
Câu Chuyện Về Sannox
Phu Nhân
Sự liên lạc giữa Douglas Stone và vị phu nhân trứ danh Sannox
đã được nhiều người biết tại các phòng khách thính sang trọng mà
nàng là một ngôi sao sáng chói cũng như tại các trường đại học
khoa học, nơi mà chàng được kể vào hàng những hội viên lỗi lạc
nhất. Do đó người ta nhận thức được lòng thương cảm được
khuấy động lên một buổi sáng nọ bởi cái tin là bà phu nhân đã
vào nhà tu kín, một cách cương quyết và vĩnh viễn và rằng không
bao giờ mọi người sê được gặp lại bà nữa. Khi để làm đậm đà
thêm tin này, lại có tin đồn được loan truyền rằng nhà phẫu thuật
đại tài, người có những giây thần kinh bằng thép, cũng buổi sáng
hôm đó được anh em bồi phòng nhìn thấy đang ngồi ở thành
giường miệng mỉm cười vu vơ một cách duyên dáng, hai bàn
chân cùng xỏ vào một ống quần với bộ óc mềm nhũn như cháo

lòng, thì sự việc tỏ ra khá khích động để làm say mê những người
không bao giờ tin rằng cảm tính đã bị chai lì của họ còn có thể
xúc động được nữa.
Douglas Stone, giữa thuở hoa niên, đã là một trong những
người lỗi lạc nhất ở Anh quốc. Nhưng có thật đúng là chàng đã ở
độ hoa niên khi nỗi phiền muộn nhỏ nhặt này xảy ra với chàng?
Chàng mới chỉ có ba mươi chín tuổi. Các bạn thân thiết nhất của
chàng đoan chắc rằng trong hàng chục nghề có thể chàng cũng sẽ
đạt được công danh lừng lẫy giống như trong cái nghề giải phẫu
vậy. Chàng sẽ có thể chinh phục được vinh quang trên một chiến
địa, đạt được vinh quang nhờ những cuộc thám hiểm liều lĩnh, đạt
được vinh quang trên một sân quần vợt, hoặc tạo ra vinh quang
trong tư cách một kỹ sư với đá và sắt. Chàng được sinh ra với một
phần số ngoại hạng, vì chàng có thể trù định những điều mà
không ai dám hoàn thành và hoàn thành những diều mà không
một ai dám trù định. Về khoa giải phẫu, chàng không có đối thủ.
Sự quân bình về thần kinh của chàng, trí phán đoán của chàng,
trực giác của chàng đều là ngoại hạng. Đã rất nhiều lần, trong khi

khu trừ cái chết, con dao mổ của chàng đã lướt qua ngay những
cội nguồn của sự sống và những người phụ tá của chàng mặt mày
cũng trở thành trắng bệch như con bệnh vậy. Ký ức về nghị lực
của chàng, về sự táo bạo của chàng, về lòng tự tin mãnh liệt của
chàng còn lởn vởn tại phía Nam đường Marylanone và phía Bắc
phố Oxford.
Những khuyết điểm của chàng cũng quan trong như đức tính
của chàng nhưng lại vô cùng thơ mộng hơn. Những lợi tức khá
lớn của chàng (trong tất cả thành phố London chỉ có hai đồng
nghiệp kiếm nhiều tiền hơn chàng) đã vẫn rất thấp so với sự xa
hoa trong nếp sống của chàng. Tại đáy sâu của bản chất phức tạp
cua chàng, có sự lưu thông của một luồng nhục cảm mạnh mẽ mà
sự tác động đã ban cho cuộc sống của chàng tất cả giá trị của nó.
Các vị thầy học của luồng nhục cảm này tên là mắt, tai, bàn tay,
khẩu vị. Số vàng ồ ạt đổ vào nhà chàng đã biến thành một mùi
rượu vang lâu năm, thành các chai dầu thơm ngoại quốc hiếm có,
thành những chén đĩa mà sự tinh vi của nước men và kiểu dáng là
thứ có một không hai ở Âu Châu. Và rồi chợt nảy sinh sự say mê

điên rồ, đột ngột phu nhân Sannox. Chỉ mới một lần tương kiến
mà hai mắt đã cùng liếc, hai lòng cùng ưa, một tiếng thì thầm...
thế là chàng đã như lửa cháy bùng. Nàng là người đàn bà kiều
diễm nhất London (theo ý chàng thì đó là người đàn bà duy nhất ở
London). Chàng là một trong những người đàn ông đẹp nhất
London (với nàng thì không có người dàn ông duy nhất nào ở
London). Vì nàng có một sở thích thu thập những kinh nghiệm
mới lạ nên nàng đã tỏ ra dễ dãi dối với phần lớn những người đàn
ông chạy theo tán tỉnh nàng. Phải chăng đó là nguyên nhân, hay là
kết quả? Ngài Sannox, người mới có ba mươi sáu tuổi mà nom
như đã ngoài năm mươi tuổi.
Ngài Sannox này là một người trầm lặng, ít nói, xuề xòa. Ông
có cặp môi mỏng và những mí mắt nặng. Ông rất thích công việc
vườn tược và ông thích ở nhà. Ngày xưa ông đã hoạt động kịch
trường, ông đã thuê cả một phòng ở London. Chính ở các sân
khấu mà lần đầu tiên ông gặp cô Marion Dorson; ông đã dâng cho
nàng tên tuổi ông, chức vụ ông và một phần ba lãnh địa của ông.
Từ khi lấy vợ ông đã từ bỏ sở thích ngông cuồng này; ông còn

cảm thấy chán ghét sở thích đó. Ngay cả trong các câu lạc bộ tư
nhân ông cũng từ chối những tràng vỗ tay hoan nghênh một tài
năng không thể chối cãi được. Ông thấy sung sướng đứng giữa
những cây hoa lan và hoa cúc của ông, với chiếc cuốc dấy cỏ và
chiếc bình tưới nước.
Một vấn đề rất quan trọng là mọi người tự hỏi liệu có phải ông
hoàn toàn ngốc nghếch hay ông đã thiếu can đảm một cách đáng
thương. Phải chăng ông đã biết lối ăn ở của vợ ông và ông đã tha
thứ cho bà ấy? Hay ta coi ông là một anh chàng lẩm cẩm mù
quáng? Người ta đã bàn tán nhiều về chuyện đó trong các thính
phòng tin tức ở London bên trên những chén trà và trên các khung
cửa sổ các câu lạc bộ trong khi hút xì gà. Các ông thì nói về ông
ta với một vẻ nghiêm khắc chua chát. Trong bọn họ chỉ có một
người là không họa theo và ông ta đứng câm như hến: ông ta đã
nhìn thấy ông khuất phục một con ngựa tại trường Đại học và về
việc đó ông ta đã giữ một kỷ niệm lâu bền.
Khi Douglas Stone trở thành người sủng ái, người ta không
được phép nghi ngờ nữa: Stone không biết tới những trí trá của

