Nht ký ca cô gái Bông Ci trước ngày tn thế
(K cui)
4 ngày.
-Ch có chc là s đi được ch? Hình như hôm nay thi tiết không được đẹp.
-Được mà, ch s đem theo ô, đem c áo mưa, c áo m, c khăn len…
-Ơ hơ, ch không cn lit kê như thế đâu, em cũng không có ý ngăn cn ch. Min
sao ch thy vui là được ri, em ch hi vì lo cho ch thôi.
-Ch không sao đâu mà, em trai yêu quý ca ch! – Nói ri An vòng tay ôm Quân,
nó cm thy tht s hnh phúc khi có mt người em trai như Quân.
Quân đưa An ra xe, ln này cô không còn e dè như hôm qua, cô vui v ngi lên xe
và vy tay chào tm bit Quân. H vi vu trên con đường quen thuc, An nm cht
tay vào hai bên hông áo ca Bình, ch cn anh đi hơi nhanh là cô li nm tht cht,
cô không nói gì nhưng anh hiu cô mun anh đi chm li.
-Em không thích cm giác được gió ào vào mt sao? – Bình quay li.
-Đừng! Anh đừng nói chuyn khi đi xe, hãy c tp trung lái xe đi! Em xin anh đấy.
- m. – Bình không hiu rõ ý nghĩa câu nói cô va nói, cô có phn s hãi khi nói
ra câu y. “Đã có chuyn gì xy ra sao?” – Anh t hi mình.
Cô bước nh nhàng trên cánh đồng ci, đưa tay vut nh tng cành, tng cành mt.
Cm giác có c thế gii trong tay. Người ta nói mi người đều có mt thế gii
riêng, nhưng rt ít người có được c thế gii y. Bi vì h không nhn ra đâu là thế
gii ca h, đâu là thế gii ca người khác. Có nhiu người vì mù quáng mà mun
cướp đi thế gii ca người khác, kết qu là h đã đánh mt luôn thế gii riêng ca
h. Đối vi An, thế gii ca cô cách đây hai năm chính là Bình, sau khi Bình ra đi,
thế gii riêng ca cô là cánh đồng ci – nơi có ni đau v Bình. Đã rt lâu ri, cô
trn tránh thế gii này, cô không phi là k mun cướp đi thế gii riêng ca bt kì
ai, nhưng cô li không biết ai đã cướp đi thế gii ca mình. Là thn chết? Là nhng
con đom đóm? Hay là chính cô đã t chôn vùi nó vào trong nhng ni đau và mt
vết so?
Con người sinh ra vn đã biết có thế gii riêng. Đứa tr lúc nm trong bng m,
thế gii riêng ca nó ch đủ ch cho nó hình thành cơ th. Ri khi ra ngoài, nó bt
người m phi chu s đau đớn tt cùng, thay mt thế gii thì phi nếm tri s đau
đớn, nhưng nhng bà m vĩ đại đã gánh chu giúp con mình. Sinh ra ri thì c gng
ct tiếng khóc tht to để nói rng nó đã xut hin trên thế gii này.
-Em đang nghĩ gì thế?
-À, em đang ước, nếu có th nhìn thy màu ca hoa ci trước ngày tn thế thì tht
tt biết my.
-Em tin có ngày tn thế ư?
-Anh không tin ư? – An hi ngược li.
-Không, anh không tin.
-Ti sao?
-Tin cũng không được gì mà không tin mt ngày vn c trôi qua.
-Còn em nghĩ khác. Em tin vì em mun sng trn vn hơn vi mi ngày cui cùng
ca cuc đời. Và ri… em s gp Bình, em s được cùng cu y trong thế gii
riêng ca chúng em.
-Bình? Là ai?
-Là người đã vì em mà ra đi mãi mãi… – An cúi mt, s yếu đui li xut hin,
nước mt bt đầu rơi.
-Đừng khóc! Bông Ci, em không được khóc! – Bình bi ri, anh ngi bên cnh v
v vào vai cô.
-Anh có đang nghĩ em đáng thương không? – An ngước mt lên, lau nước mt.
-Không h. Thế em có nghĩ cái cây c th chúng ta đang da vào đáng thương
không?
-Không h. Em thy nó rt mnh m, chu đựng biết bao ni đau mà vn sng tt!
-Anh s không so sánh em vi cây, nhưng nếu em nghĩ cái cây này vi nhiu vết
so là mnh m thì anh mong em cũng s mnh m vượt qua được ni đau.
An mm cười, n cười hòa vào gió.
O0o
-Anh đang đâu vy?
- đồng ci. Có gì không Qunh?
-Anh đi mt mình hay đi vi ai?
-Anh đi vi bn. Em… – Chưa kp nói hết, Bình đã nghe tiếng tút dài t bên kia.
Qunh gi đin và hi mt cách l lùng. Nhưng anh tha hiu tính cô nàng, ngang
ngnh, bướng bnh. Trước đây Qunh không như vy, cô rt ngoan ngoãn bên anh
trai. Ln đầu tiên Bình gp Qunh là trong mt bui đi chơi vào đêm giáng sinh,
Quang đã đưa Qunh đi cùng. Cô gái hin lành, ch rt rè đi sau lưng anh trai, gi
đây… Bình thôi không nghĩ v Qunh, có l con người ta s có s thay đổi ln sau
mt cú sc nào đó. Đối vi Qunh, và c An cũng thế.
-V nhé!
-Vâng! V .
Trên tri, mây đen đang kéo đến. An không biết điu này. Cô vn cười rt tươi khi
ra v cùng vi bó hoa ci trên tay. Bình thích hình nh này ca cô, đẹp v thun
khiết, b váy trng cô đang mc đã nhum lên màu vàng ca bông ci, anh tin tay
chp li mt bc và anh không nhn ra mình cũng đang cười rt hnh phúc.
-Anh Bình! – Qunh t xa chy ti, cô ào đến như mt cơn bão.
-Bình? Bình? Bình đâu? – An bi ri, cô tưởng mình nghe nhm.
-Anh, là anh, anh tên là Bình!
Anh chưa kp định thn thì Qunh đã lao v phía cô, git ly bó hoa ci ri đập túi
bi vào cô, không ngt kêu gào:
-Mày là con h ly, ai cho mày đi chung vi anh Bình. Ai cho phép mày!…
-Qunh! Em điên ri. Em làm cái gì vy? – Bình gi Qunh li, anh ôm cht cô gái
vào lòng.
Còn An, cô ln mò khp người nhng cánh hoa ci đã tan nát trên nn váy màu
trng. Cô bt đầu hong s. Chuyn gì đang din ra? Ti sao cô li b đánh? Ti
sao người con trai l đó li tên là Bình? Ti sao? Cô ngi sp xung, ôm mt khóc
nc n.
Tri bt đầu đổ mưa, nhng ht mưa nng trĩu tt vào mt cô rát but. Cô đưa tay
lên, cn tht mnh vào cánh tay. Máu, nước mt, nước mưa hòa vào nhau.
Trong khi đó, mt góc ca đồng ci.
-Em điên ri, ti sao em li đánh cô y?
-Ai bo cô ta dám cướp người em yêu! Anh là ca em, ca em thôi!
-Anh chưa bao gi là ca em. Em ch là em gái ca anh, không hơn không kém.
Em đừng hành động ngu ngc như thế na. Em v đi!
-Ti sao? Ti sao anh không yêu em? – Qunh gào thét trong tiếng mưa.
Bình không nói gì na, anh quay đi, chy v ch An. Nhưng anh tht s hong
lon khi An không còn ngi đó na. Màn đêm đã nut chng mt tri, mt màu
đen bao trùm khp cánh đồng. Anh chy khp trên cánh đồng ci, không ngt gi
tên cô, nhưng nhn li cũng ch là tiếng mưa lnh lùng, tiếng gió lnh đến thu
xương.
Ti sao trong trò chơi mang tên ‘Tình yêu’, k thng cuc không phi là k có sc
mnh? Người mình yêu li không yêu mình. Phi bao nhiêu người yêu đơn phương
thì mi có mt cp đôi yêu nhau?
Hoa ci nát ri, lòng em bun man mác.
Mưa ri s tnh, nhưng vết thương này ai s tr giúp em?
Anh ra đi ri, trái tim em tan nát.
Để li mt mnh đời, cô qunh vi ngàn ni đau.
3 ngày.
-Ch n ri ch?
An không nói gì, cô giu khuôn mt mình vào chú gu bông thân quen.
-Con gu có ti tình gì mà ch dùng nó làm khăn lau nước mt ch? Nếu cn… em
cho ch mượn b vai này.
An ngi bt dy, ôm choàng ly Quân mà khóc. Đêm qua, cô đã t mò mm lên
đường cái ri gi đin cho Quân đến đón v. Trên c quãng đường v, cô ch biết
khóc. Quân hi gì cô cũng không nói. Cu biết ch mình không thích nói chuyn
khi đang đi xe trên đường nên dn lòng v đến nơi s gi đin hi Bình. Sau khi
nghe Bình thut li đầu đuôi s vic, Quân mi yên tâm chăm sóc ch, cu biết
chuyn này không phi là li ca Bình, ch cu li càng không có li. Li là ai? Đó
là vì “Định mnh”.
-Ti sao cuc đời ch li toàn nước mt thế này h Quân? Ch đã làm gì sai sao?
Ch đã b mù, ch cũng không mun là gánh nng ca ai c. Ch cũng không nghĩ
mình s cướp ca ai đó bt kì th gì. Nhưng ti sao…
-Ch đừng c tìm câu tr li cho câu hi vô nghĩa đó na. Ch chưa bao gi là gánh
nng ca ai c, dù ch có da dm vào ai đó thì cũng là do s mnh ca ch và do
định mnh ca người đó vi ch mà thôi.