
Quá Khứ và Hiện Tại
Anh Quốc
Minh đứng trong thánh đường, nước mắt lăn dài nhìn theo dáng anh, người
Minh yêu. Vẫn ánh mắt ấy, nụ cười ấy, giọng nói ấm áp, nhưng khoảng cách
giữa anh với nó quá xa vời.
Quá khứ
Anh Nhật là con của bạn ba nó, anh hơn nó năm tuổi, nó- anh- Toàn luôn là
bộ ba quậy phá, đi đâu cũng có nhau.
Với nó, anh luôn là chỗ dựa vững chắc trong tâm hồn, là người hiểu nó
nhất, anh luôn nhẹ nhàng quan tâm và thương yêu nó.
- Thằng Toàn chơi ăn gian, tới lượt chị chứ, anh Nhật, chị, mới tới em dít
hình- Nó lừ mắt nhìn Toàn.
- Em không chịu, lâu lắm- Toàn cương lại.
- Toàn ngoan nào, em phải chờ tới lượt mình như thế mới vui- Nhật nhẹ
nhàng.
- Dạ!- Toàn.
Nó là một đứa lí lắc, ngồi không yên. Cũng tại vì ba mẹ cứ tưởng nó con trai
nên thế, suốt ngày nó và thằng Toàn cãi nhau chí chóe, Nhật luôn là người
giải hòa.
- Đồ tham ăn, phải biết để giành chứ- nó giật cây kem từ tay Toàn.
- Huhu, em méc mẹ, hai không cho em ăn kem.
- Mày méc đi, ai kêu mày tham ăn, không để giành( kem mà để dành hả trời,
đúng là con nít).
- Minh sai rồi, cho Toàn ăn hết đi, cái gì để giành chứ kem mà để giành nó

chảy nước hết- Nhật giải thích.
- Hehe, thấy chưa- Toàn chu mỏ.
- Xì, ăn đi, nói nhiều- nó cũng chu mỏ.
****
- Hôm nay Minh và anh Nhật sẽ rải hoa cho đám cưới cô Janet và chú
Brown nhé- mẹ vừa mặc váy cho nó vừa nói.
- Dạ, khi nào con được mặc áo đầm như cô Janet hả mẹ- nó lắc lắc.
- Khi nào con gái của mẹ yêu thương ai đó và muốn kết hôn thì con sẽ được
mặc váy cưới- mẹ xoa đầu nó.
- Dạ!
Đám cưới.
Cô Janet là người trông nom nó và Toàn, làm việc nhà, chú Brown là người
đưa sữa cho gia đình.
Nhạc đám cưới vang lên, nó và Nhật cùng đi vào, vừa đi vừa tung cánh hoa
hồng, chốc chốc nó và Nhật lại nhìn nhau cười.
Khi cô Janet và chú Brown trao nhau lời thề thiêng liêng trước sự chứng
kiến của mọi người, nó xiết tay Nhật, nhìn Nhật cười. Nhật nhìn nó nói:
- Bé Minh ngoan nha, lớn lên anh Nhật sẽ lấy bé Minh làm vợ!
- Thiệt không anh?
- Thiệt!
- Vậy khi đó cũng tại thánh đường này, anh sẽ nói giống như cô Janet và chú
Brown chứ?
- Ừ, khi nào em lớn.
Thời gian trôi đi, năm năm sau, nó đã thành thiếu nữ.
- Anh Nhật- nó hét thật to khi thấy Nhật trước cổng trường, chạy lại cười nói
vui vẻ- anh tới chở em về à!
- Ừ, mà nè, em lớn rồi sao cứ như con nít vậy, đi đứng nhẹ nhàng, từ tốn

thôi- anh xoa đầu nó.
- Hì hì, anh nói cứ y như mẹ em, thời buổi này mà cứ bắt em phải như bà già
tám mươi- nó chun mũi.
- Em mà cứ quần hộp, áo thun đội mũ sụp, ba lô thế này thì ai mà dám theo.
- Em đâu cần ai theo, có anh làm vệ sỹ cho em là được rồi.
- Kiêm luôn tài xế- Nhật nháy mắt.
- Đúng đúng- nó lí lắc.
****
Nó bước vào lớp, mặt vui hớn hở, thấy nhỏ bạn đang ngồi rầu, mặt thảm
thảm, nó hỏi:
- Hey, what’s up?
- Broke up- Nancy thở dài.
- Why?
- ….
- Hey, come on, keep your smile and forget it.
- Min( Minh), come here!- Sara ló đầu vào cửa lớp vẫy nó.
Nó leo lên bàn, chạy nhanh ra cửa.
- Help me!- cô bạn nhìn nó với ánh mắt van nài.
- About what?
- @#$%^&*
- Ok.
Nó nhận bức thư rồi chạy tới lớp của Tom.
- Hey, it’s your.
- …Love letter?! Haha- Tom cười lớn( chảnh đây)- You‘re not my style, too
fat, short, idiot!
Nó không nói gì, nắm tay hình quả đấm, thoi thẳng vào trong bụng của Tom.
- Think twice before you open your mouth.

