
Tình yêu ơi, cứ đi là sẽ gặp!
Vườn tình nhân
Mưa!
Em ngồi bên cửa sổ nhìn ra “vườn tình nhân” – cái tên lãng mạn anh đặt cho khu vườn
đầy hoa của em. Em chỉ biết ngồi đây thầm lặng nhìn mưa rơi, đôi khi đếm những giọt
buồn kia một cách khờ khạo. Mưa hay là nỗi đau, là giọt nước mắt trong em đang tuôn
rơi?
Em trở thành gánh nặng cuộc đời anh sau một vụ tai nạn xe máy. Cũng chỉ vì sự bồng bột
của tuổi trẻ, cũng chỉ vì em quá ham chơi đua theo lũ bạn xấu. Không còn khả năng đi lại,
em chỉ còn biết ngồi đây khắc khoải với nỗi đau. Em và anh gặp nhau có phải do số phận
đã an bài? Nằm trên giường bệnh rên rỉ với nỗi đau thể xác, chẳng có ai ở bên cạnh.
Nhiều bạn là thế nhưng khi khốn khó em chẳng nhận được sự quan tâm của bất cứ ai,
ngoại trừ sự quan tâm của anh.
Bố mẹ em đã ly hôn bởi lẽ “ông ăn chả, bà ăn nem”, rồi mỗi người tự đi tìm hạnh phúc
cho bản thân – cái mà họ gọi là hạnh phúc đích thực. Em tỉnh dậy mới biết anh là người
đưa em vào bệnh viện chăm sóc thuốc thang cho em. Anh là bác sĩ – nghề em cực kì căm
ghét vì trong thâm tâm em luôn nghĩ bà nội không qua khỏi cơn nguy kịch là do chính
bác sĩ đã không chấp nhận cứu chữa khi không có tiền. Và vì thế em ghét anh.
Nắng!
Vẫn là anh ngày đêm chăm sóc cho em. Em vẫn ghét anh. Em tỏ thái độ ra mặt với anh
nhưng mặc kệ, anh vẫn tận tình chăm sóc cho em. Trong con người anh hình như không
đơn thuần là vẻ lạnh lùng, ít nói bê ngoài mà ẩn chứa một bầu nhiệt huyết hết mình vì
người khác.
Một sớm ánh nắng ban mai rọi vào làm em thức giấc, em giữ thói quen ngồi dậy và mở
cửa sổ. Vẫn là mùi của đất, mùi của gió, nhưng hôm nay còn một mùi hương khác – mùi

của hoa hồng. Bất giác em chợt nhận ra khu vườn đã tràn ngập những bông hoa hồng
màu sắc rực rỡ.
Anh!
- Tại sao anh làm vậy?
- Đơn giản chỉ vì anh yêu em”
- Anh nhầm rồi, anh chỉ thương hại em thôi.
- Không anh không hề thương hại em, đó là thương yêu em ạ.
Em không thể tin nổi những gì đang diễn ra trước mắt mình. Vườn hoa hồng kia là món
quà anh dành tặng em nhân ngày Valentine 14/02. Đã từ lâu, em không còn nhớ nổi mình
đã trải qua bao nhiêu Valentine nữa. Em không muốn biết vì em đâu có nhận được sự
thương yêu nào. Anh chợt đến và gắn cuộc đời vào một người tàn tật như em sao?
Em!
Anh cho em thời gian suy nghĩ kĩ, anh không vội vàng. Em ghét anh là thế, ghét một bác
sĩ như anh nhưng một ngày vắng anh là một ngày không có nắng trên trời, là một ngày
âm u buồn tủi. Em ngồi nghĩ về anh và nghe lời bài hát “Nếu một giờ thiếu anh là một
giờ lặng mãi không trôi, thời gian như ngừng lại để hơi thở chìm vào cõi mơ”. Em nhận
ra trái tim em đang thổn thức nỗi nhớ, em đã yêu anh tự khi nào? Em mong chờ một phép
màu rằng em khỏi bệnh để có thể thanh thản khi đón nhận tình cảm của anh. Một ngày
kia anh và em sẽ sánh bước bên nhau trong khu vườn tình nhân anh nhé!
Gửi từ Blog Bảo Chi: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”

Ảnh minh họa: zverc
Kiên nhẫn trong tình yêu
Có bao giờ bạn nghĩ rằng cuộc sống xung quanh ta là một chuỗi phức tạp giống như một
chuỗi cánh cửa với rất nhiều ổ khóa? Khi đó, bạn vượt qua một thử thách, khó khăn nào
đó sẽ giống như bạn mở thành công một ổ khóa. Nhưng đang hoan hỉ với thành công của
mình thì bạn nhận ra rằng còn rất nhiều ổ khóa nữa bạn chưa mở hết. Cuộc sống là vậy.
Không hề đơn giản nhưng cũng không quá phức tạp, có thể chỉ là một thao tác mở khóa
đơn giản.
Không hiểu vì sao tự nhiên tôi lại liên tưởng điều này, có thể do tôi quá phức tạp hóa
cuộc sống của mình nhưng từ khi nhận thức được cuộc sống là gì, tôi nghĩ rằng: “Cuộc
sống là một chuỗi hành trình và hạnh phúc cũng là một hành trình”. Tôi giống như mọi
người, đang đi trên hành trình cuộc sống – hành trình có điểm đầu nhưng không biết điểm
cuối ở đâu và ai cũng hối hả đi tìm điểm cuối cho mình. Bây giờ tôi cũng đang đi tìm
cuộc sống của mình. Còn tình yêu thì sao? Nếu không tìm được tình yêu của mình sao tôi
có được hạnh phúc. Tôi bình thường như bao người khác, sau mỗi lần vấp ngã lại mắc
bệnh “ẩn nấp với tình yêu”. Tôi luôn sợ tổn thương và làm ai đó tổn thương vì mình.

