàng loạt khói xe đen
kịt nóng hừng hực. Những lá non, cành mềm phút chốc cháy xém gục xuống. Đã hết đâu!
Bãi đất trống bỗng trở thành nơi lý tưởng cho những ai có nhu cầu giải quyết vệ sinh
ngay lập tức. Những gốc cây thường vẫn được những bà bán đồng nát len lén ghé vào
"trút bầu tâm sự", những tên tài xế cũng thích dừng lại "tưới tắm cho cây". Đứng bên này
hàng rào ông lặng lẽ chứng kiến sự việc. Có thể vì dáng hình những cây ấy chả có vẻ gì
là cây cảnh, lại mọc ở ngoài khu vực nhà mình, nên dù nhìn thấy ông cũng phớt lờ dửng
dưng. Trong một thời gian ngắn các cây lần lượt héo tàn rồi chết khô. Chỉ duy nhất một
cây trồng ngay trước cửa sổ phòng khách nhìn ra là còn tồn tại. Mặc cho bao cát bụi rác
rến, những thứ xú uế phũ phàng trút xuống nó vẫn sống sót. Mủi lòng cho phận cây, thân

cô, thế cô còn non nớt mà phải đương đầu với biết bao sự hỗn tạp đầy đọa, bị vùi dập
không một chút xót thương, ông bắt đầu tò mò thỉnh thoảng ghé mắt qua hàng rào xem
chừng. Càng để ý ông càng thấy lạ lùng. Mới đầu tuần vừa hứng một loạt khói xe nóng
hổi, lá cành rũ xuống ỉu xìu vậy mà chỉ cần hai ba ngày sau cây mau chóng hồi phục, dần
dà tươi tỉnh lại.. Không thể bàng quan thêm được nữa, ông đã can thiệp bằng cách tưới
cho nó ít nước sạch khi thấy lá vàng cành khô, tiếp đó cương quyết ngăn không để cho
bất cứ ai kể cả chó mèo lăm le tới gần, Cây được trớn lớn nhanh như thổi. Chỉ trong vòng
mấy tháng nó cao hơn hai thước. Lớn thì có lớn nhưng xem ra vẫn chỉ lá xanh tầm
thường, vỏ cây màu nâu sần sùi . Một hôm có việc đi xa, về tới đầu ngõ ông khựng lại
sững sờ khi chợt bắt gặp cảnh tượng thật quái gỡ. Một thằng bé trạc khoảng mười một,
mười hai đang cầm sợi dây điện cũ quất tới tấp vào cây. Nó vừa vung roi quất vừa chạy
thụt lùi, hét la ra oai như đang xung trận, rồi bất thình lình phóng tới tung chân nhắm
thẳng vào cây. Thân cành rung lên bần bật bởi những cú đá phũ phàng kèm theo những
tiếng cười hả hê man rợ. Bộ điệu trông cứ y như những nhân vật võ lâm trong phim kiếm
hiệp. Càng đánh càng hăng nó xoay người quơ một đường roi vút ngang, quấn quanh thân
cây kéo thật mạnh. Thân cây chúi hẳn xuống trước khi bật ngược trở lại, lá dập nát vài
cành gẫy rời. Ông tức điên lên chạy lại từ phía sau nắm cổ, giựt khúc dây điện ra khỏi tay
thằng bé rồi la toáng lên:_ "Làm gì vậy hả?có điên không sao lại ra đòn không thương
tiếc vậy? nó là kẻ thù à? con cái nhà ai mà ngỗ ngược quá vậy? Hết cách chơi rồi sao?"
Thằng bé bị phản ứng bất ngờ vẻ hung hăng biến mất nó trố mắt nhìn ông lắp bắp:_
"Dạ...dạ...bác nói gì con không hiểu?. Con có hành hạ ai đâu? Buổi trưa chưa đến giờ vào
lớp buồn buồn con ra đây múa roi đi quyền một chút chơi vậy mà!".
Nghe cái giọng ngây ngô cùng với cặp mắt to tròn ngơ ngác như nai tơ , ông chỉ muốn
xáng ngay cho một bạt tai. Ông nghiêm mặt gằn giọng:_ "Này tôi nói cho cậu biết. Cái
bảng tên trên ngực áo cậu tôi đã ghim trong đầu, cậu có tin tôi giữ cậu lại rồi đưa tới
trường thưa với ban giám hiệu là cậu phá hoại cây xanh không?. Cậu tưởng chỉ đánh
người mới có tội sao? Còn cây cối không biết kêu la nói thưa nên tha hồ mà thẳng tay
phải không?."

Thằng bé khúm núm run rẩy, mặt đỏ bừng cúi gầm xuống ấp úng lí nhí :_ "Dạ thưa bác,
con biết lỗi rồi, xin bác đừng thưa với nhà trường, bác cho phép con đi học kẻo trễ giờ
rồi, con xin bác!" .
Nói tới đây nó sụt sịt khóc. Ông nhìn nó một lúc, lắc đầu thở dài rồi chỉ tay vào cây nói:_
"Nhìn kìa! Cây lá tơi tả thế kia thì nó chết chứ sống nỗi gì? Nếu cây chết là không xong
với tôi đâu! Thôi đi học đi! Nhớ đấy! từ nay trở đi mà còn bén mảng tới gần cái cây này
là biết tay tôi!."
Sau trận đòn tàn bạo như bị đầy ải tra tấn ông tưởng cây gục ngã luôn nhưng không, một
tuần sau những nhánh lộc nâu nâu hồng hồng lang láng lại xuất hiện, thân cây tuy vẫn
còn gượng gạo không thẳng thướm như lúc đầu, nhưng dáng cành đã có tư thế, dù có
rướn lên hay chĩa ngang đều bộc lộ sự mạnh mẽ hứa hẹn sẽ vươn cao vươn xa . Đặc biệt
hơn nữa, từ đó dáng cây có vẻ như hơi nghiêng về bên nhà ông. Nếu không có cái hàng
rào thì cứ ngỡ nó là của nhà ông. Càng lớn nó càng tỏa bóng râm xuống sân làm dịu đi
cái nắng gay gắt buổi trưa hè. Ông thường mải mê nhìn nắng thắp lên vòm cây, đổi màu
trên lá. Nhiều lúc đang tha thẩn trước hiên thoáng thấy cái bóng nghiêng nghiêng in trên
sân gạch, cành lá như những cánh tay đu đưa, cứ tưởng ai đó đang cúi xuống thì thầm.
Rồi những đợt gió mùa đông bắc tràn tới kèm theo ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, vị trí
nhà ông hứng trọn sự khắc nghiệt của thời tiết. Gió lồng lộng từ núi rừng ùa về. Trong
phút chốc bãi đất trống biến thành đỉnh gió hú. Nằm trong phòng nghe gió bão lướt qua,
hú lên từng tràng dài, ông hốt hoảng, âm thanh nghe như thể đang có một đoàn tàu xồng
xộc đâm thẳng vào nhà. Bất giác nhớ tới cái cây. Chạy lại bên khung cửa sổ vén màn
nhìn ra. Nó đang vật vã trăn trở . Bị gió xoáy giật, xô gục bao lần thì cũng bấy nhiêu lần
cây lại gượng bật lên dù dáng hình có hao mòn.. Thế rồi những trận mưa cuối mùa cũng
qua đi, lá xanh lá vàng rồi lá rụng. Lá gom lại càng nhiều tim ông càng se thắt ngậm ngùi.
Cây trút hết lá cũng là lúc thành phố bước vào muà lạnh. Giữa đất trời cây trở nên trơ trụi
co ro, vóc hình xương xẩu run rẩy trong gió lạnh sương sa. Có lần đang quét lá ngoài sân
bỗng nghe một người khách vừa bước xuống xe hỏi người tài xế:_ "Chú ơi! cây này là
cây gì sao nhìn cứ như là bị sét đánh chết đứng vậy chú?"

