
Nhảy múa dưới mặt trời
TRUYỆN NGẮN CỦA PHƯƠNG TRINH
Buổi sáng, giấc mơ tôi nghiêng đổ khi chiếc đồng hồ hình con chim réo vang. Tôi mở
mắt ra lúc con chim kim loại vẫn đang khom mình cho vừa cái lồng thủy tinh trong suốt,
cất tiếng hót đục ngầu. Tôi đứng dậy mở chiếc cửa sổ hình vuông. Trên cao, mây vỡ
trắng trời. Mấy nốt nhạc khẽ ngân nhắc rằng tôi có tin nhắn.
Tôi đi đến chỗ cành hoa hồng vải đang cố khép cánh cho vừa cái hộp bằng nhựa trong,
hình chữ nhật, cầm chiếc máy bé xíu lên. Thường thì theo thời khóa biểu của tôi, vào giờ
này, tôi sẽ nhận được một tin nhắn bảy chữ của người yêu. Dòng chữ hiện trên máy:
"Chúc một ngày tốt lành, em yêu" chứng minh rằng tôi nói đúng. Tôi, trong vai một
người yêu, cũng gửi lại anh đúng bảy chữ, chỉ đổi chữ "em" thành chữ "anh". Anh là một
người lịch sự. Nếu tôi nhớ không lầm thì tôi cũng là một người lịch sự. Có lẽ vì lịch sự
quá nên mặc dù có lắm lúc cảm thấy cực kỳ buồn ngủ khi nói chuyện với nhau, đến nay,
chúng tôi vẫn không bỏ nhau được. Hoặc anh đang nghĩ đến cách chia tay sao cho đúng
kiểu những người có học trong thời đại mới cũng nên. Trong công thức chia tay ấy có
nước mắt chăng? Nếu có nước mắt thì dẫu không buồn, tôi cũng phải khóc thôi. Còn
ngược lại, công thức chia tay thời đại mới không có nước mắt và tôi buồn, thì sao nhỉ?
Hình như sáng hôm nay trời oi quá? Tôi bước nhanh vào phòng tắm.
Dòng nước mát chạm vào da làm tôi nhớ đến cành hoa trắng mát chạm vào mình trong
giấc mộng. Tôi mơ thấy một thiên thần cánh bạc bé nhỏ, mặc áo lụa trắng, tay cầm một
cành huệ nuột nà che nắng cho tôi ngủ. Giấc ngủ dưới chiếc ô trắng ngát ấy thơm hương
hoa và bồng bềnh như mây nõn. Nàng nhảy múa say mê giữa ngàn lau trắng. Tôi lẫn
nàng với hoa huệ, với lau, với cánh bướm tinh khôi. Tôi lẫn nàng với ánh trăng thủy tinh
trong đêm trinh khiết, lẫn tiếng cười của nàng với giọt mưa vô tư vỡ trên lá biếc.

Tắm xong, tôi bước ra ngoài, không khí vẫn như đông lại, ngộp quá. Phải mở cửa sổ mới
được. Tôi đến bên cửa sổ và đưa tay vỗ trán, phì cười. Sao thế nhỉ, tôi đã mở cửa sổ rồi
mà quên mất. Tôi chọn một chiếc áo bằng vải mỏng, khá rộng để mặc cho thoáng. Hôm
nay, tôi có mặt trong tốp múa của buổi trình diễn văn nghệ cuối năm ở công ty. Trước
đây một tuần, tôi gọi điện rủ anh đến xem tôi múa, nhưng không được, anh khóa máy mất
rồi. Tôi đành gửi tin nhắn cho anh. Hơn hai tiếng đồng hồ sau, anh trả lời: "Anh bận lắm
em yêu, anh không đi được. Rất tiếc không được xem em múa!". Tôi bảo rằng: "Anh yêu,
hơn ba tháng nay chúng mình không hề đi chơi với nhau, đây là lần thứ tư em rủ anh
trong hơn ba tháng". Anh trả lời tôi rất lịch sự và chững chạc: "Anh rất muốn đi với em,
em yêu, nhưng anh bận mất rồi, một dịp khác mình sẽ gặp nhau, em nhé!". Chúng tôi gọi
nhau là "anh yêu" và "em yêu" vài lần nữa rồi cả hai đều tắt máy. Hôm ấy trời nóng đến
gần bốn mươi độ. Người ta không thể ăn uống hay ngủ nghê dưới cái thời tiết này. Tôi
cũng vậy. Tôi không nuốt nổi cái gì vào bụng và thức gần trọn đêm. Đến là kỳ, sao trời
hôm nay vẫn ngột ngạt thế nào ấy. Mà nhiệt độ đâu đến nỗi cao. Tôi bước ra khỏi nhà.
Chỗ tôi ở là một cư xá, những căn nhà hình vuông, hình chữ nhật cất san sát và chồng
chất lên nhau. Nhà tôi nằm ở lầu thứ ba. Trên đường đi đến cầu thang, tôi, trong vai một
người hàng xóm niềm nở, giơ tay cao khỏi đầu bốn xăng-ti-mét rưỡi và hé miệng đúng ba
mươi độ chào tất cả những ai mình gặp: "Chúc một buổi sáng tốt lành!". Chị tóc xoăn
cách tôi ba căn, hai tay cầm hai bịch rác, thấy tôi giơ tay chào, cũng thân mật chúc tôi
một buổi sáng tốt lành bằng cái tay đang cầm bịch rác giơ cao và thêm một cái giật mình.
Có lẽ chị đang định gửi tạm rác nhà chị sang giỏ rác nhà tôi.
Một buổi sáng tốt lành nghĩa là một buổi sáng chị âu yếm hỏi tôi: "Xách nặng không
em?" khi thấy tôi khệ nệ xách những bao rác của cả hai nhà đi từ lầu ba xuống tầng trệt
đổ. A ha, thế ra hôm nay chị không kịp thực hiện ý định. (Hừm, nhưng chuyện gì sẽ xảy
ra sau khi tôi đi khỏi hả trời?). Tôi vừa mỉm cười tươi tắn vừa nghĩ xem mình có nên gửi
tạm rác sang nhà chị và ân cần hỏi thăm: "Xách nặng không chị?" vào lúc nào đây. Tôi và
chị quả là những người hàng xóm nghĩa tình!

Vào đến cơ quan, tôi cúi người chín mươi độ chào các sếp lớn và sếp nhỏ. Các chị phòng
tôi đang vừa trang điểm, thử đồ, vừa trò chuyện. Các chị bảo Hoa Hồng Vàng phòng X
lúc này điệu phát khiếp, lại còn ăn bận mát mẻ, kỳ dị quá, chẳng biết có phải đang "lượn
lờ" với sếp hay không. Sơn Ca phòng Y thì việc gì của cơ quan cũng có ý kiến, phong
trào nào cũng tham gia, chắc đang muốn leo lên ghế này ghế nọ. Khi chúng tôi vừa
chuyển sang nói về Búp Bê thì sếp và Hoa Hồng Vàng đi tới, cười: "Chị em trò chuyện
đông vui nhỉ?". Tôi hốt hoảng cúi người chào, bụng nghĩ: "May phước là đang nói về
Búp Bê, chứ nói về Hoa Hồng Vàng thì nguy với sếp!". Hôm nay, Hoa Hồng Vàng mặc
một chiếc áo voan mỏng màu vàng và rộng cổ, may rũ xuống, không hề chít eo, giông
giống hình thang, hoặc tương tự chiếc màn cửa. Các chị tíu tít khen Hoa Hồng Vàng chọn
áo đến là khéo, tôi cũng lật đật góp lời: "Cái màn... à không... cái áo xinh quá!". Khốn
khổ chưa, suýt chút nữa thì tôi bảo: "Cái màn cửa xinh quá!" rồi. Sếp và Hoa Hồng Vàng
đi vào trong. Chị Phấn Hồng trang điểm giúp tôi trong khi tôi nhìn mình trong chiếc
gương hình bầu dục. Hắt xì! Trời ạ! Bao giờ tôi cũng dị ứng với mùi son phấn. Các chị
vừa hỏi tôi có sao không, vừa cười ngặt nghẽo. Vừa lúc đó, Búp Bê đến chào chúng tôi
và chúc một buổi sáng tốt lành. Tôi, trong vai một đồng nghiệp lịch sự, giơ tay cao khỏi
đầu bốn xăng-ti-mét rưỡi, miệng mở đúng ba mươi độ, niềm nở:
- Chúc một buổi sáng... hắt xì! Chúc một buổi sáng... ối trời ơi!
Quỷ tha ma bắt cái mùi son phấn! Tôi hắt xì liên tục. Búp Bê đã đi một quãng rồi mà lời
chúc của tôi vẫn còn ấm ớ chưa xong: "Chúc một buổi... hắt xì! Chúc... ối trời ơi!". Một
anh chạy vào bảo chúng tôi chuẩn bị ra biểu diễn. Hừ, hừ, không biết tôi có hát thành:
"Mùa xuân đã đến... ối trời ơi!" không nhỉ?
Ơn trời! Tôi đã bắt đầu quen với mùi son phấn. Từ nay cho đến cuối đời, chắc tôi còn rất
nhiều lần phải biểu diễn và tất nhiên tôi phải có kế hoạch để sống chung với son phấn.
Sân khấu của chúng tôi đặt ngoài trời, trong khoảng sân rộng của một nhà văn hóa cạnh
công ty. Chúng tôi đồng loạt cúi người chín mươi độ chào khán giả, tức các đồng nghiệp
và các sếp lớn nhỏ. Tôi vừa múa, vừa hát, vừa nhìn xuống hàng ghế dưới kia. Lẽ ra, giờ
này, ở dưới đó đã có một người. Bây giờ đã gần mười một giờ trưa. Ngọn nến buổi sáng

