Ước hẹn của quá khứ
Ngày mai, cậu đi với mình đến một nơi nhé! Đi đâu vậy? Bí mật, đi nhé!
Ưhm! Vậy 8h sáng mai tớ chờ cậu ở trạm xe buýt nhé!
Ừk!
…….
Đừng cậu đừng đi, tớ không cho cậu đi đâu hết cậu không được đi
Nhưng… nhưng tớ phải đi với mẹ cậu bé nói giọng buồn bã
Không, không, cu phải ở lại với tớ, cậu mà đi tớ sẽ, tớ sẽ…_cô bé khóc nấc
lên
Đừng khóc mà, tớ, tớ sẽ không đi nữa
Mắt cô bé sáng lên, hi lại: “Thật cậu sẽ không đi nữa phải không, đúng
không, hứa nhé!”_ cô bé giơ ngón tay út ra
Ừk. tớ hứa mà cậu bé giơ ngón tay út ra ngoắc tay hứa với cô
Cô bé cười tươi rạng rỡ, dụi mắt cầm lấy tay cậu bé kéo chạy theo, hai đứa
trẻ nô đùa được mt lúc lâu cô bé nằm n ra ngủ, cậu bé nhìn cô bé mt lúc
lâu rồi nói khẽ:
Xin lỗi, tớ thất hứa với cậu, tớlỗi với cậu nhưng tớ hứa, tớ hứa sẽ trở lại,
cậu chờ tớ nhé, nhé!
Nói ri cậu bé chạy vụt đi không ngoảnh mặt lại
………..
11 năm sau,…
Ê, tụi bay nghe tin gì chưa? Sắp tới sẽ một anh chàng cực kool vào học
lớp mình đó
Lp học đang yên ng thì nháo hết cả lên, lớp này vốn là nữ quyền, con trai
chỉ có 5, 6 ngưi nên chng lạ gì khi đám con gái cứ nháo lên hỏi này nọ.
Tuy vậy, cũng vẫn có một người dường như không quan tâm gì, cứ nhìn ra
ngoài cửa sổ lâu lâu li buông ra tiếng thở dài, đó là Mai ,một người được cả
lớp đặt biệt danh là con người trầm lặng, Mai ít nói, ít cười cũng chẳng hay
tham gia các hot động của lớp , cô chẳng nổi bật lắm chỉ riêng đôi mắt thì
thật đẹp, to, đen nhưng rất buồn.
Reng, reng
Tiếng chuông vào lớp vang lên, mi người yên vị ở chỗ của mình, thy giáo
bước vào lớp cùng với một người, đám con gái sững lại một chút rồi nhao
nhao lên, quả thật như lời đồn, bước vào lớp là một chàng trai rất kool, cậu
ta cao nhưng không quá gầy sau lớp áo đồng phục khuôn mặt trắng thanh tú
nhưng khiến người ta không thể rời mắt lại chính là đôi mắt của cậu ta, đôi
mắt màu nâu khiến người ta như chòm vào trong đó.
Lướt qua một lượt lớp, đôi mắt bất ngờ dừng lại ở một chỗ, vẻ mặt chuyển
tngạc nhiên, bất ngờ sang vui vẻ hạnh phúc, một nụ cười hiện lên, đám con
gái lại nhao lên. Cu ta chậm rãi nói:
Xin chào, nh tên là Nam, trước đây mình sống cùng gia đình nước
ngoài, bây giờ mình về đây học mong các bạn giúp đỡ nhiều.
Thầy giáo cho cậu ta lựa chọn chỗ ngồi, cậu được rất nhiều lời mời nhưng
chỉ mỉm cười rồi bước qua tiến thẳng đến một chỗ trống rồi hỏi:
Mình có thngồi ở đây chứ?
Tùy!
Cậu ta ngồi xuống và nhìn người kế bên, người ngồi kế cậu chính là Mai, cô
chẳng buồn chú ý tới cậu ta mà chỉ nhìn ra cửa sổ rồi thở dài.
Cậu có chuyện gì bun à!
Mai liếc nhìn cu ta rồi quay đi, cô nghĩ trong đầu thật là nhiu chuyện.
Những ngày tiếp theo ở lớp học làm Mai cảm thấy thật khó chịu khi Nam c
suốt ngày làm phiền cô, cậu ta thường nói những chuyện không đâu, ban đầu
Mai cũng chẳng quan tâm chng nói gì nhưng cậu ta cứ kể rồi dần dần bắt
Mai phải nói, càng ngày Mai càng cm thấy khó chịu đến lúc không chịu
được nữa thì cô hét lên:
Đừng làm phiền tôi nữa, cậu phiền phức q!
Nam nhìn Mai rồi im lặng quay đi, Mai bỗng dưng cảm thấy hối hận vì điều
mình đã nói, cô lắp bắp nói:
Ơ, tớ… tôi,…
Nam bước thẳng ra lớp và đi mà không nói thêm lời nào
…………….
Mai cũng chẳng nói gì na, cô đi về chỗ ngồi thơ thẩn nhìn ra cửa sổ.
Từ trường về trời bỗng đổ mưa, Mai đang tính chạy ù ra tm mưa một trận
thì khi vừa bước một chân chuẩn bị chạy thì có ai đó nắm tay cô li, nhẹ
nhàng chìa ra một cái ô và nói:
Cậu cầm lấy ô mà đi, mưa đầu mùa ướt dễ bệnh lắm!
Mai mở to đôi mắt nhìn Nam ngại ngùng nói:
Ơ, không cần đâu, tớ đang muốn tắm a.
Nhưng Nam vẫn đưa ô cho cô rồi chạy ra khỏi trường.Mai nhìn theo bóng
khuất dần rồi cô bật ô bước đi, ngang qua một tiệm hoa Mai bước vào, bên
trong là một tiệm hoa màu sắc sặc sỡ, chị chủ tiệm nét mặt vui vẻ thấy Mai
lin nói:
Em đến rồi à!
Vâng!
Vẫn loại hoa đó đúng không?
Vâng chị lấy cho em đi!
Đây chị chuẩn bị sẵn rồi nè!
m ơn chị!
Mai bước ra khỏi cửa hàng trên tay cm theo một hoa màu vàng rực: hoa
hồng vàng. Vnhà, cô cắm hoa vào bình ri lặng yên ngm nhìn.
Một hồi chuông vang lên, Mai giật mình tỉnh giấc, cô đã ngủ quên bên cạnh
bình hoa mơ một giấc mơ thật buồn, nhìn điện thoại hiện lên số lạ ngập
ngừng cô bắt máy hỏi:
Alô! Ai vậy?
Mai phải không?
Ừk, Nam à?
k, Mai nè Nam nhờ Mai chút chuyện được không?
Chuyện gì vy?
Mình mun mua quà tặng cho một người, mà người đó là con gái mình mới
về nước nên chng quen ai cũng không biết con gái thích quà gì nữa, Mai đi
chọn quà vi Nam được không?
Ngập ngừng một lát rồi Mai nghĩ bản thân cũng đã không phải với Nam nên
cô chấp nhận.
Vậy khoảng 7h mình qua nhà đón cậu nhé!
!
Cúp điện thoại ngồi một lát Mai chợt nhớ ra là Nam đâu biết nhà mình, Mai
gọi lại nhưng chẳng thấy ai bắt máy nên đành thôi. Đúng 7h tối chuông cửa
nhà Mai vang lên, mở cửa thì bất ngờ thật thấy Nam đang đứng ở trước cửa
nhà, Mai hỏi:
Ủa sao Nam biết nhà Mai?
À, Nam hi thăm mấy bạn trong lớp