Hn V Trong Gió
làng Vn Yên, dòng h ông Đào Ngọc Phú là gia đình duy nht có
nghĩa trang tư thành hình cách đây đã ba thế hệ. Người ta k rng lúc
ông ni ca ông Phú còn ngi ghế quan huyn đã dùng thế lực để mua
lại cơ ngơi của một gia đình lân cn giáp ranh phía sau nhà ông ri cho
san bng, và lp nghĩa địa riêng, dn con cháu là khi ông xui tay nhm
mt thì an táng y là miếng đất có long mch tim n. Dòng h Đào
Ngc s tiếp tục phát thêm được mấy đời na.
Khu nghĩa trang ấy nm vào khu đất trũng, có hàng rào g bao bc.
Quanh năm âm u vì lũy tre già rũ xuống che ph. Lại thêm cây đa cổ th
mọc bên hông, tàn lá ngăn hết ánh sáng mt tri, khiến nhng ngôi m
nằm trong đó trông càng lnh lo. nht là nhng bui sáng m ơng
hay nhng khi chiu ti.
Nhưng có lẽ thầy địa lý đoán sai, cho nên hai ba thế h kế tiếp nhau,
dòng h Đào Ngc c xung dn, thoái Quan vi dân v làm rung. Gi
là xuống, nhưng ruộng đất còn rt nhiu, so với đại đa số dân làng thì h
Đào Ngọc vn thuộc hàng ăn trên ngi tróc, vinh hoa phú quý hơn đời.
Ch có điều làm ông Phú không h d vì trong thâm sâu, ông mê
làm Quan. ông thích chc quyền đ dược n s, ch không mun ch
làm người phú h. Tuy giàu mà thiếu cái oai phong, hách dch. ông b
thời gian đi tìm thầy địa lýi tn cao bằng, đón về để coi khu nghĩa
địa sau vườn, và k rõ câu chuyn ông nội làm Quan năm xưa, hy vọng
là có th nh thy xoay chuyn li s mnh, tái lập con đường hoàng l
li cho ông và con cháu.
Nhưng thầy coi xong thế đt ri bo:
- Vn s ca ông ch được đến thế thôi, như vậy cũng được đi phúc
lm rồi. Tương lai hung khiết chưa biết thế nào, cn phi thi ân b đc
cho tht nhiều. Nhân đã dy là Tiên tích đức, hu tầm long. Xưa Cao
Bin thời Đường bên Tàu sang cai tr nước ta, xây thành Đại La, dùng
phép phong thủy để ym chn những nơi có long mạch, hòng làm cho
dân Nam mi ngày mt suy yếu, kng vùng lên được. Phép ym buà
ca Cao Bin him hóc lm, giết đứa con gái 17 tui, moi hết rut gan,
nhi c vào bng, ri cho mc qun áo màu vàng, gi làm Thần Linh đ
đánh lừa Thn Núi Tn nước ta. Phép y thì tôi cũng có thể làm được
để xoay chuyn vn s cho ông. Nhưng xét ra ác động và tội âm đức
lm. Con cháu v sau s phát cuồng, mà đi ăn xin tha phương cầu thc.
ông Phú nghe xong, th dài não rut, chia tay ông thy đa lý, ri ông
ra phía trang sau nhà thp nhang khắp lượt, con mèo đen thoăn thoắt
chy theo, con mèo này ông nuôi t khi mi đẻ, lúc nào cũng gắn bó
không ri ông. ông bun ru nhìn gn 20 ngôi m xây cùng kích thước.
Phn ln lớp xi măng bọc ngoài đã lên riêu xanh mc. Người l đến nhà
ông bt chợt ra vườn sau, nhìn thy nhng ngôi m san sát ấy, thường
khó tránh khi cái cm giác rn rn bao phủ. Nhưng với c nhà ông t
đã quá quen mt tng ngày, nên chng bao gi bận tâm đến. Thm chí
có những đêm trăng mờ, lũ con ông còn dám r nhau ra, chn mt ngôi
m bng phng, leo lên ngi cầu cơ gọi hn v để hi chuyện tương lai.
Thầy địa đi rồi, bà Phú ngước mt nhìn chng và nhc li:
- Thy nói đúng lắm đó ông à! Mình được như thế này là quý lm ri.
Phúc đức ti tâm, Thy bo phi thi ân b đức, thì c nghe li thy mà
làm. T nay, giúp được ai cái gì thì mình c giúp ; ông đừng có đón
Thy v na, tn phí mà chng có li lc gì. Theo tôi thì, c ăn ở cho
phải đạo là tt hơn cả.
ông Phú nhíu mày gt nh:
- Bà nói chuyn hay nh? Thi ân b đức thì lúc nào mà tôi ch rng rãi
hơn người? Cái do v đê năm thìn, không có tôi b tin cu lt làng
này, thì c làng không có đủ đất mà chôn người chết, bà quên ri hay
sao? Ri cái dạo năm Dậu b hn hán, c chui củng không có mà ăn,
dân làng chết như rạ. Na năm trời tôi xut kho phát chn cu bao nhiêu
người đều không là thì ân b đức hay sao?
Bà Phú dè dt góp ý:
- Hi... Nói của đáng tội, tin ca ông ni nhà mình thì đu là....là...
- Đều là thế nào? Có phải bà định bo là tin ca phi nghĩa, bóc lột
của người nghèo có phi không? Tôi cm bà m ming nhắc đến vic
y. Nghe li nhng quân mt dy ngoài đường.
Bà Phú nhn nhc phân trn:
- Sao mà c đng mt tí là ông c mng tôi? Tôi là tôi vì ông, vì các
con, nên mi bàn góp cho ông vài li, ch tôi có mun nói ra làm gì?
i ch nhc li li thầy địa lý bo là mình phi làm phúc. ông cu lt
ri ông phát chn thì tôi quên làm sao được? Chính tôi cùng vi người
làm gánh từng gánh cơm ra đê cho người ta ăn mà. Rồi tôi múc cơm rồi
tôi phát vải ra cho dân nghèo. ông tưởng tôi không nh hay sao? Nhưng
mà ông ! Nhng vic y mình làm là vì lúc ấy ông định ra tranh cái ghế
ngh viên, cn mua cm tình ca thiên h ch không phi làlòng tt
đâu ông? Mình thì mình lừa người được ch mình che mt Thánh thế
nào được?
ông Phú tái mt quát ln:
- Bà câm đi! Bà vào nhà này bưng bát cơm đầy, k hầu người h, ăn
trng mặc trơn. Không nh ơn thì thôi, li còn gi ging bc bo.
Bà Phú s qvi li thi b vào nhà. Bà ngm nghĩ lại chui ngày
dài đăng đẳng sng vi chng, sinh cho chng bốn đứa con: hai trai, hai
gái. Qu thc, miếng cơm manh áo thì bà chưa bao giờ phi bn tâm dù
gia cảnh có sa sút đôi chút so vi thời trước. Nhưng hai vợ chng có
nhng khác biệt quá sâu đậm v tính tình mà luôn luôn bà phi chu
đựng. Bà hin lành bao nhiêu thì hình như ông Phú là người mang ác
tính bm sinh.
Anh bếp Nh với gia đình bà gần 10 năm, một hôm ăn cp mấy đấu
go mang v cho M già, b cô con i bt gp tri hô lên. Vi bà Phú thì
chuyn y nh nht quá, chng có gì phi làm ln. Bà gi anh li và