
Trưa hè nắng gắt nên nước mắt cũng khô rang

-Anh yêu em chứ?
-Uhm, hỏi hoài
-Anh cưới em chứ?
-Uhm, chưa phải lúc này.
Chị mỉm cười vu vơ khi nghe câu nói của anh, dù trong lòng len chút tủi hờn. Đây
không phải là lần đầu tiên chị hỏi và anh trả lời như thế. Chị nhớ lúc đầu tiên chị
đã buồn như thế nào khi anh dứt khoát từ chối lần chị đề cập đến một đám cưới.
"chưa phải lúc này", đó là câu anh vẫn hay thốt lên mỗi khi chị hờn dỗi.
Yêu anh, chị phải đối diện với rào cản của gia đình, rằng anh không hợp với chị,
rằng lấy anh chị sẽ khổ....Mẹ chị cấm tiệt chị gặp gỡ anh. Nhưng không thể ngăn
cản tình cảm trong lòng chị. Yêu anh, nhưng chưa khi nào chị đọc được suy nghĩ
của anh. Anh như một ốc đảo xa vời mà chị chẳng thể nào với tới. Chị biết anh đa
tình, nhưng chị tin với tình cảm của mình chị vẫn giữ được chân anh. Kể cả lúc đau
khổ nhìn thấy anh âu yếm người con gái khác, chị vẫn có niềm tin mãnh liệt là anh
vẫn yêu chị và trở về bên chị. Ai cũng nói chị mù quáng, chỉ có chị hiểu là chị cần
anh như thế nào. Thế mà anh trở về bên chị thật. Chị lại hạnh phúc như anh chưa
từng làm cho chị đau lòng, như chị chưa từng rơi nước mắt ướt gối hằng đêm vì
những cư xử lạnh lùng của anh. Vì chị yêu anh. Đó là lý do duy nhất chị ở lại bên
anh sau những buồn vui anh đối với chị.

Chị cố nén tiếng thở dài, dụi mặt vào lòng anh hít hà mùi hương quen thuộc. Vòm
ngực này, vòng tay này đã bao lần làm chị ngất ngây. Chị luôn khao khát được ở
bên anh như thế này xiết bao. Chỉ là chưa lúc nào anh sẵn sàng đón nhận chị như
thể một người vợ, dẫu đã 8 năm trôi qua và chị đã không còn tuổi trẻ.
Nhưng hôm nay gặp anh chị đã có một suy nghĩ rất khác. Chị giấu anh...
Chị run run cầm cái que một lúc lâu, mắt nhìn không chớp vào 2 cái vạch đỏ chót
như đang nhảy múa trước mặt chị. Chị nghĩ đến anh, đến ngôi nhà đầy tiếng cười
trẻ thơ mà chị vẫn hay mường tượng . Liệu rằng, hạnh phúc có thật sự đến với chị
từ hôm nay? Dẫu sau này anh luôn tìm cớ thoái thác gặp chị với lý do bận rộn, nếu
có gặp cũng chỉ vồn vã với cái nhu cầu đầy nhục cảm. Dẫu cho anh chẳng còn một
lời ngọt ngào, một thái độ lo lắng nào dành cho chị. Chị vẫn có quyền đặt một ước
mơ cho mình...
-Anh yêu em chứ?
-Uhm, hỏi hoài
-Anh cưới em chứ?
-Uhm, chưa phải lúc này.
-Em...

