S Khng Khiếp Gia
Tri Cao
Tất cả những ai đã biết vụ án này đều không chịu tin rằng câu
chuyn kỳ lạ mà người ta gọi là ”Một mảnh của Joyce - Amstrong
” là một sự huyền hó thêu dệt bởi một kẻ lạ mặt do sự gợi hứng
của một tâm tính sa đọa. Một anh chàng hcô hồn nhất và lém
lỉnh nhất chắc cũng phải nhìn vào sự vật này hai lão lần trước khi
dồn cả cái đầu óc tưởng tượng đầy bệnh hoạn của anh vào những
việc không thể chối cãi được một cách bi đát đã dựng nên câu
chuyn này, mặc dù câu chuyn này đầy rẫy những lời xác quyết
rùng rợn và có khi quái đản nữa, nó vẫn không thiếu tính chất
đáng tin và nó khiến chúng ta phải xét lại một quan niệm mà ngày
nay đã có v lỗi thời. Chỉ có một lằn ranh an toàn mng manh để
che chở cho con người chống lại một sự nguy hiểm bất ngờ.
Trước khi thuật lại câu chuyn nguyên thủy trong cái hình thức
không toàn vẹn một cách khốn khổ của nó, tôi xin trình lên các
dộc giả cả mọi sự việc mà người ta được biết vào ngày hôm đó.
Trước hết tôi xin nói với các bạn có tính đa nghi đã ng vực câu
chuyn của Joyce - Armstrong rằng các sự việc có dình líu tới đại
uý Myrthe trong Hải quân Hoàng gia và ông Hay Connor đã được
phối kiểm: Đúng là họ đã chết như người thuật truyện đã mô tả.
” Một mảnh của Joyce Armstrong ” đã được tìm thấy tại một
cánh đồng được gọi tên là Haycock Ha, khoảng một cây số rưỡi
v phía Tây làng Withyham trên ranh quận Kent và quận Sussex.
Ngày 15 tháng chín vừa qua, một anh nông dân là Jamé Flynn,
làm công cho trại chủ Mathew Dodd, thuộc Nông Trại Chauntry ở
Withyham, trông thấy một cái vố làm bằng rể cây Bruyen ở cạnh
con đường chạy dọc theo hàng rào của Haycock Hạ. Cách xa hơn
một vài thước nữa, anh ta tìm thấy cặp mắt kính đeo mắt bị bể.
Sau rốt, trong những cây gai ở cái hố anh ta phát hiện ra một
quyển sách mỏng gáy vải: Đó là một quyển sổ tay, một vài tờ bị
long ra và bay tung toé chỗ chân hàng rào. Anh ta nhặt nhanh tất
cả: Ba tờ giấy trong đó có hai tờ đầu, đã không thể nào kiếm thấy
được. Anh nông dân mang chiến lợi phẩm này v cho ông chủ của
anh, rồi ông này đưa cho bác sĩ Atherton ở Hartfield xem. Vị quý
nhân này tháy ngay rằng cần có một sự giám định chuyên môn.
Vậy là bn thảo được đưa tới câu lạc bộ Hàng không ở London,
nơi mà nó vẫn còn tới bây giờ.
Hai trang du của bản thảo b mất. Một trang khác cũng bị rơi
mất ở đoạn kết thúc câu chuyện, nhưng sự mạnh lạc của toàn th
không hề hấn gì. Người ta cho rng đon khởi đầu phác hoạ lại
giấu tưởng lục của ông Joyce – Armstrong, bằng tưởng lục mà
người ta có thể tạo lại một cách dễ dàng và nó vẫn là thứ độc nhất
vô nhị trong nghành hàng không Anh quốc. Trong nhiều năm trời
Joyce – Armstrong vẫn được coi như một trong những nhân viên
phi hành táo bạo nhất và uyênc nhất. Sự kết hợp các tài năng
này đã cho phép ông phát minh và thí nghiệm nhiều phương pháp
mà tên tuổi ông vẫn còn được gắn liền. Tất cả bản thảo của ông
được viết bằng mực một cách đằng tả, trừ những dòng cuối cùng
viết nguệch ngoạc bằng bút chì, gần như không thể đọc được,
người ta đoán rằng chúng được viết một cách rất vội vã trên ghế
một phi cơ đang bay. Ta cần nói thêm rằng có những vết bẩn làm
lem luốc trang cuối cùng và tờ bìa, các giàm định chuyên môn
của Bộ Nội vụ tuyên bố rằng đó là nhng vết máu, có thể là máu
người, nhưng chc chắn là máu của động vật có vú. Sự kiện là
việc phân tích chất máu này đã phát hin một vật gì rt giống con
vi khuẩn bệnh sốt rét rừng ( Joyce Armstrong thường bị những
cơn sốt rét ) là một thí dụ đáng kể về những vũ khí mới mà khoa
học hiện đại đã đặt vào tay các thám tử của chúng ta.
Bây giờ hãy nói qua tới nhân cách của tác giả một tài liệu sẽ
mở ra một kỷ nguyên mới. Nếu ta tin được qua lời một vài người
bạn đã biết nhiều về ông, thì Joyce – Armstrong là một người hay
mơ mộng và là một thi sĩ, cũng như là một nhà phát minh và một
k thuật gia của ngành cơ giới. Ông đã tiêu phầ lớn tài sản đáng
kể để thoả mãn sở thích vẻ hàng không trong các xưởng của ông
ở gần Devizes. Ông có bốn phi cơ tiêng. Và trong năm ngoái, ông
đã bay không dưới 170 lần. Tính nết của ông thường ảm đảm.
Trong những dịp này ông tự cách ly và tránh mặt mọi sự tiếp xúc
với xã hội. Đại uý Dangerfield, một người bạn đường thân nhất
của ông công nhận rằng trong một vài trường hợp tính cổ quái của
ông gần đi tới chỗ điên khùng, ông chẳng thường có thói quen
mang theo lên ohi cơ một khẩu súng săn đó ư?
n nữa vụ tai nạn xảy ra với Trung Úy Murtle đã khiến ông
xúc động một cách hai hại. Trong khi định phá kỷ lục về độ cao,
Myrtle đã bị rơi từ một độ cao chừng mười ngàn mét, một sự việc
khủng khiếp! Cái đầu ông ta hoàn toàn biến mất, tuy nhiên chân
tay và tất cả phần còn lại của thân thể ông vẫn còn giđược hình
thể nguyên thuỷ, mỗi khi các phi công họp mặt với nhau, Joyce
Armstrong lại hỏi với một n cười bid hiểm: ” Các bjan đã tìm
thấy cái đầu của Myrtle chưa? ”
Một buổi tối sau bữa ăn tại câu lạc bộ ca trường huấn luyện
phi công tại Salisbury, ôn đã gây ra một cuộc tranh luận về đề
luận sau đây: Trong các sự hiểm nguy đối với các phi hành gia t
cái nào là lớn nhất và thường xảy ra nhất? Sau khi đã nghe các ý
kiến được phát biểu về các lỗ hỗng trong không khí, các khiếm
khuyết trong việc chế tạo, các trận bảo tố, ông nhún vai từ chối
không đưa ra ý kiến riêng ca ông. Nhưng ông cho thấy rằng nó