
Truyện Cổ Tày - Nùng Nhiều Tác Giả
<div class='story_chapter'></div>
Ngày xưa, có một nhà trưởng giả có ba người con trai. Được mẹ nuông chiều từ ngày còn nhỏ,
ba cậu càng lớn càng hư đốn. Cậy có sẵn của, ba cậu chỉ suốt ngày ăn chơi, không chịu học
hành và làm lụng gì cả. Tháng ngày, ba cậu dông dài hết làng này sang làng khác, la cà hết nhà
nọ đến nhà kia, đàn đúm với những kẻ vô lại trong vùng. Càng chơi bời lêu lổng nhiều, ba cậu
càng xài phí tợn.
Trưởng giả thấy vậy hết sức lo lắng cho tương lại của các con. Suy nghĩ mãi, ông mới tìm được
một cách để rèn con nên người. Một hôm, ông gọi ba người con lại bảo:
- Các con đã khôn lớn, vậy mà quanh năm vẫn chơi bời lêu lổng, không chịu học hành, làm ăn
gì cả. Cha e sau này, khi cha mẹ qua đời rồi các con không giữ nổi cơ nghiệp của cha ông để
lại. Nay cha muốn các con tìm cách để học làm lụng. Các con hãy đi tìm những nhà có của, có
việc để xin làm công cho họ, và tự rèn mình, các con sẽ biết quý của khi các con đã rỏ nhiều
giọt mồ hôi vào việc làm ra của. Các con sẽ biết yêu người làm lụng và ghét người lười biếng
chơi rông. Cha hẹn cho các con trở về thăm cha mẹ vào ngày sinh nhật của cha cuối năm nay.
Tuy sợ phải làm việc, nhưng trước lời khuyên ân cần của bố, các cậu cũng không dám cưỡng lại.
Các cậu nhìn nhau rồi vâng vâng dạ dạ nhận lời. Khi thấy các con đã thuận, trưởng giả còn dặn
đi dặn lại:
- Ta chỉ cho các con mỗi người ba lạng bạc để làm tiền ăn đường. Khi trở về mỗi con phải kể lại
rành rọt việc làm của mình, cha chỉ bằng lòng nếu khi trở lại mỗi con có thể nói rõ nơi mình làm
việc. Nếu không tìm được nơi làm công, các con đừng về dự ngày sinh của ta nữa.
Nghe bố nói, các cậu đều hứa hẹn để bố yên lòng, rồi sắp sửa hành lý và cùng nhau cất bước ra
đi. Khỏi nhà chừng mươi dặm, họ đến một ngã ba đường. Người anh cả nói: Bây giờ chúng ta
chia tay ở đây và nên nhớ là "nhất định phải làm vừa lòng cha già". Họ chào nhau rồi mỗi người
đi một ngả.
Cậu Cả ra kinh thành, tìm được việc làm tại một nhà quan trong triều. Cậu Hai về một thị trấn
nhỏ tìm vào làm công cho một nhà buôn. Cậu Ba đi tới một làng xa xôi được một nhà phú ông
thuê mượn.
Nhà phú ông này vốn là nhà giầu có nhất vùng. Phú ông có bao nhiêu của giấu của chìm không
ai biết. Người ta chỉ biết lão có một trăm con trâu, một trăm con bò, một trăm đám ruộng, gà vịt
ngan ngỗng không thể đếm được. Đồ dùng thức đựng của lão hàng ngày đều là những loại bằng
đồng bằng sứ. Nhưng đặc biệt lão có hai chậu vàng nổi tiếng, nhà lão có tới chục đầy tớ và
người làm công.
Mượn được đầy tớ, phú ông sai làm những công việc vặt trong nhà. Ban ngày, trong lúc các bạn
trai đi ra đồng cày bừa hoặc lên đồi chăn trâu bò, cậu Ba phải quét nhà, nấu cơm, nấu cám lợn,
chăn gà chăn lợn, lau chùi bàn ghế, rửa cọ chậu ang. Đến bữa, người ta cho ngồi ăn cùng các
bạn ở trại, thức ăn chỉ là rau luộc nhạt muối, cơm là loại gạo hẩm gạo mốc. Đêm đến, cậu cũng
phải vào ngủ cùng với họ trên gác chuồng trâu, chuồng bò. Mới đầu cậu Ba thấy khổ cực quá,
Trang 4/52 http://motsach.info