
Xanh Như Hy Vọng Thương Thương
Xanh Như Hy Vọng
Tác giả: Thương Thương
Thể loại: Truyện Ngắn
Website: http://motsach.info
Date: 31-October-2012
Không biết nàng đã đi qua bao nhiêu con đường. Đã trải dài chân tới bao nhiêu cây số rồi. Bỗng
dưng nàng cảm thấy đói bụng đưa tay nhìn đồng hồ. Đông Mai chợt sửng sốt:
- Đã gần 4 giờ chiều rồi sao?
Chợt nghĩ đến ba, Đông Mai chau mày:
- Không thấy mình ở nhà chắc là ba sẽ lo lắm. Ba sẽ đi kiếm cho mà coi.
Nhưng rồi chợt nhớ ra Uyển Trân, Đông Mai chật lưỡi:
- Chắc gì ba còn nhớ đến mình. Bây giờ ba đâu còn phải của riêng mình?
Ý nghĩ đó khiến cho nàng tối mắt. Đông Mai có cảm tưởng nàng đứng không muốn vững, mắt
nàng chợt hoa lên.
Đông Mai chợt xụ xuống, trước khi ngất đi nàng còn mơ hồ nghe ai đó gọi hốt hoảng:
- Cô ơi! Cô...
Và nàng không còn biết gì nữa.
Nhật Minh đưa mắt nhìn cô gái lạ 1 cách chăm chú. 1 chút nữa thì cô bé đã gây rắc rối cho anh.
Nhưng cũng vì thế anh đã kịp cứu cô ta.
Đưa tay sờ vầng trán của cô gái, anh khẽ mỉm cười an tâm hơn, vì cơn sốt đẩy lui. Anh chợt nghĩ
thầm:
"Có lẽ cô ta bị cảm nắng?"
Nhìn bộ dang anh nghĩ đây là 1 cô bé bướng bỉnh có hạng đây. Nhìn đôi môi lúc nào cũng mím
lại, nếu anh không lầm thì cô bé nàng sẵn sàng giơ vuốt ra với bất cứ ai.
Anh chợt bật cười với ý nghĩ vừa đến. Đột nhiên cô gái chợt trở mình. Nhưng điều anh không
ngờ nhất, cô gái bất ngờ bật dậy hốt hoảng nói:
- Đây là đâu?
Mỉm cười trấn an giọng anh nhẹ nhàng:
Trang 1/151 http://motsach.info

Xanh Như Hy Vọng Thương Thương
- Yên tâm đi cô bé đây là nhà của tôi.
Đôi mắt cô gái mở to hơn hốt hoảng hơn giọng sửng sốt:
- Sao lại ở nhà ông, tại sao tôi lại ở đây?
Đôi mắt Nhật Minh nhìn cô chăm chú, giọng anh thoáng giễu cợt:
- Cái đó phải hỏi lại cô thì đúng hơn. Nếu tôi không thắng kịp xe thì cô sẽ gây phiền phức
không nhỏ cho tôi. Nhưng cũng vì thế tôi đã cứu được cô.
Đôi mắt cô gái bớt hốt hoảng, giọng chợt tan loãng:
- Có nghĩa là ông là ân nhân củ tôi, nhưng cứu tôi bằng cách nào? tại sao tôi lại có thể như thế?
Nhật Minh chợt bật cười:
- Cô đang bị cảm nhăng đấy không khéo cô sẽ ốm nặng. Phải chăng đó là thành quả cô đã dang
nắng cả ngày với cái đầu không?
Cô gái chợt bật dậy cười nhạt:
- Tôi làm gì thì mặc tôi mắc mớ gì đến ông. Nhưng dù sao tôi cũng cám ơn ông đã cứu tôi. Chào
ông tôi về.
Nhưng chỉ đi được vài bước cô gái loạng choạng. Nhật Minh bật dậy đỡ, nói giọng khá gắt:
- Tôi nghĩ không sai khi đoán cô là 1 cô bé gai góc. Nhưng muốn đi được thì cô phải ăn hết bát
cháo do bà vú của tôi mang đến. Nếu không cô không đi nổi ra tới cửa kia đâu.
Hất mạnh tay Nhật Minh ra, cô gái bướng bỉnh gắt:
- Đừng coi thường tôi quá chứ? Tôi đi được hay không thì có mắc mớ gì đến ông chứ?
Giương đôi mắt lo lắng Nhật Minh khẽ nhún vai:
- Vậy thì tùy cô. Lẽ ra tôi không nên dây vào cô mới phải.
Dứt lời Nhật Minh trở lại ghế để mặc cho cô gái muốn làm gì thì làm.
Nhưng sự bướng bỉnh của cô gái không được đền bù. Chỉ đi được mấy bước cô gái té quỵ xuống.
Nhật Minh bật dậy như lò xo. Không cần bàn cãi với cô gái bướng bỉnh, anh vội vã bế nhanh cô
gái vào bàn ăn và gọi nhanh bà vú:
- Vú ơi! Vú mang cháo ra cho cô ấy và vú làm ơn giúp cho cô ấy ăn hết dùm cháu nghe vú.
Dứt lời không để cho cô gái cự nự, anh bước nhanh ra phòng khách.
Cô gái nhìn theo anh bằng đôi mắt tức tối. Vì không nói được gì bởi sự áp đặt của anh.
Tiếng nhẹ nhàng của bà vú khiến cô gái quay lại:
- Đừng giận cậu ấy. Cậu ấy nói đúng đấy. Cô muốn khỏe lại thì cô phải ăn hết bát cháo này đi.
Trang 2/151 http://motsach.info

Xanh Như Hy Vọng Thương Thương
Chẳng lẽ cô muốn ở đây hoài sao?
Cô gái lắc đầu nguầy nguậy:
- Dĩ nhiên là không rồi. Cháu đâu muốn làm phiền người lạ lâu như thế!
Bà mở nắp bát cháo gật gù:
- Vậy thì cháu mau ăn cho nóng rồi mà về.
Mùi cháo thơm lừng đưa vào mũi khiến cô gái cảm thấy đói thực sự. Khuôn mặt của bà vú nhân
hậu hiền từ khiến cô gái cười hồn nhiên hơn:
- Cháu vú nấu thơm quá!
Bà vú gật đầu mỉm cười:
- Vậy thì cháu mau ăn đi, ăn xong tôi cháo cháu sẽ giải cảm ngay.
Nụ cười của bà vú như khuyến khích cô gái khẽ gật đầu cám ơn. Cô gái cắm cúi xuống ăn 1
cách ngon lành như không muốn bà vú mời thêm lần nữa.
Nhìn chách ăn chăm chú của cô gái bà vú khẽ lắc đầu thầm nghĩ:
"Đói lắm rồi mà vẫn không bỏ được tính bướng bỉnh của mình".
Loáng 1 cái cô gái đã đẩy bát cháo không sang 1 bên tủm tỉm hỏi:
- Cháu hư quá phải không vú?
Ba vú không trả lời mà hỏi khẽ:
- Cháu ăn thêm 1 bát nữa chứ?
Khuôn mặt cô gái ửng hồng ngượng nghịu:
- 1 tô nữa cho cháu, liệu vú không phải nhịn ăn chứ?
Khẽ lắc đầu bà vú tủm tỉm:
- Yên tâm đi. Cô có ăn thêm 3 tô nữa thì vẫn đủ cho mọi người trong nhà ăn. Cô không phải
ngại vì buổi tối ở nhà này ăn cháo là thói quen.
Lau nhanh giọt mồ hôi cô gái bước theo bà vú xuống bếp khẽ hỏi:
- Ông chủ ở nhà này là bác sĩ phải không?
Quay lại nhìn cô gái bà vú ngạc nhiên:
- Sao cô lại hỏi thế?
Phác cử chỉ vô nghĩa cô gái khẽ lắc đầu:
- Cháu cũng không biết nữa. Nhưng cháu chỉ đoán thế thôi mà.
Trang 3/151 http://motsach.info

Xanh Như Hy Vọng Thương Thương
Bà vú quay lại tủm tỉm, chăm chú múc cháo khẽ trả lời:
- Cậu ấy không phải là bác sĩ, nhưng cũng không thua bác sĩ đâu. Cô có thấy ăn xong bát cháo
cô đã dễ chịu rồi đấy chứ!
Cô gái lại đỏ hồng đôi má ngập ngừng e ngại:
- Sao mọi người lại tốt với cháu như thế? Quả thật cháu...
Bà vú cười đặt tô cháo vào tay cô gái ngắt lời:
- Hãy ăn hết tô cháo này đi. Rồi cháu muốn về cũng không ai cản đâu! Nào vào phòng ăn, ăn
tiếp đi.
Bước theo bà vú cô gái nhỏ nhẹ:
- Sao bà không hỏi tên cháu? Không biết cháu là ai sao bà vẫn săn sóc tận tình? Chẳng lẽ bà dễ
dàng tin người lạ như thế sao?
Đặt tô cháo xuống bàn bà mỉm cười ngồi xuống cạnh cô gái:
- Tôi làm tất cả việc này là do cậu chủ chỉ bảo không hề thắc mắc, không hề ngại ngùng đó là
bản tính của tôi. Còn dễ dàng tin người lạ thì cháu đâu có gì đáng để bà già này nghi ngờ đâu. 1
khuôn mặt dễ thương và rất đáng mến thế này có thể làm bà già này nghi ngờ sao?
Cô gái mỉm cười lúc lắc đầu:
- Bà có thấy cháu thật vô duyên quá không? Không biết phiền hà là gì cả. Cám ơn bà đã săn sóc
cho cháu. Bây giờ cháu về đây, cháu sẽ ghé lại thăm bà.
Dứt lời cô đứng dậy với nụ cười đượm buồn, khiến bà vú chau mày khẽ giọng đầy quan tâm:
- Cô không sao đấy chứ? Liệu tôi có phải báo với cậu chủ để cậu ấy đưa cô về không?
Cô gái khẽ lắc đầu:
- Không cần đâu, cháu không muốn gặp ông ấy, gửi lời cám ơn lại ông ấy dùm cháu được
không?
Bà vú khẽ gật:
- Cũng được. Nhưng nếu tôi đoán không lầm thì cô đang có nhiều tâm sự lắm phải không?
Cô gái chợt gật nhanh:
- Vâng! Cháu đang cần tìm việc làm, mà công việc bây giờ kiếm thật khó cháu chẳng biết phải
làm sao nữa.
Bà vú thương cảm:
- Cô ở với ai hay chỉ có 1 mình? Nếu cô gặp khó khăn thật cô có thể nhờ cậu Minh giúp đỡ. Cậu
ấy tuy không dễ chịu cho lắm, nhưng lại rất tốt bụng. Cô thấy sao?
Cô gái tròn mắt:
Trang 4/151 http://motsach.info

Xanh Như Hy Vọng Thương Thương
- Cậu Minh! Nhưng cậu ấy là ai?
Bà vú chợt bật cười:
- À! Cậu ấy là người vừa cứu cô ngất đi vì cảm nắng ở ngoài đường. Cậu ấy tên là Nhật Minh.
Thế còn cô, cô tên là gì?
Cô gái mỉm cười:
- Hãy gọi cháu là Mai. Đông Mai, tên cháu không đến nỗi tệ đấy chứ?
Bà vú mỉm cười gật gù:
- Mai nở trước mùa xuân cũng dễ thương đấy chứ? Cháu có cần bà giúp gì cho cháu không?
Bà vú mỉm cười:
- Cô nhất định không chào cậu chủ của tôi sao? Nếu cậu ấy hỏi tôi sẽ phải trả lời sao đây?
Đông Mai tròn mắt:
- Bà nói sao cũng được. Nếu quả đất tròn sẽ gặp lại thôi mà.
Bà vú khẽ lắc đầu cười:
- Nhưng làm như thế sẽ không được lịch sự cho lắm đâu.
Đông Mai tủm tỉm:
- Cháu đã nhờ bà cám ơn dùm cháu rồi là gì!
Bà vú gật gù:
- Thôi được cô cứ về đi, tôi sẽ nói lại với cậu chủ. Cô về cẩn thận nhé, có dịp ghé đây chơi.
Đông Mai gật nhanh, nàng bước ra khỏi nhà người đàn ông lạ với bước chân vội vã như không
muốn chạm mặt 1 lần nữa với ông chủ nhà.
Nhưng nàng đâu biết rằng nơi cửa sổ phòng riêng, Nhật Minh đang nhìn nàng với cái lắc đầu
lặng lẽ.
Hình như anh cũng không có ý muốn gặp lại nàng...
Ông Đông Sương vỗ vai cô vợ trẻ:
- Đừng khóc nữa em. Chuyện có gì đâu mà em phải khóc chứ. Đông Mai còn trẻ con lại quen
được anh cưng từ bé, em chấp với con bé làm gì.
Uyển Trân ngước nhìn ông Đông Sương nức nở:
- Em nào có ý chấp nhất với con gái của anh. Bởi vì khi yêu anh, em đã lường trước sự việc em
sẽ phải trải qua. Nhưng.. em thật sự không thể...
Ông Đông Sương vỗ về can gián:
Trang 5/151 http://motsach.info

