
Những buổi chiều ngang
qua làng tôi
Tôi không ưa con Vịt nhà bên. Nó vừa xấu vừa đen mà suốt
ngày đòi sau này lớn lấy tôi làm chồng. Không biết ngượng.
Tôi không thích loại con gái ngoa ngoắt như nó.
***
Có những buổi chiều ngang qua làng tôi.
Chầm chậm, buồn tẻ.
Là những buổi chiều muộn, tôi một mình trèo lên đỉnh núi
Vòng, để đứng đó nhìn xuống những cánh đồng lúa trải dài như
một dải lụa màu xanh. Nhìn con đường mòn đi từ thị xã vào
làng tôi. Con đường heo hút bóng người.

Sáng dậy, lũ trẻ con chúng tôi cắp cặp đi học, bà tôi ngồi vặn
lại đôi quang gánh phân, ông tôi lùa bò ra ruộng. Tôi vừa trệu
trạo nhai nắm cơm nguội chấm muối vừng, vừa nhìn ông tôi lẽo
đẽo vác cày đi sau con bò.
Làng tôi chỉ có người già.
Làng tôi chỉ có trẻ con.
Người lớn cũng có, nhưng đi làm xa hết rồi.
Bố tôi, mẹ tôi, bác tôi, chú tôi, anh tôi... Hết thảy đều làm thuê
dưới thành phố. Thỉnh thoảng tôi được gửi về cho mấy bộ quần
áo mới, mấy cái bánh ngọt. Nhưng tôi có cần đâu.
Cái thế giới của tôi sao mà nó buồn!
***
Tôi chẳng chơi thân với đứa nào trong làng. Thằng Mít nhà tôi
thì khác, nó ôm vai thằng nọ, nó bá cổ thằng kia. Tôi nhìn thấy
ngứa mắt.

Tôi chỉ thèm hơi mẹ. Lâu rồi tôi không được rúc vào nách mẹ,
ngửi mùi mồi mồ hôi mặn mặn chua chua, thọc tay vào áo mẹ
vặn vặn cái núm tròn tròn trong ý, để mẹ chửi váng lên: "Xê ra
cái thằng tởm này!". Những lúc ấy tôi lại dụi đầu vào bụng mẹ
cười hê hê.
Có lần tôi hỏi Mít: "Mày có nhớ mẹ không?". Nó cắn củ khoai
sống nhai rôm rốp, mỉa tôi: "Em là đàn ông, nhớ nhung cái gì".
Tôi dúi đầu nó xuống cát. Cái thằng khỉ, mới mấy tuổi đầu mà
nói năng bày đặt.
Tôi lên lớp 6, những bài Toán khó bắt đầu làm cho tôi thấy
chán học. Ngày xưa có bố ở nhà kèm tôi từng phép tính. Giờ thì
chỉ có mình tôi vật lộn với các phương trình. Ôi, tôi thèm
những cái cốc lõm đầu mà bố thường kí lên đầu tôi.
Buổi chiều nghỉ học, bọn trẻ chúng tôi thường được giao nhiệm
vụ đi nhặt phân trâu, phân bò. Đem về ủ là phụ còn làm sạch
đường là chính. Đường làng cứ đi vài bước là lại thấy một bãi
to đùng, chúng tôi tha hồ hót, chỉ đi ngang buổi là đầy sọt.

Nhưng dần dần phân trâu, phân bò cũng hiếm. Cũng chẳng biết
trâu, bò ỉa ở đâu, đi khắp làng cũng chỉ thấy đường làng sạch
bong. Nhìn thấy một bãi phân còn sót lại là cả bọn tranh nhau
chạy đến xúc lấy xúc để.
Tôi lặng lẽ đi về, vứt sọt vào chuồng lợn, chạy lên đỉnh núi,
nhìn những cánh đồng lúa trải dài như một dải lụa màu xanh.
Nhìn con đường mòn đi từ thị xã về làng tôi.
Con đường heo hút bóng người.
Tôi làm súng chun để chơi. Thấy thế, bọn trẻ cũng làm theo.
Tôi không cho bọn nó bắn chim. Chim nó bay trên trời, có tội
gì đâu mà mình bắn. Tôi vẽ mấy hình tròn lên tờ giấy, dán lên
bờ tường trạm điện. Chúng tôi thi nhau bắn vào bờ tường.
Bắn mãi vào tường cũng chán, chúng nó quay ra bắn nhau. Tôi
không chơi nữa, bỏ về, chúng nó quay ra bắn tôi. Thằng Định
phật một hòn đá vào chân tôi đau điếng. Tôi điên quá quay lại,
giương súng ngắm bả vai nó mà bắn. Hòn đá từ tay tôi trượt đi

vun vút. Tôi nào có tài ngắm chuẩn. Đạn của tôi không phi vào
vai thằng Định mà cắm thẳng vào mặt nó. Tôi hoảng hồn chạy
lại, nhìn nó máu me đầy mặt mà xin lỗi rối rít. Nó cứ gào rú
lên, nghe thật thê thảm.
Tối đến, bà nội thằng Định đến nhà tôi chửi ầm ĩ. Tôi bị ông lột
quần ra và lấy củi đánh. Tôi cào tay xuống nền phản chịu đòn.
Không khóc mà nước mắt cứ chảy. Thằng Mít cứ khóc ầm lên
xin ông tha cho tôi. Thanh củi cứ quất vào người tôi nóng rát.
Tôi nhớ mẹ. Mẹ vẫn ôm lấy tôi mà che mỗi khi tôi bị bố đánh.
Giờ chỉ có tôi chình ình nằm phơi mình trên phản. Thanh củi cứ
nện xuống người tôi bồm bộp.
Tôi đau quá chẳng kêu được gì. Có kêu cũng bị tiếng chửi của
ông át hết. Thằng mất dậy! Thằng giặc giời! Thằng thổ phỉ.
Ngày xưa bố đánh tôi, bố vừa khóc vừa quát: "Mày làm xấu
mặt bố thế hả con, mày có đáng mặt làm con không hả con..."
Tôi lê lết trèo lên đỉnh núi Vòng, ngồi bệt xuống đất khóc. Tôi
không giận ông, chỉ thương thằng Định, hòn đá bắn vào mắt

