
Tổng hợp truyện ngắn của Hoàng Anh Tú
Và như thế , Em Yêu Anh
Hoàng Anh Tú
Phải kết thúc. Như một mệnh lệnh từ trong sâu thẳm của Dung. Một tình yêu hơn 2
năm sẽ phải kết thúc. Đã có quá nhiều điều bất ổn. Mơ hồ có, thực tế có. Có những
cái thực đến sờ nắn được và có cả những sự bất an mơ hồ về một tương lai dài và
mệt mỏi hơn bất cứ tiếng thở dài nào. Dung phải kết thúc trước khi chút tình yêu
sót còn này cạn kiệt. Dung sợ lắm cái cảm giác đến một ngày hai đứa sẽ hết sạch
tình cảm dành cho nhau. Phải kết thúc trước khi tình yêu ấy biến mất như chưa
từng có trên đời. Để còn được nhớ về nhau như một thời đẹp đẽ.
Việt là mối tình đầu của Dung. Hai đứa bắt đầu yêu nhau ngay sau khi Dung kết
thúc lớp 12. Tình yêu sinh viên. Lãng mạn và hay tự lừa mị mình. Nếu hỏi Dung:
"Những điểm gì ở Việt khiến Dung yêu nhất?". Câu trả lời có thể khiến mọi người
đồng tình vô cùng. Như: Việt thật lòng yêu Dung nhất, Việt luôn quan tâm và là
chỗ dựa tinh thần tốt nhất của Dung, Việt tốt với Dung... Đại loại là những lý do
phổ thông nhất cho một tình yêu hình thành và phát triển. Nhưng sự thực thì sao?
Vì yêu và tự lừa mị mình. Cảm giác có không? Có! Nhưng cảm giác đó đâu phải
chỉ có với mình Việt? Những cơn "say nắng" cũng mang cảm giác đó. Một cậu bạn
ở lớp Đại Học hay rủ Dung đi cà phê, một anh học cùng lớp học nhảy, hay đơn
giản là một anh chàng Dung cũng chẳng biết tên, Dung gặp ở trong một quán
Karaoke hôm Dung đi hát với Hương Anh! Cảm giác đấy! Với Việt, cảm giác đó
cộng với thói quen và sự mặc định đó là bạn trai của mình sinh ra kết quả là những
nụ hôn, trách nhiệm và cả những gì mà hai người yêu nhau vẫn hay làm cho nhau.
Nỗi nhớ? Có! Nhớ như là vì có một thói quen đúng giờ đó, lúc đó, ở đó lẽ ra phải
có nhưng vì một lý do mà không xảy ra. Và nhớ! Chuối hơn là nó sẵn sàng biến
mất nếu như khi đó, một sự kiện khác, mạnh hơn thế chỗ vào. Việt tốt, Việt luôn
quan tâm tới Dung? Điều đó không sai. Cũng như Dung, khi Việt ốm, Dung sẵn
sàng bỏ những cuộc đi chơi với bạn bè để ngồi bên Việt, lo lắng cho Việt. Cũng
như Việt, Dung đi hỏi khắp nơi thuốc trị bênh đau đại tràng cho Việt. Cũng như
Việt, Dung không lúc nào yên tâm nếu như Việt về muộn hoặc quên gọi điện cho
Dung khi đã về đến nhà. Nhưng như thế đã đủ chưa? Như thế đã là sự quan tâm
đặc biệt chưa? Chị Hương Anh đi Hải Phòng, Dung muốn gây sự bất ngờ cho chị
ấy, Dung đã một mình nhảy xe bus về tận Hải Phòng để gặp chị ấy. Khi Đức, cậu
bạn cùng lớp ốm, Dung cũng nấu cháo cho cậu ta ăn. Khi Lâm, cậu bạn lớp học

nhảy, gặp chuyện buồn, Dung cũng có thể ngồi hàng giờ để an ủi. Vậy thì cái gì
làm nên sự khác biệt giữa Việt với những người bạn thân của Dung? Câu trả lời là
những nụ hôn. Chấm hết. Mà những nụ hôn cũng đâu phải là một cái gì đó đủ để
chứng minh. Không! Dung không thể phủ nhận rằng đôi lúc nụ hôn như một thói
quen, như một quy trình. Cái kiểu diễn văn hội nghị phải có kính thưa và phải có
lời chúc sức khỏe vậy. Rồi đôi khi, trong những bài diễn văn đó, một vài chỗ sáo
rỗng kiểu "cùng với sự nỗ lực không ngừng mệt mỏi của toàn cơ quan, kết quả
công việc đã tăng mạnh trong thời gian qua...". Đó là khi nụ hôn thay chỗ cho sự
không biết nói gì nữa. Tệ hại thay, nhiều lúc nụ hôn lại thành một cái món khó
nuốt, nhăn mặt trong ý nghĩ để hoàn thành nụ hôn mà ngoài mặt vẫn phải tỏ ra
thích thú. Thiếu điều hôn xong phải chiêu một ngụm nước để trôi nốt phần váng
vất của nó còn sót lại vậy. Thế cuối cùng là sao? Là một tình yêu cực kỳ công
đoạn, công thức và máy móc. Phải kết thúc. Chắc chắn là phải kết thúc như một sự
giải thoát.
"Anh đã làm điều gì sai?". Việt sẽ hỏi. Dung sẽ phải trả lời. Nhưng trả lời thế nào?
Việt đã làm điều gì sai? Không! Chẳng có gì sai cả. Không lẽ nói với Việt rằng
thân thể đã lớn nhưng cái áo không lớn theo để bảo bọc? Hay lại nói với Việt rằng
tình yêu này đang dần chết đi vì những thói quen máy móc? Cũng được thôi nhưng
sao nghe mà chua chát thế? Không chua chát sao được khi mà hai đứa đã từng
được bình chọn là cặp tình nhân lý tưởng nhất trường Đại học. Dung - một MC nổi
tiếng của trường, một bí thư chi đoàn và là một niềm hy vọng của rất nhiều gã con
trai trong trường. Thậm chí, bạn của thằng Nam em trai Dung đang học lớp 10 lên
nhà chơi thấy Dung và từ đó mê mệt. Thằng bé làm đủ mọi cách để nói "Chị ơi em
yêu chị". Nó bỏ học chỉ để lên ngồi quán nước trước cổng trường của Dung chờ
nhìn Dung tan học đi qua. Nó hẹn gặp Việt để nói chuyện phải quấy và muốn Việt
nhường Dung lại cho nó đổi lại bằng một con xe @ nó đang đi cùng với hơn
50.000 USD nó cạy tủ bố mẹ có được. Một cách rất trẻ con. Còn Việt cũng đâu
phải thường. Mẹ làm ở một Bộ rất lớn. Nhà biệt thự ngay trên phố chính. Nhưng
đáng nể nhất là một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng của trường. Đẹp trai, hát hay, đàn
giỏi, lại danh tiếng vì những giai thoại khác ở trường về không chỉ học hành mà
còn ở các hoạt động ngoại khóa. Chủ tịch hội sinh viên trường, tác giả của rất
nhiều bài hùng biện cá tính và thuyết phục. Cả hai là những ngôi sao lớn của
trường. Đặc biệt hơn là đến với nhau không phải khi đã thành sao. Có nghĩa là một
tình yêu thuần khiết nhất. Yêu vì thấy được yêu và muốn yêu nhau.
Thời gian đầu thực sự ra cũng thật đẹp. Việc tới với Dung như việc người ta phải
ráp cầu thang nối tầng 2 với tầng 1 vậy. Có nghĩa là đến một cách tự nhiên. Cả hai
không ai nói nhưng đều chắc chắn đối phương thuộc về mình. Sau kỳ thi đại học,
Việt hẹn Dung đi chơi và tự nhiên như thể nói lời yêu từ lâu lắm rồi vậy. Dung

vòng tay ôm eo Việt khi ngồi sau xe. Hôm đó hai đứa quyết định đi hết 126km
vòng quanh Hà Nội. Đến tận 5h sáng mới về. Nói đủ thứ chuyện. Xong. Từ đó yêu
nhau. Nụ hôn sau đó hai ngày trong một quán cà phê nhỏ. Vào Đại học, cả hai đều
mặc nhiên đón nhận những thành quả. Việt lên làm chủ tịch hội sinh viên trường.
Dung làm Bí thư chi đoàn. Tất cả chỉ trong vòng 2 năm. Cả hai đón nhận điều đó
như thế không khác đi được. Tựa như trên thế gian này không còn ai đủ để thay thế
đối phương của mình nữa vậy. Quá hoàn hảo. Vậy thì sai ở đâu? Có trời mới biết
sai ở đâu.
Dung đến nơi hẹn sớm hơn 30 phút. Chị Hương Anh lúc đèo Dung đến đã len lén
thở dài. Thực lòng, Dung biết, chị ấy rất quý Việt và quan trọng hơn "Chị sợ rồi
sau này sẽ không ai bằng Việt và cũng không ai xứng với em hơn Việt đâu, Dung".
Chính cái lý do đó mà tình yêu đã tồn tại 2 năm trời. Dung chỉ mỉm cười: "Biết đâu
ngay tại quán cà phê này, ngay sau khi tụi em nói chia tay, em sẽ gặp một người
của em?". Một người của Dung. Người ấy sẽ thế nào nhỉ? Cũng chẳng biết nữa.
Nhưng Dung cần nhiều hơn một người như Việt. Cái say mê và thấy không thể
dừng lại được. Phải chăng đó chính là tình yêu? Ngồi lại một mình, Dung vô thức
như lập một kịch bản để nói chuyện với Việt. Cứ đặt câu hỏi và tự tìm lời đáp.
- Anh đã làm điều gì sai?
- Không! Anh chẳng sai điều gì cả. Chỉ là em cảm thấy không thể tiếp tục. Em cảm
thấy ngạt thở với tình yêu của mình. Em muốn được giải thoát.
- Không lẽ anh tệ đến thế sao?
- Đừng vậy mà! Anh không tệ. Mà là em đã đòi hỏi nhiều hơn thôi.
- Anh sẽ phải làm gì để cứu vãn tình yêu của mình?
- Để mặc em với cái suy nghĩ lẩn thẩn của mình.
- Em đã hết yêu anh?
Dung đã hết yêu Việt chưa? Dung tự hỏi mình xem và câu trả lời lại là những giọt
nước mắt tự nhiên cứ ứa ra. Hết chưa? Chưa hết! Nhưng tại sao lại để mọi chuyện
đến nông nỗi này? Việt sẽ hỏi:
- Có người thứ 3 chăng?

