Nht ký ca cô gái Bông Ci trước ngày tn
thế (Kì 1)
Nếu không còn ngày mai
Em s ước ngày hôm nay tn ti mãi mãi
Để em được bên anh, cùng anh đến cánh đồng ci.
Hòa mình vào màu vàng thun khiết…
7 ngày…
Nó cười nht nho khi nghe em trai đọc cái tin tc liên quan đến ngày tn thế. Đơn
gin vì có hay không có ngày đó thì cuc sng ca nó cũng là mt chui ngày dài
đằng đẵng không màu sc. Nó b mù. Nó c luôn trách ông tri sao khéo to ra trò
chơi, cho nó biết cuc đời này có màu gì ri li ph lên đó toàn b màu đen – th
màu sc cho đến kiếp sau nó vn c căm ghét.
Nó nói ba m trang trí phòng riêng ca nó toàn b là màu trng. Màu sc mà trước
khi cuc sng b vùi trong bóng ti, nó đã nhìn ngm rt lâu, khc ghi rt rõ vào
tim thc. Màu trng ca bn bc tường, ca ga tri giường, ca bác sĩ và y tá…
ca bnh vin.
An bước đến bên chiếc bàn quen thuc v trí mà có nhm mt nó cũng ln ra
được. Mà đâu cn nhm mt nó cũng không nhìn thy gì. Ch là mi th trong
phòng, tng đồ vt, t chiếc lược chi đầu cho đến chiếc kp tóc hình trái táo – quà
ba nó tng vào sinh nht ln th 18 – nó đã biết rt rõ v trí ca chúng. Đơn gin vì
đây là thế gii riêng ca nó và nó không cho phép ai xê dch bt c th gì. An ln
m ngăn kéo bàn ra, nó thn trng đưa tay vào trong ngăn ri t t đưa ra mt vt
màu nâu cũ kĩ.
Đó là quyn nht ký trước đây ca nó, người bn tâm giao đã gn bó vi nó sut 5
năm, cho đến khi… tai nn xy ra. Mt ln na, nó cn thn đặt quyn nht ký vào
ngăn bàn, ri ln mò sâu vào trong, ly ra chiếc máy nghe nhc mp3 Bình tng cho
nó… trước lúc cu ra đi mãi mãi. Bt đầu tht chm rãi vi ging khn đặc vì im
lng trong mt khong thi gian dài, nó nghn ngào trong nưc mt.
-Còn by ngày na thôi, t s đến vi cu, s không phi sng mà như đã chết.
Chúng ta li cùng vi vu theo gió, cùng ra cánh đồng hoa ci vàng… Bình nhé! Cu
biết không, đời người tht ngn ngi và con người ta s chết. T cũng s chết,
nhưng khi mt cu, t đã không còn s nó na. Giá mà ngày hôm đó, t không
cng đầu… giá mà… – An nm cht chiếc mp3 trong tay ri dùng tay còn li đấm
vào ngc mình. Đau đớn và tâm can b ging xé – đó là cm giác mà nó đã phi
chu đựng trong sut hai năm qua.
***
-Đi thế này không sao ch? – Bình quay li, c gng nói tht ln để át tiếng gió
đang táp vào mt rát but.
-Không sao đâu, t mun ra đồng ci ngay bây gi!…
-Tri gn ti ri, ra gi này có thy gì màu vàng đâu, toàn màu đen thôi!
-Ngay và lp tc! T cho cu biết điu này nhé, thđã đẹp thun khiết thì dù
cho màu đen có trát lên bao nhiêu cũng không che được v đẹp ca nó đâu!” – An
cũng c gng nói tht to cho cu bn thân nghe thy.
Mt tri dn mm lòng, th mình cho màn đêm ôm ly. Trên con đường vng,
chiếc xe lao nhanh v hướng có cánh đồng ci.
-Hết tin, xung xe!
-Woa! Thiên đường là đây! T nói ri mà, cu xem, trong đêm vn thy màu vàng
ca hoa ci đấy thôi. Hoàn m.
Bình không nói gì, dng xe bên v đường ri bước theo An xung cánh đồng ci.
Cu chiu theo ý cô bn thân vì hôm nay là ngày đặc bit ca An – sinh nht cô
bn và An nói cô không cn Bình tng gu bông hay túi xách, cô ch cn đưc
ngm cánh đồng ci vào ban đêm. Thế là hai đứa ngc cùng vi mt chiếc xe vi vu
theo gió.
-Xem kìa Bình! Có đom đóm na này. Cu thy chưa, mình đâu có sai khi mun
cu tng món quà sinh nht này. Cu cũng đâu phi hi hn vì được tng bn cô
nương đây mt món quà không ging vi nhng món quà khác. Nh?
-Ri ri, thưa cô nương. Thế cô nương có mun ti h bt đom đóm cho nàng
không?
-Dĩ nhiên ri, bt đủ 18 con nhé! Vì bn cô nương đã 18 tui ri mà.
-Tuân lnh!
Nói ri Bình chy ào vào gia cánh đồng, nhy tht cao để tóm nhng con đom
đóm. Còn An, nó đứng nhìn và cũng giơ tay… tóm ly Bình.
- Bt được cu ri nhé! – nó kh thì thm vi gió. Đêm yên bình, nhưng gió
đang thét gào mà không ai hay biết.
Chúng nó đã chơi rt vui, cho đến khi Bình bt đủ 18 chú đom đóm đêm, An mi
chu ra v vi v luyến tiếc. Nó nm chc chiếc l thy tinh đã chun b trước
trong tay, đưa lên ngm nghía 18 đốm sáng màu vàng như màu hoa ci. “Hoàn
m” – Nó kh cười. Xe chuyn bánh, hai đứa đang nói chuyn vui v thì bng An
sơ ý làm bt chiếc np ca l thy tinh, vài chú đom đóm khe mnh bay ra, nó hét
lên:
-Bình! Đom đóm bay ra mt ri! Bt li! Bt li nhanh!
Ging nói đầy hong lon ca An cùng vi hành động quơ tay ca nó làm Bình
git mình, lng tay lái và ri…
Chiếc xe ti lao vun vút trong đêm ti, tiếng xe cu thương kêu inh i. Sau đó thì
Bình ra đi vĩnh vin, còn An rơi vào thế gii ch còn màu đen, nó b mù sau chn
thương. Trong tiếng khóc nc n ca gia đình An và Bình, tiếng con tim đập như
đã ngng ca An nghe tht rõ, nó mt tt c, mt đi thế gii mà nó va nm được.
***
6 ngày
Hôm nay An ăn mc tht đẹp, nó s cùng cu em trai đi mua sm cho ngày đặc bit
– va là sinh nht nó và cũng là ngày gi tròn hai năm ca Bình. Nó bo em trai
lên danh sách nhng nơi cn đi và nhng th s mua.
-Ch li mun mua hoa ci để đến nhà anh Bình à? Quê chết!
-Có gì đâu, ch ch s người ta không bán thôi!
-Phi ri, làm gì có ai bán bông ci!” – Cu em trai ca An lm bm
-Năm ngoái là do ba đi hái đồng Tây… ch gái ngc này…
-Em nói gì cơ?
-À, không có gì! Đi nào.
An nm ly vt áo ca Quân, chm chp tng bước mt. Hôm nay nó không mang
theo gy, vì s mang nhiu đồ và nó không mun b vướng víu. Nó va đi va hít
tht sâu mùi hương ca ngày đông, ca nng, ca gió và ca sương sm. Tht l
c đến ngày này, nó li có cm giác rng Bình đang đi theo sau, có lúc nhc kh
tránh nhng vt cn phía trước, cũng có lúc gi chân nó li ch đèn xanh.
-Quân! Em có ngi thy mùi gì không?
-Mùi gì ch?
-Hoa ci! Em nhìn xem có ai bán hoa ci gn đây không?
-Ch tht là khéo tưởng tượng, làm gì có ai… – Quân ngng nói, cu nheo mt nhìn
v phía trước, có mt người con trai ngi quán café phía trước và trên bàn là mt
bó hoa màu vàng – hoa ci. Đon Quân nói tiếp.
Đúng ri, ch đi theo em! Mà sao ch có th ngi thy được mùi hoa ci khi nó
khá xa nh?
Nói ri Quân nm tay ch mình đi v phía trước. An không biết, nhưng Quân biết
đó không phi mt người bán hoa ci, cũng không chc anh ta s chu bán li cho
Quân bó hoa ci đó. Quân dn An đến bàn đối din vi người l ri dn ch mình:
-“Ch ngi đây ung nước, em đi mua bó hoa ci cho ch.”