
THIÊN THẦN HẠNH PHÚC LÀ EM TÔI Ư
-Con gái à, con đã có em trai. Nó vừa mới ra đời.
Ầm.m.m.m.mmmmm!!!
Một tiếng sét nổ lên, sáng chóe, rạch ngang bầu trời đêm u ám, lạnh lùng. Nó vừa
rạch xé bầu trời vừa hét lên giận dữ. Thật giận dữ. Ông Trời đang đồng cảm với
tôi???
Chân tôi đứng không vững nữa mà ngã khuỵu xuống. Tôi sợ sét, nhưng tiếng sét
đáng sợ kia không phải là nguyên nhân khiến tôi như thế này, mà do tin báo là tôi
đã có em trai từ chính miệng... mẹ...
Tôi đang vui hay đang xúc động ư? KHÔNG HỀ!!!!!!!!!! Tôi đang rất giận dữ và
đau đớn đến tận xương tủy. Tôi đau... đau khủng khiếp... nỗi đau của một cô bé đã
chịu nhiều tổn thương của đời!!! Tại sao ư?... Vì... tôi...có em trai...
Ông Trời chợt khóc, khóc thay tôi, những giọt nước mắt rất nặng, đổ ào xuống,
làm mọi vật như điên đảo. Mưa rất là to...
Tôi cố gượng dậy, nhíu mày đau đớn nhìn thẳng vào mắt mẹ, tôi khó khăn gặng

từng chữ:
-Mẹ ...vừa nói... là thật hả??
Mẹ khẽ gật đầu và đánh mặt qua chỗ khác như tránh mặt tôi. Hai mắt của mẹ long
lanh bởi dòng lệ đang ứa đọng sắp tuôn trào, tôi biết, hẳn mẹ cũng đang rất đau, và
đau gấp trăm ngàn lần so với tôi. Tôi bật cười, một nụ cười xót xa. Tim tôi như có
ai bóp nghẹn lại, không thở nổi...
Tôi cố gượng cười để tạo vỏ bọc mạnh mẽ cho mình, tôi hỏi trong nỗi cay đắng tột
cùng:
-Ba... đâu rồi... mẹ?
-Ba đang chuẩn bị xe chở chúng ta xuống bệnh viện. Con mau thay đồ để... gặp
em.
Mọi vật xung quanh như nhòe đi, tôi nhắm mắt, nhắm lại cho hai hàng nước mắt
ương bướng kia đừng chảy ra... Tôi chạy nhanh vào phòng của mình, nhanh như
đang trốn chạy, như muốn tìm lối thoát cho mình. Đóng sầm cửa phòng, không còn
đứng vững nữa, tôi tựa lưng vào cửa rồi trượt dài người xuống sàn. Nước mắt tuôn
ra xối xả. Tôi mong sao nó chảy ra hết đi để tôi còn cảm thấy nhẹ lòng hơn, nhưng
nước mắt mà, nó không thương hại ai hết, nó đành lòng chảy ngược những giọt
nước mắt cay đắng vào trong tim, khiến nó bỏng rát và đau đớn tột cùng. Tôi cần
lắm, cần lắm một bàn tay che chở...
Bạn biết không? Tôi rất yêu trẻ nhỏ. Yêu nhiều, đơn giản vì chúng rất đáng yêu.
Bọn chúng rất ngây thơ, trong sáng. Nụ cười hồn nhiên thật thanh khiết. Tất cả
những yếu tố tốt đẹp của con người, tôi nghĩ rằng, chúng đều hội tụ đủ trong tâm
hồn của trẻ thơ.
Tôi đã từng là con một trong nhà, rất được cưng chiều, nhưng tôi cũng thấy thiếu.
Tôi thấy thiếu tình cảm anh, chị em một nhà. Nhiều lúc ở nhà một mình, tôi thấy
thật cô đơn, chẳng có ai tâm sự, cười nói với mình. Nhiều khi, tôi thật ganh tỵ với
mấy nhỏ bạn, tụi nó có em trai, em gái thật là ngoan, nhiều đứa cũng khá bướng
bỉnh nhưng cũng rất dễ thương. Tôi "thèm" như tụi nó, được dạy cho em học "a, ă,
â, b, c,...", đùa giỡn với em, hay đơn giản là giỗ giành khi em khóc,...
Giờ đây, tôi cũng có em, nhưng tại sao, tại sao tôi lại thế này??
Tôi... khác mấy nhỏ bạn của tôi, em của tụi nó là em ruột, em cùng cha, cùng mẹ,
là con chính thức, không phải con rơi. Hừm... Còn... còn ở đây, tôi và nó cùng
cha... nhưng khác mẹ- điều nhạy cảm nhất của mỗi gia đình, và chúng tôi cũng
không ngoại lệ. Chắc các bạn sẽ thắc mắc là tại sao mẹ và tôi lại không phản ứng
mạnh mẽ với điều đó phải không? Không phải là mẹ con tôi nhu nhược, càng

không phải vì sợ ba tôi, mà do... mẹ và tôi không có quyền ấy trong xã hội này...
--------
Ba và mẹ lấy nhau đã được hai mươi năm. Ba đã bốn lăm, còn mẹ thì ngoài bốn
mươi tuổi. Nhưng... ông bà vẫn không có được một mụn con để vui cửa, vui nhà,
họ chưa bao giờ cảm nhận được điều thiêng liêng nhất của các cặp vợ chồng bình
thường- được tận mắt nhìn đứa con cất những tiếng khóc chào đời đầu tiên. Đó
cũng chính là nguyên nhân khiến sợi dây tình cảm của họ dần rạn nứt, nếu chỉ bị
một tác động nhỏ từ bên ngoài thôi cũng đủ để làm cho nó không chịu nổi mà đứt
ra một cách vô tình. Tình trạng sinh lý, sức khỏe sinh sản của ba tôi rất tốt, nguyên
nhân là do mẹ. Mẹ không có khả năng sinh con... Ngày xưa, kinh tế thật khó khăn,
y tế chưa phát triển như bây giờ, nên mẹ không có cách nào chữa khỏi căn bệnh tai
quái này. Vì vậy, mẹ luôn bị người đời dèm pha, chọt chĩa những lời cay, nói độc,
áp lực nhất đối với mẹ là gia tộc họ nội, họ xem thường mẹ, coi mẹ không ra gì.
Họ xúc xiểm với ba tôi, giục ba tôi đi lấy người đàn bà khác để sinh con, nhưng ba
tôi không đồng ý vì ông biết, nghĩa vợ chồng chưa trọn. Và yêu ba, mẹ cố chống
chọi miệng lưỡi nhân gian để cố sống với ba, giữ lại tình vợ chồng của hai người...
Thời gian, nó cũng không thể kìm *** được những lời độc địa. Không khí của gia
can càng trở nên u uất, căng thẳng... cho đến một ngày...
-Tôi khuyên bà nên cưới vợ cho ổng, cứ tình trạng này không sớm thì muộn cũng
đổ vỡ hết thôi. Đừng cố nữa. Bà cứ cưới đi, làm vợ lớn cũng có quyền mà. Nếu bà
thương ổng thì phải làm vậy để được bên ổng chứ!- Một người bạn cũ của mẹ tôi,
khi nghe mẹ tôi kể về hoàn cảnh gia đình hiện giờ, bả khuyên mẹ tôi vậy.
Mẹ tôi có vẻ không chịu:
-Nhưng, ai lại hai bà vợ ở chung một nhà, như vậy sao chịu nổi?
-Haizz! Ai bảo bà cho nó về sống chung, cứ để nó ở ngoài, có gì qua lại không tốt
hơn sao??
-Nhưng đâu có ai khờ vậy đâu bà?- Mẹ tôi có vẻ nghi hoặc.
-Tôi có quen một người, nó góa phụ ở tuổi 32, có đứa con trai rồi. Để tui nói nó thử
nó chịu không.
-Bà cố giúp tui nhé!
Vậy đó, mẹ tôi đã ngậm đắng nuốt cay, làm chủ hôn cho chồng với bà góa phụ kia.
Và bà góa phụ đó... đã sinh tôi ra... Không biết phải gọi là may mắn hay xui rủi mà
trong lúc sinh, bà ta... mẹ ruột tôi... đã chết vì băng huyết...
Tuy là tôi không cảm nhận được tình yêu thương từ mẹ ruột của mình, nhưng Ông
Trời còn bao dung, Ông đã ban cho tôi tình yêu thương bao la như biển cả của dì...

Không! Chưa bao giờ tôi xem mẹ là dì. Trong mắt tôi, mẹ chính là người đứt từng
khúc ruột để sinh tôi ra trên cõi đời này. Ngày xưa, kinh tế gia đình rất chật vật, mẹ
đã chạy đôn chạy đáo tìm người có thể cho tôi sữa, mẹ đã từng quỳ xuống, tha thiết
cầu xin người ta để họ chịu cho tôi ** mớm, hay mẹ đã đạp hơn trăm cây số bằng
chiếc xe đạp cũ kĩ (thời ấy ba mẹ chưa có tiền mua xe máy), đèo tôi vào bệnh viện
chạy chữa khi mới cảm hay sốt nhẹ, chạy mượn từng lon gạo, từng hạt nếp để xay
thành bột cho tôi ăn...còn nhiều, nhiều nữa... Mẹ đã làm tất cả... vì tôi... Thế mới
nói: "công sanh không bằng công dưỡng" mà.
Từ khi có mặt tôi trong gia đình đã từ lâu thiếu vắng nụ cười, ba mẹ ai nấy đều
hạnh phúc. Gian nhà trở nên ấm cúng khi đông về, không còn cái lạnh lẽo thấu
xương đến đáng sợ như trước. Hạnh phúc đã trở lại. Tiếng ầu ơ vang lên. Tiếng
khóc, tiếng bập bẹ: "Ba...ba...ma...ma" làm ấm áp lòng người. Tiếng cười đùa vang
vọng vào vũ trụ bao la...
Tôi, chính tôi là thiên thần bé nhỏ đã gắn kết sợi dây tình cảm của ba mẹ, khiến họ
trở lại thời thanh xuân. Họ đã yêu nhau hơn, thậm chí là hạnh phúc hơn khi mới
cưới nữa. Vị thần Tình Yêu đã ở lại trong gia đình tôi trong suốt mười ba năm. Đối
với mẹ và tôi, như vậy đã đủ lắm rồi. Thế mà, quy luật cuộc sống: 'Gia đình nào có
thần Tình Yêu thì gia đình ấy sẽ được thần Thành Công và thần Giàu Có ghé thăm'
lại diễn ra trong gia đình của tôi. Ba mẹ đã cố gắng làm lụng, chịu nhiều vất vả,
khó khăn, không mệt mỏi để cải thiện kinh tế gia đình. Nhiều lúc tưởng chừng
những chướng ngại vật trên con đường dẫn đến sự thành công và giàu có sẽ làm
cho ba mẹ tôi chùn bước, nhưng họ đã vượt qua bằng chính sức mạnh tình yêu giữa
hai vợ chồng và tình yêu của đứa con gái ngoan, bé bỏng này. Và rồi, gia đình tôi
đã vươn lên thoát nghèo, trở nên khấm khá, đủ ăn đủ mặt, và dần dư giả hơn. Kinh
tế được hoàn toàn cải thiện.
Hết chưa?? Vâng! Chưa hết! Đích đến chưa phải là ở đó. Lòng đố kỵ, ganh ghét
của thế gian một lần nữa, không để cái tổ ấm ấm áp của tôi được hưởng trọn vẹn
niềm hạnh phúc. Cái cớ tiếp theo để họ xỉa xói: Không có người nối dõi Tông
đường. Họ nghĩ rằng, con gái như tôi sau này lấy chồng sẽ không còn thờ cúng cha
mẹ, sẽ bỏ bê cha mẹ mà theo chồng. Thật là ngốc nghếch khi tôi lại nghĩ: Quan
điểm đó đã xưa, đã là dĩ vãng rồi. Bây giờ đang là thế kỉ XXI, thời đại mới, con
người sẽ không còn nghĩ tới những quan điểm lạc hậu, sai lầm vậy nữa. Nhưng
không, tôi đã lầm, nó còn tồn tại mạnh mẽ hơn tôi tưởng nhiều. Và cứ thế, ba đã sa
đà, mù quáng vào những lời chế giễu, lời châm chọt của người đời, khiến ông
quyết tâm phải có bằng được một người con trai nối họ của mình. Con người thật

tham lam phải không? Khi chưa có gì cả thì cho rằng ước mơ lớn nhất, duy nhất
chỉ là một đứa con, mà khi có rồi, lại cầu thêm một đứa con trai nữa. Đấy có nên
gọi là "lòng tham vô đáy" của con người hay không?
Năm tôi 13 tuổi, chuyện này mới chớm nở trong suy nghĩ của ba, mẹ đã một mực
ngăn cản, khuyên ngăn hết lời, nhưng vô dụng bởi cái tính cố chấp và nóng nảy
của ba. Một cuộc cãi vã đã xảy ra, điều mà tôi chưa từng được chứng kiến và chưa
bao giờ nghĩ đến. Quá đột ngột.
- Tôi đã quyết định rồi, bà đừng có cản tôi! Vô ích thôi! Bộ bà không thương,
không nghĩ cho tôi sao? Bà chỉ nghĩ cho bà thôi vậy?- Ba tôi quát lên trước lời
khuyên của mẹ. Ông giận dữ gằn giọng
Mẹ cười nhạt trong đau đớn:
- Hơ!...Tôi không thương ông, không nghĩ cho ông ư? Tôi chỉ nghĩ cho tôi ư? Thật
nực cười. Ông nghe cho rõ đây! Nếu như thế thì 13 năm trước tôi đã không cưới vợ
lẻ cho ông, không chăm sóc con gái của ông đến tận bây giờ rồi. Chỉ vì nghĩ cho
cái gia đình này, tôi mới hi sinh hạnh phúc của mình để thực hiện cái ý nguyện của
ông, vậy mà bây giờ ông muốn nó đổ vỡ hay sao??
- Tôi đã nói rồi, tôi cũng yêu bà, yêu con, yêu cái nhà này, nhưng tôi muốn một
đứa con trai, bà đã hi sinh một lần rồi, không thể hi sinh một lần nữa ư?-Ba tôi rít
lên.
"Bốp!!!"
Mẹ tôi tức tối giáng vào mặt ba một cái tát rõ đau, mẹ khóc. Tôi biết rằng, mẹ tát
ba cũng như đang tát vào chính mình, vì tình yêu của mẹ đối với ba là vô bờ bến:
-Tôi cũng có giới hạn của tôi chứ. Sao ông không một lần nghĩ đến cảm nhận của
tôi? Sao ông cứ nghe những lời nói của người ta mà hủy hoại gia đình của chúng
ta? Sao ông lại tham lam như thế? Đối với ông như thế nào mới đủ đây hả???
HuHu!!
Trong lúc tức giận không suy nghĩ được gì, ba tôi đã vô tình cầm dao cắt xé tâm
can của mẹ bằng một câu đầy độc địa:
- Bà tưởng tôi muốn như vậy lắm sao. Tất cả là tại bà, tại bà không sanh con được
thôi, trách gì tôi. Nó là con gái thì làm được gì.
"Rầm!"
Mẹ sâm sàng, choáng váng, thế giới như sụp đổ trước mắt mẹ tôi. Bà ngã huỵch
xuống sàn. Nỗi đau trong tiềm thức lại trỗi dậy. Nghẹt thở, đau tim, vô vọng, hụt
hẫng là tất cả những cảm xúc của mẹ khi nghe lời nói như ngàn cây kim châm vô
hình của ba...

