
Xe bus

Xe bus, 9p.m, trên xe chỉ có duy nhất một vị khách, cô gái trẻ ăn vận khá giản dị
quần jean và sơ mi denim đang đeo tai nghe, mắt nhắm dựa vào cửa kính. Dù
không xinh nhưng cô gái lại rất có duyên thu hút người đối diện ít nhất vào lúc này
anh phụ xe không thể dời mắt khổi cô ấy. Anh ta thầm nghĩ chấc bản nhạc hay
lắm…Nhẹ nhàng bước xuống ghế phía trên dãy đối diện với cô gái, làm ra vẻ đang
nhắn tin nhưng thức ra anh ta chỉ chờ cơ hội là liếc nhin nàng. Khác với các phụ xe
khác anh chàng này có một vẻ ngoài khấ thư sinh, ưa nhìn vầ co một nụ cười
duyên chết người. Sau nhiều lần nhìn chộm anh ta đẫ bị phát hiện. cô gái khoong tỏ
thái độ mầ vẫn thản nhiên quay mặt đi và lại tiếp tục với bản nhạc của mình. Bến
cuối, cô gái bước xuống xe vầ dảo bước về phía khu trung cư gần đó. Thế là chàng
đẫ biết địa bàn cư trú của nàng. cười vầ dõi theo nàng với cặp mắt đầy ẩn í….Kể từ
đó chàng chẳng gặp lại nầng thêm lần naaof nữa nhưng thật là duyên phận. ngày
cuối cùng chàng làm việc trên chiếc xe bus lạij là ngày chàng gặp nàng. Khác với
hôm trước hôm nay trên xe có thêm vài vị khach nhưng họ cũng xuống dần ở các
bến đỗ trước đó vầ đương nhiên bến cuối náng mới xuống xe. Biết vậy nên cháng
thầm nghĩ sẽ nói gì đó với nàng khi mọi người xuống hết. cón 15 phút nữa là đến
bến cuối cùng chàng lấy hết can đảm bước đến chỗ nàng và nói: xin lỗi tôi có thể
ngồi đây ko?

Vẫn thái đỗ lạnh lung hững hờ nàng không nói gì quay đi và nhe nhàng đạt chiếc
túi sách lên đùi tỏói đồng ý. Chàng vui như phát điên lên. 1, 2, 3…nói nào chàng
cứ nghĩ thầm mà mãi ko dám mở miệng …kittttttttttttttttttt………cạch…của mở cô
gái nói: nào anh tránh ra cho tôi xuống được ko? Cặp mắt mở to nhìn thằng vào
chàng làm anh ta bôi rối lắp bắp: a..a được được.
Cô gái bước xuông và hơi nhoẻn miệng cười. thế là xong chàng thẫn thờ ngồi thất
vọng. Chợt có tiếng: cạch cạch.. của kính. Chàng ngoảnh ra thì …trồi ơi không thể
tin được là nàng. Cô gải vẫy táy gọi chàng trai xuống. choáng váng . không tin nổi
sau môt hôi chấn tĩnh chàng luống cuống chạy xuống chỗ cô gái và;: ờ ờ có cớ việc
gì vậy? sao cô còn ở đây? Tôi tôi tưởng nhà cô ở khu chung cư đằng kia mà?
Cô gái hơi cau mày ánh mắt nghi ngò nhìn về phía chàng nhưng miêng thì vấn hơi
mỉm cười, nàng nói: sao anh biết nhà tôi ơ khu trung cư đó? Anh theo dõi tôi
sao??? (cô gái nhìn chằm chăm như đang tra khảo chàng trai) anh chàng càng
luống cuống bôi rối không biết nói gì bỗng vô tinh bật ra một lời mầ theo chang thì

không nên nói nhất lúc này: không tôi tôi chỉ muôn biết cô ở đâu để làm bạn với
cô…….
Cô gái bật cười và nói: cái gì? Anh muốn làm bạn với tôi sao?không phải anh có í
gì với tôi đẫy chứ? Lai nhìn chàng với ánh mắt nghi ngờ.
Anh chàng vội vàng giải thích: không không cô đừng hiểu nhầm tôi. Tôi chỉ tháy
ấn tượng và muốn nói chuyện với cô thôi.
“vậy à? Vậy thi bây giờ anh đang nói chuyện với tôi rồi đấy.”
“vâng”
“vâng??? Anh ngoan quá đấy tôi nghĩ tôi kém tuối anh?”

“ có thể tôi 23.”
“tôi đâu có hỏi anh…hiiiiihiiiiiii. Đùa chứ . tôi 21 vạy lầ anh hơn tôi hai tuổi. bắt
tay làm bạn nào..” cô gái đưa tay ra
Anh chàng rụt rè không dấm đưa tay.
“nào nhanh lên anh không muốn làm bạn với tôi a?”
“à không. Tôi muôn chứ” chàng luống cuống đưa tay ra.
“ tôi là linh. Sinh viên năm 2 trường đại học Kiến trúc . Còn anh thì …” cô gái nói
chậm dãi và tay chỉ về chiếc xe bus.
“ ko. Hôm nay là ngày cuối cùng tôi làm trên chiếc xe này”

