Dòng Nh
Nguyn Ngọc Tư
Sáng nay, má tôi lại ra đứng tn ngn ch Ba By Chín, nghiêng nghiêng ngó ngó mt
hi, biu con nh chèo đò chèo dài dài ch nổị Ch rao bán rau trái dậy động c mt
khúc sông, má tôi thy ghe nào cũng lần xung li, dòm mt ch rồi đị Con nh chèo đò
chc là chèo mi, nó biết bà già định đi đâu, định làm cái gì nên nó biu:
- Hng hỏi thăm thì vô phương kiếm ra, ngoại ơị
Má tôi ngẩn ngơ. Hỏi ch, chú ơi, thím ơi, tôi muốn hỏi thăm một người quen. Tên gì?
Ghe bán gì? Hai Giang. Ghe bán hàng bông. Trời đất, x này có t t ghe bán hàng
bông, cũng có biết bao nhiêu người tên Giang, vậy tướngngười đó ra làm saỏ Bây gi
đâu có biết ra làm sao, gặp được mt lần mười sáu năm trước, nh sao t vy nghen. Ðàn
bà, chừng sáu mươi, trc tuổi tôi, tóc dài, da ngăm ngăm, không đẹp không xấụ Mới đu
đi với chng, sau chng b lên b vì cơ cực quá tri, hi tr có đứa con gái đầu lòng
chng by tháng tui thì rt xung sông chết.
- Vy thì đông lắm, người sng trên ch này h mười thì có năm ni y chang hoàn
cnh vy, dân Ba By Chín mà, "ba chìm, by nổi, chín lênh đênh", chị hng nghe sa
Má tôi chng hng:
- Vậỷ
- Ừ, người đó quen sao mà tìm coi b cc d?
- Quen. Chà, hng biết nói sao bây gi, dài dòng lm, v ca chng
Nếu vy thì dài dòng thit, chuyn tình tay ba mà phim dính vô chuyn ny cũngm
by tp tr lên, còn cải lương lâm ly không biết bao nhiêu là nước mt.
Má tôi cũng khóc nhiều rồị
Má tôi nói hoài, ba mươi tám nămvềm dâu nhà chng, cực có, sướng có, chưa bao
gi ni tôi kht khe, nh nht, khó chu với dâu, nhưng má tôi vẫn hn ni ti chết mi
thô Hi sao k vậy, má tôi kéo chéo khăn lên chậm chm vô đôi mắt, "B hết người ri
sao mà nội bây cưới tao cho ổng, đó - bà ch tay ra bến - gn hết đi rồi tao có được vui
đâu".
Ðó là lúc "ng", tc ba tôi chng cây gy kht khng lang thang xung bến. Ông dng li
ch my cây tra, ly tay r rẫm, săm soi từng cái lá, cái bông như tay bt mt mng thng
bạn lâu năm mới gp. Ri ông ln ra ti đầu bến, đứng dưới hàng mấm gngày xưa ông
trồng để gi đất cho khi lở, để mc cho my cái hoa nắng vàngđậu xuống cái đầu
húi cua, bc trng ca mình, ông già tha thiết nhìn ra sông. Ch vy thôi ri kht khng
quay lên, cái chân trái yếu ớt như tựa hn vô cây gy, c mi lần chân bước, đầu gy li
xoáy sâu vô đt mt l tròn tròn.
Cnh thì quen lm, thì ngày nào, bui nào ba tôi chng làm vậy nhưng cứ tm c nhà li,
ri ngi lng l dòm, ai cũng nghe đau đau xót xót như ai lấy ct tre ca ti ca lui trong
lòng. Bi cái lúc này là lúc sum họp đây, vậy mà sao vn thy thiếu một người, mà thiếu
đúng cái người đang lững thững đi dưới nng kia mi chết.
Sau đợt tai biến mch máu não ln th nht, nửa người bên trái ba tôi yếu hẳn đi, tưởng
ch vậy thôi, đến ln th hai bỗng dưng tâm trí ông già nh quên, ít nói, ln tha ln thn.
Nhưng còn sng, còn t mình đi đứng được là may lm ri, ai cũng nói vậỵ Lúc đó c
nhà đang ở ch, ba tôi càng lúc càng bun, hay chng gậy đi, mấy ln c nhà b tim
may đi kiếm ông. Sau này ch cn mt mình tôi, vng ông, tôi chy xe dc theo con
đường v n cũ là gp. Thy tôi, ông già khng li, không nói gì, nhưng cp mt khn
cu, da diết, tôi làm như không biết, cm gậy, đỡ ông lên xe ch v, có ln ba tôi khóc,
ông khóc rưng rức, nước mắt nước mũi nhễu nhão, lòng thòng.
Sau ln y, c nhà quyết định đưa ông về sống trong vườn nhà nộị Vườn b lâu nay,
nhưng nhờ cô dượng Ba kế bên nhà trng trt, trông coi nên ch cn dựng căn nhà lên
được. Chuyn ct c người li vi ba tôi thì khi phi bàn bi chng nào mà má tôi
b ông được, "làm gì má cũng phải gi ba", tôi đù má tôi xua tay:
- ng còn nguyên đó chớ có đi đâu, trưc kng mt gi còn s mt mát gì na, ging
má chợt cay đắng, hồi đó giờ ngphi của tao đâu mà giữ.
Nói ri má tôi trùm i khăn lên đầu bước xung xuồng, đưa tôi qua sông, tới b bên kia,
ngó lại, ba tôi đứng chênh vênh trên bến, đôi mắt như đang nhìn da diết mà không biết
nhìn ai, ch thy mông mênh vy thô Chơ vơ, cô độc. Má biểu tôi đi đường cn thn ri
bơi xung tr v, còn nói vi theo:
- Sao má lo quá, má s ba my, ng mà chết ng cũng xuống sông để chết.
Lo cũng phải, không phi ba tôi nh vườn xưa mà chống gy v, ông nh sông, mt ngày
ba bốn lượt li thi chng gy ra bến, cp mắt như ngó mong, như hờn gin. Ba tôi vn là
người ca sông mà. Ông đang đây nhưng tâm hồn ông, trái tim ông, tm lòng ông chy
tan vào dòng nước t lâu rồị
Và cũng y như má tôi, ba cũng không sống được my ngày vui, vui thật, vui đúng nghĩạ
Hi tôi còn nh, còn sng chung vi bà ni, đêm đêm c nhà đi ngủ, ba tôi ngi hút thuc
trên b vạc kê trước nhà, chng rèm lên, ngó ra sông. Kiu ngi mt chân xếp bng, chân
kia dng lên, ri tì cái tay cầm điếu thuốc lên cái đầu gối, đêm này qua đêm khác, kiu
ngồi không đổị Nửa đêm, má tôi đi ém mùng li, tôi thc gic, ngó ra ch thấy đốm la
lp lòe, lúc đỏ rc, lúc li tt thiu titôi ngi trong mùng lng l nhìn ba, còn ba thì
nhìn ra sông . Sông cách nhà mt cái bến dài ch ngang đám dừa nước, đám ô rô mọc
lm chm chm t mé lá lên. Những đêm trăng sáng, nếu không vướng my bi ráng, bi
lc di có th thy mt dòng chy líu ríu, sáng loáng, lng lộng. Ban đêm, con sông trước
nhà tôi không ng, nó thc theo nhng chiếc tàu rm rì chy qua, theo tiếng mái chèo
quy chách bp rất đềụ Dài t ngã ba Vàm đến đây, nước chy êm, khut gió, nhng
chiếc ghe đi đêm hay đu li, ngh ngơị Lâu lâu, có chiếc ghe hàng bông lng l neo li
ngoài bến nhà tôi, treo ngọn đèn chong lên cây đước chơm chởm nhng cái nhánh con,
mi nhánh lng lng trái khóm, trái bu dm nắng mưa đã teo Không thy bóng
người, ch nghe tiếng gàu tát nước c vô xung xao xác. Hừng đông chạy xung bến thì
ghe đã đi rồị Những đêm đó, ba tôi hút thuc d, c nhìn chong chong ra ngọn đèn đỏ i,
nh nhoi, bun hiu ngoài ki Ba tôi th Má tôi th dài, chy qua bung bên khóc vi
bà ni tôi, không biết nói cái gì, ch nghe lõm bõm, tiếng ni làu bàu: "Vậy ra má đã làm
sai cái gì?" và má tôi tuyt vng: "Kiu này biết chng nào nh mi quên chuyện xưa hả
má?".
Ngày xưa ba tôi cũng yêu thương một ngườị Ni tôi dt khoát kng chu (ni có t t
do để không chu), ba tôi mi dắt díu người ta b nhà đi, sng kiếp thương hồ. Hai người
tri qua biết bao nhiêu cơ cực, nàogặt mướn, làm c lúa, đắp b... mới có được mt ít
vn, ba tôi sm cái máy Koler xung ry bán hàng bông. H sng nghèo lm. Mi lần đi
ghe đi ngang qua nhà, ba tôi khắc khoi ngó lên, va nh, va đau vì cãi nộị Ri hai
người có với nhau đứa con, nhưng chị bc mnh chết đuối, tận cùng đau khổ, ba tôi b v
nhà, được v, ba tôi cũng phải đáp ứng vài điều kin ca ni, vy là ba tôi b người ta
gia dòng bơ vơ. Tôi biết được có bao nhiêu đó thôi, kể ra cũng mấy dòng vy thô Mà,
cũng phải đợi tới năm mười lăm tuổi, c nhà mi cho tôi biết. Tôi bt nga, chuyn xy
ra lâu rồi, nhưng người ta vn còn nh, vn còn cắm sào trước bến nh ba tôi, vy mà
biu ba tôi quên cái rp thì làm sao quên được.
Mà, cũng vì ba tôi quên không được má tôi mi thương ông nhiều, sau ny, ln lên, biết
yêu thương rồi, tôi mi ng r Con người ta, nhất là đàn ông thương ai mà vì ni gì đó
quay lưng lại quên mt tiêu thì đúng là không t tế, không đáng tin chút nàọ Vi tôi, ba
tôi thì quên hay không cũng được, ba đã sng tt vi c nhà tôi lm rồị Ông sng t tế
đến vô cùng, đến thừa, dường như ông gởi gm tình thương yêu đến c người vng mt.
cái xóm quê, mười người đàn ông thì nhu nht hết chín, trong chín người hết năm
nhu v chi vợ, đánh v như đánh bịch muối, ba tôi là người duy nht còn lạị Ông ít nói,
hin lành, t tn vi má tôi, nhng ln má tôi bnh, ba chèo một hơi mười my cây s
va đi vừa v đưa má tôi ra trạm xá, không than mt, không th ra, tn tụỵ Lúc nào cũng
mình mình tôi tôi, my bà hàng xóm nghe ti cho mình mà khóc, má tôi cũng òa khóc
theo, cnh mỗi ngưi t người đó biết, người ta hay đứng núi này trông núi n vy mà.